– Thái Âm Bát Thức!
Thái Âm Vương vận chuyển tuyệt chiêu, tóc đen múa tung, phía sau hóa ra một thanh thiên đao, chém về Tu La Ma Đế, vèo, sau một đao, một thanh thiên kiếm hình thành, tiếp tục chém qua.
– A!
Tu La Ma Đế hét lên kinh ngạc.
– Ngươi lại tu ra lực lượng quy tắc!
Hắn phảng phất gặp phải chuyện khó mà tin nổi, giọng nói vô cùng kinh hoảng.
– Hừ, loại tà vật ở Minh Giới như ngươi, sợ nhất chính là giới lực áp chế, lực lượng quy tắc chính là giới lực biến thành, dùng để trấn áp ngươi thích hợp nhất.
Thái Âm Vương không ngừng ra tay.
Tu La Ma Đế không ngừng kêu rên, cảnh giới của hắn vượt xa Phá Hư Cảnh, đương nhiên cũng tu luyện ra lực lượng quy tắc, nhưng lực lượng quy tắc của hắn chính là ở trong Minh Giới tu ra, hoàn toàn không hợp giới này.
Uy lực rất mạnh, nhưng không có lực lượng đất trời giúp đỡ, làm sao đối kháng lực lượng quy tắc của giới này chứ?
– Đáng ghét! Đáng ghét!
Tu La Ma Đế bị giết đến liên tục bại lui, đánh với Thái Âm Vương, chẳng khác nào hắn bị giới lực áp chế, cái này quá chịu thiệt. Hắn tái chiến mấy hiệp, cuối cùng không ham chiến, quay đầu bỏ đi.
– Tiểu tử, trừ khi ngươi vĩnh viễn trốn ở bên người hai nữ nhân này, bằng không bản tọa nhất định sẽ đoạt thân thể ngươi, hoàn toàn chiếm hết thảy của ngươi!
Hắn bỏ xuống một câu nói mang tính hình thức.
Lăng Hàn cười gằn, chờ hắn bước vào Phá Hư Cảnh, liền dùng Kiếm TâmThông Minh chém đại ma này!
Sau khúc nhạc dạo ngắn này, Lăng Hàn và Thái Âm Vương lên đường.
Bọn họ đi tới vực tường, nhưng phát hiện vực tường lại không tồn tại.
– Bản vương thấy phiền phức, nên đánh nát rồi.
Thái Âm Vương từ tốn nói.
Ngưu bức!
Đây là sau lần thanh toán vạn năm trước, người của Thần giới giúp đỡ thành lập, nhưng lại bị nàng hủy, đủ thấy thực lực của Đại Yêu tinh này rất mạnh.
Bọn họ thông suốt, chỉ thấy nơi này đã là lãnh địa của Tử Nguyệt Hoàng Triều, trên thành trì phía trước cắm quốc kỳ của Tử Nguyệt Hoàng Triều, đón gió phấp phới, có vẻ vô cùng uy vũ.
Sau mười ngày, bọn họ đi tới Đô thành của Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Mã Đa Bảo tự mình ra nghênh tiếp, cho Lăng Hàn đủ mặt mũi.
– Tại sao Mã huynh xem trọng ta như thế?
Lăng Hàn không hiểu hỏi, lấy thực lực của đối phương, ngay cả Tông chủ của Ngũ Đại Tông Môn đến, hắn cũng không cần nhìn một chút.
Mã Đa Bảo cười ha ha nói:
– Hắc huynh đệ, ta chưa bao giờ nhìn lầm người, ngươi nhất định sẽ khuấy lên phong vân, thành tựu chắc chắn không dưới ta.
Trong lòng Lăng Hàn vô cùng thoải mái, hắn cũng tự tin tương lai có thể đạt được thành tựu vô thượng, nhưng trước khi đạt đến độ cao này, người thực lực hơn mình xa đối xử bình đẳng, cái này tự nhiên để hắn rất thoải mái.
Chỉ là…
– Mã huynh, có thể đừng tiếp tục gọi ta là hắc huynh đệ hay không?
– Được, hắc huynh đệ!
Mã Đa Bảo biết nghe lời phải, nhưng là tiêu chuẩn dạy mãi không sửa.
Lăng Hàn không còn gì để nói, một lát sau mới nói:
– Mã huynh, ở vận dụng quốc thế, ta có thể cho ngươi chút ý kiến.
– Há, nói nghe một chút.
Mã Đa Bảo cũng không dám xem thường Lăng Hàn.
Lăng Hàn nói ra tư liệu moi được từ Dực Song Song, để Mã Đa Bảo lập tức trầm tư.
– Bệ hạ, lần trước chúng ta khai thiên thất bại, chính là vấn đề của ngươi?
Thái Âm Vương siết nắm tay đùng đùng.
– Ngươi cái tên béo đáng chết này, làm việc quả nhiên vô căn cứ!
Mã Đa Bảo vội giơ hai tay lên nói:
– Coi như lần trước trẫm học chính xác, khai thiên vẫn sẽ thất bại.
– Giải thích thế nào?
Thái Âm Vương dùng ánh mắt nguy hiểm nhìn chằm chằm Mã Đa Bảo, nhưng không có ra tay.
Mã Đa Bảo thở dài nói:
– Lần trước, bản vương cũng suýt chút nữa bị quốc thế căng nứt, coi như có thể để quốc thế tăng cường gấp mười lần, bản vương cũng chịu không được!
—————