Từ trước đến nay Tô Khiết luôn quan sát rất tỉ mỉ nên phát hiện sự khác thường của Liên Cung, cô phát hiện lúc Liên Cung làm việc hoàn toàn không giống bình thường, hoàn toàn không có sự lưu manh giống như lần trước đến nhà họ Tô cầu hôn.
Bình thường có lẽ Liên Cung cố ý ngụy trang dáng vẻ lưu manh kia!
“Lão đại, mấy người bị hại đã được đưa trở lại, tình huống này là thế nào?” Đúng lúc này ngoài cửa phòng truyền đến tiếng của Minh Viễn.
“Cô có muốn qua đó xem không?” Khi Liên Cung nhìn vê phía Tô Khiết thì trên mặt đã khôi phục bình thường, ánh mắt có hơi lơ đãng.
“Ừ. Qua đó xem một chút.” Tô Khiết không định ở lâu, hiện tại suy nghĩ của cô đều đặt vào vụ án.
Tổng cộng có năm người bị hại được mang về, một bé gái, một bé trai, ba người khác là phụ nữ khoảng hai mươi ba mươi tuổi.
Chắc chắn bé gái và bé trai không có vấn đề, vậy thì ở trên ba người phụ nữ này.
Con ngươi Tô Khiết dừng lại trên ba người phụ nữ, có một người phụ nữ sợ hãi nhìn cô, hai người phụ nữ khác lại cúi đầu.
“Đã điều tra người nhà của bọn họ chưa?” Tô Khiết nhìn có vẻ tùy tiện hỏi một câu.
“Đã điều tra rồi, Mạnh Thanh Nguyệt: Hai mươi hai tuổi, là sinh viên chưa tốt nghiệp, khoảng thời gian trước vừa mất tích, người nhà bọn họ đã báo cảnh sát. Lý Tiểu Nha: Hai mươi lăm tuổi, bị lừa từ trong núi ra ngoài, cũng đã lấy được địa chỉ liên lạc với người nhà cô ta.” Lúc này tiểu Châu trả lời.
Tiểu Châu nhìn Tô Khiết một cái, thấy Tô Khiết nghe rất nghiêm túc nên tiếp tục nói.
“Chung Hồng: Ba mươi lăm tuổi, ở thôn Vân Sơn thành phố A, chồng cô ta là người nửa ngốc nghếch, mấy năm trước cô ta bị bán đi, lúc này vất vả lắm mới chạy thoát, kết quả lại gặp bọn buôn người, chúng tôi cũng đã điều tra qua, thật sự đúng là như thế, ông chồng nửa ngốc nghếch còn đang tìm cô ta khắp thôn.” Nhưng Liên Cung lại nói thay Tiểu Châu, Liên Cung nói rất tỉ mỉ, chứng tỏ anh ta biết rất rõ toàn bộ vụ án này.
Xem ra ba người này rất bình thường, hơn nữa đã tìm được người nhà, dường như không có chỗ khả nghi.
Con ngươi Tô Khiết lại lướt qua ba người phụ nữ kia, con ngươi hơi sâu thẳm.
“Lão đại, mấy người bị hại này có vấn đề gì sao?” Minh Viễn không rõ nguyên nhân hỏi một câu.
“Có vấn đề gì sao?” Liên Cung lại nhìn Tô Khiết hỏi một câu.