Nhưng cẩn thận nghĩ lại, đây cuối cùng là chuyện của hai người bọn họ, cho nên nhịn xuống.
Khi nghe thấy hình như trong phòng có tiếng rên rỉ mơ hồ truyền ra, nàng lập tức kinh ngạc, chỉ cho là Hàn Mạc làm gì bất lợi đối với Tiêu Linh Chỉ, nhưng rất nhanh liền nghe ra tiếng rên rỉ kia có chứa vị sung sướng, hơi do dự, lập tức rõ ràng chuyện trong đó.
Mặt tiểu nha đầu lập tức đỏ ứng, trái tim cũng đậm rộn ràng.
Tuy rằng nàng cũng không quen thuộc đối với việc nam nữ, nhưng giống như Tiêu Linh Chỉ, vẫn biết một ít chuyện xấu hổ kia.
Nàm bụm mặt, dường như chính mình cũng tham dự chuyện xấu hổ này, tiếng rên rỉ trong phòng rất nhẹ, cũng rất dồn nén, nếu không ở gần ngoài cửa, thính giác linh mẫn, Tiểu Quân cũng tuyệt đối không nghe được.
Tiếng rên rỉ mơ hồ mang theo cảm giác sung sướng của Tiêu Linh Chỉ chui vào tai, màu đỏ trên mặt Tiểu Quân dần tan đi, thay vào đó là vẻ cảm thán.
– Tỷ tỷ, nếu tỷ có nơi quy túc tốt, tự nhiên là mong muốn trong lòng ta.
Tiểu Quân nắm chặt bàn tay trắng như phấn, vẻ mặt hơi ảm đạm, trong lòng cảm thán:
– Nhưng nếu tỷ thật sự ở cùng một chỗ với Hàn thiếu gia, vì tình làm khó, làm trái ý tứ phía trên, chỉ sợ sẽ hại chính tỷ…!
Nàng lộ ra vẻ cười khổ, nhẹ nhàng đặt má thơm lên đầu gối, ngồi ở thang lầu, lẳng lặng không tiếng động. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
…
Đôi nam nữ yêu nhau trong xuân phòng rơi vào vòng kích tình, lúc này tự nhiên không rảnh nghĩ nhiều.
Hàn Mạc muốn cởi tiết khố của Tiêu Linh Chỉ ra, nhưng trong nháy mắt này cũng phát hiện dị tượng vừa rồi không lưu ý tới, chỉ thấy tấm khăn trải giường dưới thân Tiêu Linh CHỉ lúc này giống như bị nước tạt lên, ước sũng một mảnh.
Hắn lại nhìn ngọc thể như mỡ dê của Tiêu Linh Chỉ, đã thấy trên thân thể trắng nõn kia cũng bao trùm một tầng mồ hôi, mỗi hạt trong suốt đổ ra từ da thịt trắng nõn mềm mại, dưới ngọn đèn hôn ám, sáng long lanh.
Đặc biệt trên cặp tuyết phong đầy đặn dựng đứng kia, không ngờ vậy mà treo từng giọt mồ hôi thơm , hai điểm đỏ tươi kia kia, giọt mồ hôi xuất hiện giống như những hạt trân châu nhỏ, rơi xuống từ trên da thịt trắng nõn bóng loáng.
Đây là cảnh tượng Hàn Mạc chưa bao giờ thấy trong mắt, duy mỹ hương diễm, tình thú mười phần.
Hoa ra thân thể của tiểu mỹ nhân trước mắt này còn có tình thú như vậy, chỉ cần hưng phấn lên mồ hôi sẽ đổ nhưa mưa, chưa vui vẻ nhưng trên người cũng đã che kín mồ hôi hương diễm.
Cái bụng bằng phẳng kia cũng đổ mồ hôi nhấp nhô, cả người tựa như mới tắm xong, chưa lau khô vậy.
Càng khiến người ta ngạc nhiên thán phục, là những giọt mồ hôi này đổ ra lại có một hương thơm cực kỳ nồng đậm, vừa rồi lúc Hàn Mạc âu yếm bộ ngực, ý loạn tình mê, chỉ cảm giác được mùi hương thoang thoảng trên người Tiêu Linh Chỉ càng lúc càng đậm, lúc ấy chỉ nghĩ là do dục vọng quấy phá, lúc này mới hiểu được, hương thơm ngày càng đậm hơn này là do những hạt mồ hôi như mưa này phát ra.
