Đối diện với vẻ khẩn trương của bố mẹ An Nhiên, An Hạ lại bình thản đến lạ thường.
“An Hạ, bố…”
“Con nghe hết rồi” An Hạ ngắt lời, thật lòng nói: “Bây giờ bố mẹ đều có gia đình riêng, có thể sống vui vẻ là đủ rồi. Con không trách ai cả, con đã sớm biết bố có gia đình mới, bố lại lừa con. Con giận, vì con rất ghét người nói dối…”
Nước mắt An Hạ bất chợt tuôn ra không ngừng, cô mạnh mẽ lau đi, thái độ vô cùng cứng rắn: “Con biết, mỗi người có duyên số, bố, mẹ và con đều có cuộc sống tốt, hãy trân trọng điều đó”
Ngay lúc này, Điếu Trạch Nghiễn có thể hiểu được vì sao mỗi lần anh nói dối An Hạ lại giận đến không muốn nhìn mặt, An Hạ sống trong sự lừa dối suốt mười tám năm, cô có ghét cũng là lẽ hiển nhiên.
Không khí rơi vào trầm mặc, An Hạ mỉm cười phá tan không giang ngượng ngùng căng thẳng: “Ít ra thì bây giờ, con vẫn có người để gọi là người thân”
Từ mẹ Điếu Trạch Nghiễn, thím Vu, bố mẹ An Nhiên cho đến An Nhiên đều nước mắt ngắn dài.
Biết được sự tình, nói ra được suy nghĩ, lòng An Hạ nhẹ nhõm.
Bố An Nhiên kiềm nén cơn xúc động, nói với mẹ Điếu Trạch Nghiễn: “Cảm ơn chị và gia đình đã chăm sóc An Hạ, từ giờ tôi sẽ…”
“Không được” Điếu Trạch Nghiễn lớn tiếng cắt ngang: “Nếu chú nghĩ đến việc đưa An Hạ đi thì không cần nghĩ nữa”
Thấy Điếu Trạch Nghiễn kiên quyết không cho, cả mẹ anh lẫn An Hạ đều không có ý chống đối anh, bố An Nhiên có chút bối rối: “Tôi… vậy… sau này phải tiếp tục phiền gia đình rồi”
Mẹ Điếu Trạch Nghiễn và thím Vu cười đôn hậu, An Hạ giống như con cái trong nhà, không có chuyện phiền với không phiền.
Cùng nhau ăn tối, bố An Hạ có nhắc đến chuyện biết bà đã qua đời. Điếu Trạch Nghiễn cứ mãi bất an, nhìn An Hạ cười nói anh càng lo thêm, chỉ sợ cô giấu hết buồn bã trong lòng rồi sinh ra tâm bệnh.
Tiễn An Nhiên và bố mẹ cô ra về, An Nhiên cứ giữ khư khư tay An Hạ, cô vẫn chưa khỏi thấy có lỗi vì đã cướp cha của An Hạ. Cô hiểu, vỗ tay An Nhiên, cười dịu dàng: “Chuyện cũ không cần nói đến, cậu bây giờ chính là em gái của mình”
An Nhiên mừng rỡ, cười đến híp mắt gật đầu, nói thêm vài câu rồi ra xe.
Từ Tuấn Hạo nhìn An Hạ, cô nhìn lại, anh vội vã cười lấy lòng: “Thưa chị em về”
An Hạ cười bất lực nhìn theo Từ Tuấn Hạo ra khỏi cổng mở cửa xe đưa gia đình An Nhiên về.
Sau khi mọi người ra về hết, Điếu Trạch Nghiễn mới hoài nghi lên tiếng: “Em thật sự vui?”
“Phải” An Hạ gật đầu chắc nịch.
Vẫn không thể an tâm, Điếu Trạch Nghiễn nắm lấy hai vai An Hạ, nghiêm mặt đe dọa: “Anh cảnh cáo em, dám giữ buồn phiền trong lòng một mình thì đừng trách anh”
Trong khi Điếu Trạch Nghiễn lo lắng bao nhiêu, An Hạ lại bình thản mỉm cười như không liên quan, anh nóng lòng cáu gắt: “Mỗi lần lo cho em, em chỉ cười thôi là có ý gì?”
Đương nhiên là vì hạnh phúc, An Hạ hơi nghiêng đầu chăm chú nhìn anh, ánh mắt hiện lên sự trêu chọc.
Sau cánh cửa, mẹ Điếu Trạch Nghiễn, thím Vu và Ny Ny nấp theo dõi anh và An Hạ, tập trung thị giác và thính giác cao độ.
“Ông ấy là bố em, em lại không nói cho anh biết, cũng may là anh nhờ anh Cường điều tra thân thế, nếu không có lẽ lúc ông ấy đến tìm anh đã giết ông ấy rồi”
Nghe Điếu Trạch Nghiễn nói đến, An Hạ cảm thấy vừa buồn vừa vui, lúc anh hỏi cô về chuyện đó chắc là anh đã khổ tâm lắm rồi. Nhưng cũng nhờ vậy An Hạ mới biết được con người thật của anh không so đo chuyện quá khứ. Dù An Hạ không bị gì cả, nhưng cô tò mò muốn biết liệu Điếu Trạch Nghiễn sẽ chấp nhận một cô gái bị vấy bẩn, trong khi anh nói bản thân anh còn gìn giữ lần đầu tiên.
“Vậy nếu…”
“Anh mặc kệ thật hay không, lời anh nói ra không rút lại” Điếu Trạch Nghiễn nhanh chóng ngắt lời cô, bày ra vẻ mặt tủi hờn.
Nhìn vết thương trên những đốt xương ngón tay Điếu Trạch Nghiễn vẫn chưa khỏi hẳn, đôi mày An Hạ lập tức cau lại, vô thức nắm lấy tay anh xem kỹ.
”Cậu bị thương vì tôi?”
“Anh nghĩ để em phải chịu đau đớn một mình, vậy thì anh sẽ tự nguyện chịu cùng”
An Hạ mỉm cười dịu dàng trong hạnh phúc, cô cảm nhận được tình cảm dành cho Điếu Trạch Nghiễn khắc sâu trong tim mình. Trên đời này, có một người mang đến cho An Hạ hạnh phúc ngoài bà, không ai khác chính là Điếu Trạch Nghiễn.
“Trạch Nghiễn, đừng như vậy nữa” An Hạ giữ chặt tay anh, cô không muốn anh vì cô mà tổn thương chính mình.
“Em một mình chịu đau khổ thì được, chia sẻ với anh thì không?”
An Hạ mỉm cười tươi tắn trong đôi mắt đẫm nước, chân thành bày tỏ: “Chúng ta ở bên nhau, làm gì còn chuyện buồn”
Biểu cảm Điếu Trạch Nghiễn không giấu được kinh ngạc, không ngờ có ngày An Hạ lại nói những câu ngọt ngào này với anh. Điếu Trạch Nghiễn mắt mở to, nụ cười có chút ngại ngùng, tim trong ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
“Vào nhà thôi, đồ ngốc!” An Hạ kéo tay Điếu Trạch Nghiễn đang ngây người cười khờ vào trong nhà.
Hiếm khi được nghe những lời chân tình từ An Hạ, Điếu Trạch Nghiễn cười ngây ngô, ngoan ngoãn để cô kéo đi. Cả hai vừa vào đến cửa đã thấy mẹ Điếu Trạch Nghiễn cùng thím Vu và Ny Ny đứng bên trong luống cuống bỏ chạy.