Hứa Trúc Linh nói với giọng yếu ớt.
Ôn Mạc Ngôn dắt Bạch Minh Châu lên thẳng xe.
“Anh làm gì thế?”
“Đến rồi mà sao không nói cho anh biết Sắc mặt Ôn Mạc Ngôn không được tốt, tối sầm, dường như đang tức giận.
Bạch Minh Châu không hiểu gì, chỉ cảm thấy anh ta rất kì lạ.
Xa nhau lâu như thế, giờ gặp lại, anh ta không xin lỗi thì thôi đi, không ngờ lại còn nổi giận?
Rõ ràng là suốt hơn nửa tháng anh ta đã im lặng không có tin tức gì, sao lại còn trách cô ấy?
“Tại sao phải nói cho anh biết? Anh là gì của em? Hơn nữa Cố Thành Trung đã giúp em sắp xếp xong xuôi hết mọi thứ, em còn cần anh làm gì nữa?”
“Vì vậy, anh có ích thì em cần anh còn anh không có ích thì em sẽ tránh anh thật xa hả? Đừng quên, vẫn chưa hết thời hạn ba tháng đâu đấy?”
“Anh thật sự để tâm đến ba tháng đó sao? Người biến mất trước là anh, không phải eml”
“Vậy tại sao em không tìm anh? Em có biết anh đã đợi điện thoại của em đợi đến phát điên không?”
Ôn Mạc Ngôn đột nhiên đạp chân phanh, xe đột ngột dừng lại.
Vang lên bên tai cô ấy là tiếng la hét khàn đặc như một con sư tử đang bị thương.
Vì quán tính nên cơ thể cô ấy nhào mạnh về trước rồi lại giật ngược ra sau.
Dù ghế ngồi rất mềm mại nhưng cô ấy vẫn bị nhồi đến mức lộn nhào.
Cô ấy vẫn chưa kịp mắng thì không ngờ đã ngã vào một vòng tay ấm áp.
Cánh tay anh ta mạnh mẽ ôm chặt lấy cô ấy, kéo cô ấy vào lòng.
Hai cơ thể ép sát vào nhau chỉ cách nhau có một lớp áo.
Thậm chí nhiệt độ cơ thể còn không ngừng tăng lên.