Quả nhiên là thân thể tình thú mười phần.
Hàn Mạc từng xem qua không ít sách, nháy mắt liền hiểu được đây là “hương thể” trong sách ghi lại, loại nữ tử này thân thể mẫn cảm khác thường, hơn nữa có tình thú khác, chỉ cần động tình thân thể sẽ tiết ra mồ hôi ngậm hương, hơn nữa theo dục vọng bay lên, mồ hôi này cũng càng ngày càng nhiều, mùi tỏa ra chẳng những có thể khiến nam nhân cũng hứng tình, hơn nữa khiến chuyện phòng the cũng có tình thú.
Chỉ là nữ tử có thân thể như vậy rất hiếm gặp, vạn người chỉ có một.
Hàn Mạc cũng tuyệt đối không thể ngờ thân thể Tiêu Linh Chỉ chính là hương thể cực phẩm phòng the này.
Tiêu Linh Chỉ cảm thấy Hàn Mạc bỗng nhiên dừng lại, không biết phát sinh chuyện gì, nhưng nàng cũng không dám hỏi nhiều, ngọc thủ vẫn che mặt như cũ, không dám mở ra, chẳng qua cảm thấy thân thể mình nóng lên, nơi kỳ diệu lại tràn ra xuân triều, cực kỳ khó chịu.
Hàn Mạc không có dùng tay cởi tiết khố, mà một lần nữa cúi người xuống, dịu dàng hút giọt mồ hôi thơm trên tuyết phong, mồ hôi vào miệng, mặn mặn lại mang theo một hương vị ngọt ngào.
Quả nhiên là diệu thú.
Tiêu Linh Chỉ lắc nhẹ eo nhỏ, dưới sự tấn công của dục hỏa, bộ ngực sữa phập phồng, dán lên mặt Hàn Mạc, da thịt chung quanh, mềm nhẵn khác thường, chẳng qua mồ hôi trên da thịt trắng nõn liên tục không ngừng, chưa hút sạch sẽ liền có giọt mới đổ ra.
Giày trên hai chân Hàn Mạc đã sớm cởi đi, lúc này một chân linh hoạt mà nâng tới cạnh tiết khố, dùng chút lực, nhẹ nhàng duỗi thẳng chân, liền cởi tiết khố trắng nõn đã bị mồ hôi dính ướt xuống.
Lúc này Hàn Mạc mới ngồi dậy, nhìn thân thể mềm mại động lòng người trong trướng màn này.
Đây là một thân thể hoàn mỹ, da nõn nà vô cùng trắng trẻo, da thịt mềm mại, giống như quả vải bị bóc vỏ, trắng nõn mọng nước, rồi lại giống như cừu non bị lấy lông.
Mặt như phấn, thân như ngọc, thân thể khi dễ hạt sương ức hiếp bông tuyết, vô số núi non, tuyết phong ngạo nghễ run rẩy đứng thẳng, nụ hoa đỏ tươi mềm mại, sáng bóng mê người, nhiếp hồn phách người. Cặp đùi thon dài trắng mịn nở nang, che khuất cảnh xuân đào nguyên tuyệt diệu, da thịt trơn mềm trong trắng lộ hồng, trên người còn tản ra mùi hương cơ thể càng lúc nàng đậm, giọt mồ hôi trong suốt kia bao trùm trên thân thể trắng như tuyết, giống như một tầng pha lê bao phủ, cực kỳ mêm người, cực kỳ quyến rũ, hoàn mỹ đến cực điểm.
Ánh mắt Hàn Mạc rơi xuống bụng dưới, đã thấy nơi đó cỏ cây tươi tốt, có một không hai trong số các cô gái mình chứng kiến, một mảnh tối như mực, nhưng lại sáng bóng chỉnh tề vô cùng, cũng không biết là giọt mồ hôi hay là cái gì, dính ở đây thật là sáng bóng.
Rừng cây rậm rạp tối đen như mực này, nổi bật trên da thịt tuyết trắng, cực kỳ bắt mắt.
– Chẳng lẽ bình thường quân sư còn chải vuốt ở nơi này?
Nhìn cây cối rậm rạp kia, Hàn Mạc xưa này cho dù thứ gì cũng thích phỏng đoán lập tức tràn đầy nghi vấn trong lòng.