“Nghiên Thanh đã lâu không thấy bản Hầu, hôm nay cố ý tới để bổ mắt sao?” Thái phó híp mắt phượng đột nhiên lên tiếng hỏi.
Nghiên Thanh là tên chữ Thái phó ban cho Khâu Minh Nghiên, lúc trước khi Khâu Minh Nghiên gặp gia biến, lấy Vệ làm họ, khi đó Thái phó nói: “Từ nay về sau ngươi tên là Vệ Nghiên Thanh, một ngày nào đó nghiên có mực, tất nhiên sẽ trả lại trong sạch cho Khâu gia ngươi”. Khi đó hắn thật sựtheo lời Thái phó, sống qua thời gian tâm ma cửa nát nhà tan giày vò. Về sau đổi lại tên thật, nhưng tên chữ đích thân Thái phó cho hắn cố ý giữ lại, nhắc nhở mình không quên ân đức Định Quốc Hầu.
Nghe Thái phó hỏi, Khâu Minh Nghiên rùng mình, vội vàng thu lại ánh mắt lỗ mãng, dù trong lòng của hắn là vạn móng ngựa giày xéo cũng tuyệt đối không dám nói thẳng với Thái phó uy nghiêm: Ngài và Hoàng thượng đoạn tụ ư?
“Bẩm Thái phó, thám tử Bắc Cương báo cáo, nội bộ Hung Nô có biến, hình như đại vương tử Hung Nô trước kia đoạt vị thất bại đã ngóc đầu trở lại, chiếm cứ khu vực hành lang Mạc Tây, chiêu binh mãi mã muốn quyết sống mái với Thiền Vu Hưu Đồ Liệt”
Vệ Lãnh Hầu nghe xong nhẹ gật đầu, Hung Nô có biến với Đại Ngụy là việc trăm lợi là mà không có một hại. Nếu các vương tử đấu nhau không đứng dậy được thì càng tốt, chỉ cần giám thị cẩn thận tình thế, không cần thiết tham dự.
Nghĩ vậy, hắn nói: “Phái thêm mật thám vào Bắc Cương, chúng ta không ngại xem hổ đấu”. nói đến đây, hắn cúi đầu tiếp tục duyệt tấu chương, lại phát hiện Khâu Minh Nghiên không có ý đi ra.
“Thái phó, thần cả gan góp lời, hiện giờ Nam Cương ổn định, thật sự là lúc nghiệp lớn của Thái phó có thể thành, không bằng thừa dịp Bắc Cương có nội loạn, tiến hành phế đế! Ngài thấy thế nào?”
Thái phó nghe vậy chậm rãi buông tấu chương xuống, lời Khâu Minh Nghiên thật ra rất có lý. Gần đây Trứng gà trưởng thành nhiều, các thần tử trẻ tuổi luôn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của thiên tử ngây người, làm cho Thái phó không vui, thật muốn giấu trong hậu cung, chỉ mình thưởng thức!
“Nghiên Thanh gần gũi với dân gian, hiện giờ dư luận của mọi người như thế nào?”
“Đều có mục đích chung là đợi Thái phó đăng cơ!” Khâu Minh Nghiên nhìn thấy Thái phó bị lung lay, tinh thần phấn chấn, vội vàng nói.
Vệ Lãnh Hầu nhẹ gõ ngón tay, cân nhắc một lát nói: “đã như vậy, thì Nghiên Thanh xét tình hình cụ thể chuẩn bị đi, loan tin gần đây Hoàng đế bệnh nặng. Mặt khác, đại điển đăng cơ và đại hôn của bản Hầu cùng tiến hành. Đế cơ Vĩnh An công chúa là thân muội của Hoàng đế, nghi thức đại hôn qua loa thì không được. Dù tạm thời không thể nói ra, nhưng phải lập danh sách tất cả vật phẩm lúc đại hôn cần mua mới được…”
Khâu Minh Nghiên khom người, cúi đầu nghe Thái phó dặn dò, nhưng trong lòng cực kỳ khiếp sợ. Cho tới nay, hắn buồn bực tiếp nhận quyết định của Thái phó đại nhân sau khi gặp nạn ở quan đạo hồ Yến Tử, nhưng mấy ngày gần đây, như mở ra được lớp lớp bí ẩn, nhất định là Thái phó nổi lên tâm đoạn tụ với tiểu Hoàng đế cô độc cao ngạo kia, thuận tay cũng thương tiếc luôn công chúa có bề ngoài giống hệt Hoàng thượng.
Công chúa cả ngày chỉ biết vui đùa trang điểm thì không đủ sợ hãi, mượn tên tuổi của công chúa, Thái phó thượng vị (lên ngôi Hoàng đế) sẽ càng thêm hợp lý. Thế nhưng mà… vị Hoàng đế kia thì sao, có chí thao lược, lòng dạ thâm sâu sao có thể cam lòng nép dưới thân Thái phó như nữ nhân. Nhìn ý của Thái phó thì cũng rất ân sủng vị thiếu niên thiên tử này, khó mà đảm bảo sẽ có một ngày bị hai huynh muội bắt tay ám toán.
