Bởi vì cũng không sử dụng hồn lực, cho nên tốc độ cũng không tính quá nhanh, ước chừng sau nửa canh giờ, một phiến kiến trúc đã xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Nhìn thấy khu kiến trúc này, Hoắc Vũ Hạo lập tức dừng bước lại, hai tay chậm rãi nắm lại, mím bờ môi thật chặt.
Đây là nơi nào? Đây đã từng là nhà của hắn a! Phủ đệ Bạch Hổ Công Tước. Địa phương hắn thề muốn trở về vì mẫu thân báo thù. Từ khi mẫu thân qua đời, nơi này cũng liền không còn là nhà của hắn, mà là nơi cừu nhân của hắn sinh hoạt.
Trong đầu nhanh chóng hiện ra hình dáng Bạch Hổ Công Tước, Đái Thược Hành, Đái Hoa Bân. Nội tâm cừu hận nguyên bản đã bị đè nén của Hoắc Vũ Hạo lập tức như là núi lửa phun trào.
– Mẫu thân, con đã trở về. Con mặc dù còn chưa đủ mạnh mẽ, nhưng tương lai không lâu, con nhất định sẽ vì người báo thù rửa hận.
Một lần nữa cất bước, Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng đi về phía phủ đệ Bạch Hổ Công Tước. Hắn đương nhiên sẽ không tiến nhập Bạch Hổ Công Tước Phủ, mà đi về hướng một phiến tiểu sơn cạnh bên. Đây là một trong những khu vực đồi núi không nhiều xung quanh Bạch Hổ Công Tước Phủ.
Đây là địa phương hắn từ nhỏ sinh trưởng, dù đã có rất nhiều năm không trở về, vẫn như cũ hết sức quen thuộc.
Rất nhanh, hắn đã tìm được địa phương mình muốn tìm
Xa xa, một tòa mộ bia cao lớn xuất hiện trong tầm mắt của hắn, mộ bia cao chừng hơn hai mét, vô cùng rộng lớn, xung quanh dùng đá hoa cương sửa chữa vô cùng tinh mỹ. Mặt trên còn có một ít điêu khắc Thụy Thú cũng dùng đá hoa cương sửa chữa mà thành.
Nhìn vào mộ bia, tròng mắt của Hoắc Vũ Hạo lập tức ẩm ướt, nhanh chóng xông lên mấy bước, chữ viết trên bia mộ rõ ràng hiện ra trước mắt hắn.
Ái thê Hoắc Vân chi mộ.
Người viết, Đái Hạo.
Đúng vậy, đây chính là phần mộ của mẫu thân Hoắc Vũ Hạo, nhưng lại cùng với phần mộ trước khi hắn rời đi hoàn toàn khác nhau.
Lúc trước, hắn tuổi nhỏ, căn bản không có năng lực đại táng cho mẫu thân. Chỉ có một mộ bia bằng gỗ do hắn tự tay điêu khắc ra, còn có một phôi đất vàng.
Mà lúc này, phần mộ lại được một lần nữa sửa chữa qua, mặc dù vẫn như cũ còn ở địa phương lúc đầu, nhưng nhìn qua cũng đã hoàn toàn khác biệt.
Hắn đã từng tới, còn một lần nữa sửa chữa phần mộ cho mẫu thân. Ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo thoáng có chút ngây người, từ từ ngã quỵ trước mộ bia mẫu thân, nội tâm vốn sôi trào cừu hận không tự chủ giảm bớt mấy phần. Nhưng nước mắt nhưng cũng không khống chế được trào ra ngoài, quỳ trước mộ bia mẫu thân, khóc rống nghẹn ngào.
– Mẫu thân, mẫu thân, con trở về, con đến thăm người.
Rời khỏi nhiều năm như vậy, đây cũng là lần thứ nhất Hoắc Vũ Hạo trở về bái tế mẫu thân, trong lòng hắn tràn đầy áy náy.
Những năm gần đây, hắn vì trở nên cường đại, mất ăn mất ngủ, cơ hồ chưa từng nghỉ ngơi. Hắn thậm chí không dám suy nghĩ về mẹ của mình, bởi vì hắn sợ bản thân nhịn không được sẽ kích động đi báo thù.
Từ lúc rời khỏi đến bây giờ đã qua hơn tám năm thời gian. Hơn tám năm, hắn cũng từ hài đồng nhỏ yếu lúc trước, biến thành cường giả Hồn Thánh vũ hồn song sinh hiện tại. Hết thảy đều trở nên khác biệt, hắn rốt cục có dũng khí trở về bái tế mẫu thân.
Tâm nguyện lớn nhất của hắn là có thể vì mẫu thân báo thù, khiến Bạch Hổ Công Tước Đái Hạo quỳ rạp trước phần mộ mẫu thân sám hối.
