Hắn rời phòng chứa củi, đi tìm đám bạn nhỏ của mình chơi đùa.
Năm đứa trẻ đều không quá 10 tuổi, nhưng thế giới này là thiên hạ của võ giả, tuổi bọn họ tuy nhỏ lại đều đã bắt đầu tập võ. Chỉ là trình tự võ đạo của Lẫm Phong Trấn không cao, cả đám cũng chỉ có tu vi Luyện Thể tầng một, tầng hai.
Dư Hùng tuổi nhỏ nhất, tự nhiên thời gian tu luyện cũng muộn nhất, khó khăn lắm chỉ có tu vi Luyện Thể tầng một, kém xa không thể so với bốn đứa kia. Rất nhanh nó liền trở thành đối tượng khi dễ của bốn đứa.
Bọn chúng đều còn nhỏ, còn chưa ý thức được tầm quan trọng của địa vị, bởi vậy khi đánh nhau cũng không hề có ý tứ nhường Dư Hùng.
– Hu hu hu! Dư Hùng bị đánh đau, lập tức khóc ré, lớn tiếng nói không chơi.
– Thật là đồ gấu nhũn! Bốn đứa trẻ kia đều khinh bỉ nói.
– Nói bậy, ta mới không phải là gấu nhũn! Dư Hùng hút nước mũi nói: – Chờ sau khi ta bái sư phụ, các ngươi đều không phải là đối thủ của ta!
– Ha ha, đồ khoác lác!
– Ta không khoác lác. Ta nói cho các ngươi biết, tiểu ca ca của ta cái gì đều có thể ăn, cho dù là tảng đá, cục sắt! Dư Hùng không phục nói.
– Khoác lác! Khoác lác!
– Không tin? Ta lần sau có thể dẫn các ngươi đi xem! Tuy nhiên, các ngươi cũng không nên phát ra âm thanh, tiểu ca ca nói tuyệt đối không thể đem chuyện của hắn nói cho người khác biết!
Năm ngày sau, đại đường Dư gia, một buổi hội nghị gia tộc đang khẩn cấp mở ra.
Đối với Dư gia mà nói, đây là một tin tức bất hạnh, bởi vì gia chủ đại nhân của bọn họ hai tháng trước vào núi săn bắn một con hung thú, không nghĩ tới chọc tới cha mẹ của nó. Đây chính là tồn tại Tụ Linh tam trọng thiên, đem đội ngũ săn thú của Dư gia này giết tan tác, cuối cùng cũng chỉ còn lại hai người sống trở về vào hôm trước.
Trong đó cũng không bao gồm vị gia chủ đại nhân kia!
Mặc dù nói không có tận mắt nhìn thấy gia chủ đại nhân bị giết, hết thảy đều có khả năng, nhưng gia chủ đại nhân là cường giả Tụ Linh Cảnh duy nhất trong đội ngũ, hiện tại hai người yếu hơn hắn ngược lại trở về, nhưng hắn lại vẫn như cũ không thấy bóng dáng. Điều này có ý nghĩa gì?
Đối với chi hệ tộc nhân Dư gia mà nói, đây lại là một cơ hội ngàn năm một thuở, bởi vì chủ mạch nhân đinh không vượng. Già thì đã là nến tàn trong gió, một thân tu vi không đủ nửa phần, hơn nữa còn tàn một cánh tay; Trẻ thì bé tí cả ngày thò lò mũi xanh. Người nào có thể đảm đương nổi trách nhiệm tiếp tục dẫn dắt gia tộc đi tới?
Nếu đã không được, như vậy liền nhường cho người có năng lực tới quản lý!
Dư gia chi hệ phần đông, thế lực mạnh nhất tổng cộng có bốn phòng, đều là hậu nhân đường huynh đệ lão gia Dư gia, cách chủ mạch không tính là quá xa, bởi vậy bình thường đạt được tài nguyên tu luyện cũng tương đối nhiều, cho những người này đều tăng lên tới cảnh giới cao nhất Luyện Thể tầng 10.
Nhưng đột phá Tụ Linh Cảnh cần có đủ lĩnh ngộ, ở nơi cực lạnh võ đạo không hưng thịnh này liền quá khó, ít nhất Dư gia trừ hai người lão gia chủ và gia chủ đương thời, không có người thứ ba là “cường giả” Tụ Linh Cảnh.
Dư gia có quy định như thế, gia chủ đương nhiệm có thể chỉ định người thừa kế. Nếu người thừa kế là Tụ Linh Cảnh, như vậy hết thảy đều không có vấn đề. Mà nếu như người được thừa kế không phải là Tụ Linh Cảnh, như vậy khi có tộc nhân đột phá Tụ Linh Cảnh, người được thừa kế phải nhường ngôi!