Nghĩ vậy, vẻ mặt Khâu Minh Nghiên khẩn trương, dù chết hắn cũng tuyệt đối không có phép có bóng người ảnh hưởng đến nghiệp lớn thiên thu của Thái phó! Cho dù là hắn… thiếu niên luôn mỉm cười kia… cũng không được!
Lúc từ thư phòng đi ra, đi ngang qua cửa ngự hoa viên, nhìn thấy tiểu Hoàng đế đang loanh quanh bên trong vườn, đang ngồi trên ghế mây, đang cúi người dùng khăn xoa nhẹ lên má Đan ma ma. Nhìn từ xa thật đúng là một đoạn tình cờ gặp gỡ trong truyền thuyết: Khi Hoàng đế đi dạo ở ngự hoa viên tình cờ gặp giai nhân, thánh tâm phát ra, cúi người thương yêu nụ hoa già.
Lại nhìn Đan ma ma, nữ tướng quân ngày xưa uy phong lẫm liệt, đôi má lại ửng đỏ, dựa vào người Hoàng đế mặc kệ hắn chơi đùa! Vốn tưởng rằng khẩu vị Lỗ Dự Đạt đã đủ nặng rồi, không nghĩ tới thiếu niên thiên tử này, tất cả đều ăn! Lại cấu kết với ma ma da thô bên người công chúa! Chẳng lẽ hắn biết được nội tình của nữ tướng quân Đan Thiết Hoa, muốn dựa vào nhan sắc quyến rũ Đan Thiết Hoa để hãm hại Thái phó hay sao?
Khâu Minh Nghiên nghĩ vậy, chỉ cảm thấy khó ức chế được nỗi căm giận ngút trời, mình là triều thần không tiện vào vườn, chỉ canh giữ bên ngoài, chờ Đan Thiết Hoa đi ra.
Vì Thái phó dặn dò muốn dẫn nàng đi du hồ nên Niếp Thanh Lân chẳng muốn nhúc nhích, cũng không hồi cung, chỉ ngồi trong ngự hoa viên một chút, hoa Lục ca tạo ra thật sự là ngắm mãi không chán, hơn nữa rất thực dụng. Cũng là hoa cúc “bạch tuyết sậu” lại có thể điều chế phấn hoa. Bôi trênmặt chẳng những rất mịn mà dùng lâu cũng không bị trôi phấn, làn da cũng bóng loáng dị thường. Bởi vì hoa này không ở trung thổ, sản lượng hằng năm rất ít, cho dù là các phi tử được sủng ái nhất trong hậu cung thì hằng năm cũng không thể có hơn một hai lạng, nếu không phải dịp lớn tuyệt đối không nỡ dùng phấn đã điều chế.
Nhưng thông qua việc chiết cây, Lục ca đã tạo ra một vườn đầy hoa, lại mất số tiền lớn mời thợ làm vườn ở Giang Nam tỉ mỉ chế bốn hộp, đều đưa cho thân muội Vĩnh An công chúa của hoàng thượng và tiểu Trầm hậu.
Gần đây Niếp Thanh Lân nghiên cứu cách trang điểm, ngày xưa nhóm tân sủng quý phi không nỡ dùng bạch tuyết sậu, bây giờ tiểu công chúa phá sản không đến mấy ngày đã dùng xong nửa hộp, ngoại trừ thoa lên mặt mình, cung nữ ma ma bên người cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Đan ma ma đứng mũi chịu sào, công chúa thấy Đan Thiết Hoa ngày nào cũng cứng nhắc, lại thêm việc chính chiến sa trường đã lâu, khó tránh khỏi mặt hơi chuyển thành màu đen, da cũng có vẻ thô ráp, nhưng gần bốn mươi tuổi, lại không có nhiều nếp nhăn, cũng nhờ trước kia có chăm sóc, mày rậm, mắt cũng to, thật ra bộ dạng cũng không tệ, điều này làm cho Vĩnh An công chúa nổi lên tâm tư muốn giúp người bên cạnh chữa lại vẻ bề ngoài.
Đan ma ma không dám làm trái ý công chúa, mỗi ngày trong lúc rảnh rỗi mặc cho nàng vẽ trên mặt mình, nhưng công chúa vẽ thì còn được, trời sinh có tài, thoa đậm nhạt thích hợp, nhưng lúc người khác vẽ, khó tránh khỏi dùng nhiều sức.
Hôm nay Đan ma ma mang theo hai gò má đỏ bừng, bề bộn trong cung Phượng Sồ đến tận trưa.
Vì Niếp Thanh Lân đột nhiên nghĩ tới việc đi cầm đồ, sai người gọi Đan ma ma tới, muốn hỏi bạc trong cung Phượng Sồ còn thừa không, có thắt lưng buộc bụng được không? Nhưng ánh mặt trời chói chang chiếu vào Đan ma ma, người khởi xướng là nàng hoảng sợ, thầm nghĩ: Sáng nay không đủ ánh sáng, thoa phấn quá nhiều, cả khuôn mặt ma ma như bị phát sốt đun sôi!