Mộ của mẫu thân được xây lại, Đái Hạo vì người một lần nữa xây dựng mộ bia, đồng thời với xưng hô thê tử. Chuyện này một mực là thứ mẫu thân hy vọng có được nhất!
Nhưng mà, nguyên nhân vì sao lúc trước, nhiều năm qua, hắn vẫn luôn không làm như vậy? Một mực không đến thăm mẹ con chúng ta, để người đột tử.
Đối với mẫu thân tưởng niệm, nội tâm bi thương không ngừng tuôn ra, hóa thành nước mắt, vẩy vào trước mộ bia.
Trải qua mấy ngày nay, nội tâm của hắn phải thừa nhận áp lực, đối với Đông Nhi tưởng niệm, đối với Thu Nhi áy náy, phảng phất đều được phát tiết trong tiếng khóc rống này. Nước mắt không cầm được chảy xuôi.
Không biết từ lúc nào, Hoắc Vũ Hạo đã phủ phục trước mộ bia mẫu thân ngủ thiếp đi. Một giấc này, hắn ngủ hết sức an tâm.
Hắn có giấc mơ, mơ tới mẫu thân trở về, Bạch Hổ Công Tước ôm lấy eo mẫu thân, trên mặt mỉm cười ôn hòa, hô hoán tên của hắn. Mà trên mặt mẫu thân thì tràn đầy sắc thái hạnh phúc, rúc vào trong ngực Bạch Hổ Công Tước Đái Hạo.
Đáng tiếc, chuyện này dù sao chỉ là giấc mộng. Khi Hoắc Vũ Hạo từ trong mộng tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau. Quần áo trên người tràn đầy sương mai, nhưng hắn lại cảm thấy u buồn trong lồng ngực tựa hồ theo trận khóc rống quét sạch sành sanh.
Một lần nữa quỳ rạp xuống mẫu thân trước mộ bia, trịnh trọng dập đầu chín cái.
Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói:
– Mẫu thân, người yên tâm. Thù của người, nhi tử thủy chung nhớ kỹ. Con muốn hướng người chứng minh, con của người mạnh hơn hắn. Sự tình hắn có thể làm được, con cũng đều có thể làm được. Một ngày nào đó, con sẽ danh chính ngôn thuận trở về, trở lại Bạch Hổ Công Tước Phủ, đem tất cả bọn hắn đều chà đạp dưới chân, những ai đã tổn thương qua người, con sẽ để cho bọn hắn hoàn lại gấp mười lần, gấp trăm lần. Con muốn để Bạch Hổ Công Tước tự mình nghênh đón người trở về Bạch Hổ Công Tước Phủ, thừa nhận ngài là chính thê của hắn, đồng thời quỳ gối trước linh tiền của người sám hối.
Nói xong lời này, Hoắc Vũ Hạo lấy ra tế phẩm đã sớm chuẩn bị xong, từng cái bày ra trước mộ mẫu thân, lại dập đầu mấy cái, lúc này mới đứng lên, không nỡ lòng tiếp tục nhìn mộ bia mẫu thân. Đưa tay lau nước mắt trên mặt, ánh mắt của hắn một lần nữa trở nên kiên nghị, sải bước hướng về phương xa mà đi.
Lúc này cũng không đi đến Thành Tinh La, mà đi về hướng phương tây tăng tốc bước chân. Sau khi chạy ra khoảng cách nhất định, hắn mới một lần nữa phóng ra phi hành hồn đạo khí của bản thân bay đi.
Một lúc lâu sau, hắn ngừng lại trong một tòa thành thị cỡ trung, dùng ba mươi kim hồn tệ, một lần nữa làm một bộ thủ tục thân phận cho mình. Tùy tiện ăn chút gì đó, mới lần nữa lên đường.
Ngự Minh Thành, tọa lạc ở góc tây bắc đế quốc Tinh La, cách Minh Đấu Sơn Mạch chỉ có không đến một trăm cây số. Cách biên cảnh đế quốc Thiên Hồn cũng chỉ không đến năm trăm cây số mà thôi. Chính là cứ điểm trọng yếu của đế quốc Tinh La chống cự đế quốc Nhật Nguyệt. Là một trong những thành thị tiếp tế trọng yếu nhất cho đại doanh phía trước.
Ở chỗ này, trú đóng binh lực hai cái quân đoàn dự bị.
Nhân số của quân đoàn dự bị so với quân chính quy còn nhiều hơn năm mươi phần trăm, so với quân chính quy cũng phải trải qua thao luyện nghiêm ngặt.
Một khi quân chính quy tiền tuyến có tổn thất, liền cần từ quân dự bị nơi này điều khiển nhân mã, tiến hành bổ sung.