– Lão gia chủ, gia chủ đại nhân đã nhiều ngày như vậy không có tin tức, chỉ sợ là dữ nhiều lành ít!
– Nước không thể một ngày không vua, nhà cũng không thể một ngày vô chủ. Lão gia chủ, nên vì Dư gia chúng ta chọn lập một gia chủ mới!
– Đúng đúng, vẫn xin lão gia chủ không nên trì hoãn nữa!
Trên thực tế, từ 10 ngày trước một màn này đã từng phát sinh, chỉ là khi đó đội ngũ săn thú kia một người đều chưa về, lão gia chủ liền lấy lý do tuyết lớn phủ núi, đường khó đi để thoái thác.
Đối với chuyện này, những người khác cũng không nói gì, dù sao đây chỉ là trở về muộn một chút, ai cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Nhưng hiện tại bất đồng, người trở về đã minh xác nói rõ đoàn người gia chủ gặp phải yêu thú cường đại. Cường giả Tụ Linh Cảnh tuy rằng có thể xưng hùng Lẫm Phong Trấn, nhưng nếu đưa tới trong núi sâu, thật đúng là không tính vào đâu!
Khả năng ngã xuống phi thường cao!
Lần này xem lão gài làm sao thoái thác!
Đương nhiên, nếu lão gia chủ thực lực còn như năm đó, như vậy bọn họ tự nhiên không dám làm càn! Nhưng ai bảo lão gia chủ năm đó chiến đấu với yêu thú tới xâm chiếm bị thương nặng, hiện tại nhiều nhất còn sót lại nửa phần lực lượng, càng bị hung thú cắt đứt một cánh tay. Chiến lực như vậy, nhiều nhất cũng chỉ tương đương Luyện Thể tầng 10!
Cho nên, chúng tộc nhân chi hệ không hề sợ hãi gia chủ tiền nhiệm tuổi cao sức yếu này.
Lão gia chủ gọi là Dư Tắc Sĩ, hắn đột phá Tụ Linh Cảnh vốn có thể có 200 năm tuổi thọ, nhưng bởi vì lúc trước bị thương quá nặng, tổn hao tinh nguyên căn bản, hiện tại cũng chỉ sống lâu hơn người thường mười mấy năm.
Đây vốn cũng xem như là trường thọ, hắn cũng không có gì tiếc nuối, dù sao cũng là vì tồn vong của gia tộc mới trả giá lớn như vậy! Nhưng không nghĩ tới là, hiện tại không ngờ gặp phải tộc nhân bức thoái vị!
Nhất là hậu nhân của mấy vị đường huynh đệ kia, hắn nể tình cũ, cho bọn họ tài nguyên tu luyện cũng nhiều nhất, khiến cho thế lực của mấy nhánh bọn họ có một không hai gia tộc, nhưng hiện tại không ngờ lại là bọn họ kêu gào lợi hại nhất!
Ăn cháo đá bát a!
Dư Tắc Sĩ trong lòng bi phẫn, nhưng một là thực lực của hắn giảm mạnh, hai là cho dù thực lực có đủ cũng chưa chắc nhẫn tâm đi trấn giết đám hậu nhân của đường huynh đệ này.
Nhưng là, Dư gia này là hắn và con trai dốc sức hai đời mới thủ hộ được, chỉ có thể giao vào trong tay cháu trai Dư Hùng, ai cũng đừng mơ cướp đi.
Lão già nhắm mắt lại, bình ổn phẫn nộ trong lòng, sau đó mở mắt ra, trên mặt đã tràn đầy sát khí lẫm liệt.
Con trai tám phần đã đi, hắn dù liều cái mạng già cũng phải vì cháu trai dốc sức làm ra một tương lai!
– Các ngươi muốn ngôi gia chủ này? Được, trước tiên bước qua thi thể lão phu! Lão híp nửa mắt nói, ánh mắt lạnh lẽo.
– Lão gia chủ, thời đại thuộc về ngươi đã qua rồi, hiện tại không nên cản trở nữa! Những tộc nhân chi hệ kia nhao nhao nói, trong tiếng cười lạnh của bọn họ, Dư Hùng bị đẩy ra, trên cổ lại gác một thanh trường kiếm sáng loáng.
Thằng nhóc sớm bị dọa sợ, sắc mặt trắng bệch, nhưng hai dòng nước mũi vừa muốn rơi xuống lại bị hắt “xịt” một cái hút về.