Thấy vậy, tiểu công chúa vội vàng vừa quạt vừa chột dạ đổ mồ hôi lạnh, lại lệnh cho Đan ma ma ngồi xổm xuống, dùng khăn tay lau bớt phấn trên gò má Đan ma ma. Bởi vì chủ tớ hai người đều đã quen nên quên mất lúc này công chúa đang mặc long bào.
Nhưng trong mắt Khâu Minh Nghiên, thiên tử phóng đãng vừa mới quyến rũ Thái phó, quay người lại liền đùa giỡn quả phụ ma ma! Đúng là không hổ danh con trai ruột của tiên đế, thừa kế huyết mạch hoang dâm vô độ, khẩu vị tạp nham! Khâu Minh Nghiên nghĩ đến đây tức giận đến mức tay chân lạnh buốt, mãi mới chờ đến khi Đan ma ma ra khỏi cửa ngự hoa viên, lạnh giọng gọi nàng lại: “Đan tướng quân, xin dừng bước!”
Đan Thiết Hoa xoay người nhìn lại, thì ra là người quen biết cũ trong quân Khâu Minh Nghiên, hơi dừng một chút, nghĩ đến hắn đã thăng chức Tướng quốc, vội vàng nghiêng người hành lễ: “Bái kiến Khâu Tướng quốc đại nhân.”
Khâu Minh Nghiên không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Đan ma ma từ trên xuống dưới: Áo nhỏ hoa văn lá trúc xanh biếc được thêu chìm, phối hợp với váy bách điệp như ý nguyệt, chải đầu tóc mai rủ xuống cắm trâm hoa san hô lục tùng thạch, trên mặt cũng tô son điểm phấn, có hồng có trắng, khôngcòn là cách ăn mặc thô ráp của mẫu dạ xoa trong quân rồi.
Khó trách mấy ngày trước đây giọng nói của tiểu tử Lỗ Dự Đạt đầy mùi ghen tức. Trong lòng mình còn kính ngưỡng lòng thủ trinh của Đan Thiết Hoa, có thể cự tuyệt Lỗ Dự Đạt còn trẻ như vậy. Nhưng lại không nghĩ tới tâm tư của mẫu dạ xoa còn rất cao, chẳng những muốn trẻ mà còn muốn tuấn tú đẹp mã! Cùng so sánh với thiếu niên thiên tử phong độ nhẹ nhàng, Lỗ Dự Đạt râu ria xồm xoàm đúng thật là không vừa tay.
Nghĩ vậy, Khâu tướng quân nói hơi chua ngoa: “Trước kia nghe Lỗ tướng quân nói Đan tướng quân ngài hiện giờ càng thêm chỉnh tề xinh đẹp, vốn không tin, hiện giờ mới biết, Lỗ Dự Đạt ăn nói kém cỏi vụng về thật sự chưa nói ra được một nửa phong thái của Đan tướng quân rồi. Chỉ là hiện nay ngài đang ở trong cung, đừng quên ý định ban đầu khi Thái phó phái ngài đến đây, đừng đứng núi này trông núi nọ, một lòng nghĩ đến trèo lên nam tử chức cao, quên đi chính mình!”
Khâu Minh Nghiên nói có ý trong lời, nhưng câu này vào tai Đan Thiết Hoa lại trở thành ý khác, nghĩ đến ngày đó Lỗ Dự Đạt say nói đùa giỡn như vậy, cái miệng thối không chừng là nói mấy thứ gì đó không coi vương pháp ra gì với đám bạn đồng liêu trước kia, làm Khâu Minh Nghiên học cái khôngđứng đắn, dùng lời nói của Lỗ Dự Đạt đến giễu cợt mình!
Lập tức khuôn mặt tức giận không cần son phấn cũng đỏ lên, bản tính dạ xoa nghẹn trong cung đã lâu trong phút chốc không kiềm chế được, trừng mắt với Khâu Minh Nghiên: “Còn dám nói lung tung, đừng trách lão nương đánh Tướng quốc ngươi không còn cái răng để ăn cháo đó!”
nói xong liền hất khăn trong tay lên nổi giận đùng đùng nghênh ngang rời đi.
Khâu Minh Nghiên thân là mưu sĩ, rất ít khi chủ động ra chiến trường, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua bộ dạng mẫu dạ xoa tiếng tăm lừng lẫy trong quân phát uy phong, trong phút chốc bị dọa đến mức ngây người tại chỗ, miệng không ngậm vào được. Từ khi hắn vào quân doanh vẫn là mộtbước lên mây, còn trẻ đắc chí, rất lâu không có người vô lễ với mình như vậy rồi.
Nhưng Đan Thiết Hoa kia bình thường cũng có quy củ, hôm nay nhất định là bị giẫm vào chỗ đau nên mới thẹn quá hóa giận, chẳng lẽ đã bị thuốc mê gì che mờ tâm trí?
Vị Hoàng đế kia, quả nhiên là yêu tinh! Chỉ cần ở bên cạnh hắn thì tâm sẽ bị mê hoặc, quên cả lý trí!