Giang Nghĩa cuối cùng hỏi một câu: “Cửa hàng đó tên là gì?”
Đinh Nhị Tiến suy nghĩ một chút: “Một ông lão như ba, đâu nhớ được.”
Đinh Thu Huyền nói: “Là Star Jewelry.”
Star Jewelry?
Giang Nghĩa không tự chủ mà bật cười, duyên phận của anh và Star Jewelry thật là sâu, nói ra thì anh còn là một cổ đông của Star Jewelry.
Gia chủ của Star Jewelry ở Milan, nhìn thấy Giang Nghĩa cũng phải gọi một tiếng: Ân nhân.
Anh hờ hững nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, ngày mai con đưa mẹ đến Star Jewelry, đòi lại tiền mà bọn họ lừa mẹ!”
Tô Cầm ngẩng đầu lên: “Con nói thật sao?”
“Đương nhiên. Đúng rồi, mẹ, mẹ mang theo một cái búa.”
“Hả? Mang theo thứ đó làm gì?”
“Không làm gì cả, búa kẻ đó!”
Ngày hôm sau, trên đường lớn.
Giang Nghĩa đưa mẹ vợ Tô Cầm đến cửa lớn cửa hàng chuỗi Star Jewelry, Đinh Thu Huyền sợ bọn họ xảy ra chuyện, cũng đi theo.
Vừa tới cửa thì nhìn thấy một đám ông chú bà bác vây lại, miệng của ai cũng mắng chửi.
Trong tay bọn họ cầm đủ loại trang sức đá quý, nói muốn trả hàng.
Rõ ràng, bọn họ đều giống như Tô Cầm, bị cửa hàng bất lương lừa dân thường.
Nhưng bọn họ cũng chỉ có thể kêu gào.
Bởi vì cửa hàng trang sức sớm đã dự liệu sẽ xảy ra chuyện này, thuê mười mấy bảo vệ chặn ở cửa, những người tiêu dùng đó cũng đừng hòng đi vào, dám gây chuyện thì đuổi ra ngoài.