“Ta cũng không nghe quen. Ta cũng không nghe quen.”
Dương Liên Đình vội vàng thể hiện lập trường của mình, nhẹ nhàng thở ra, đi qua ôm lấy Đông Phương Bất Bại.
“Hảo lão bà, ngươi như vậy rất tốt, thật sự. Ta một chút cũng không quan tâm ngươi là nam nhân hay nữ nhân, ngươi chính là ngươi, ngươi chính là Đông Phương Bất Bại! Ta chỉ yêu Đông Phương Bất Bại!”
Đông Phương Bất Bại cùng hắn đã thành thân nhiều năm như vậy, nghe xong tuyên bố khiến cho người ta mặt đỏ tim đập như thế, nhịn không được sắc mặt vẫn ửng đỏ, vừa giống vui sướng, vừa giống xấu hổ nói:
“Lại bắt đầu dỗ ngon dỗ ngọt đấy.”
Dương Liên Đình hôn một cái lên mặt y, nói:
“Hảo lão bà, ngươi nói rất đúng. Thân thể tóc da, chịu ơn cha mẹ, sao có thể thay đổi dễ dàng như vậy. Ta thích ngươi như thế.”
Nói một lát, lại bắt đầu động tình, bàn tay to không thành thật chui vào sờ sờ lồng ngực y.
Đông Phương Bất Bại ưm một tiếng, cả người mềm nhũn.
Từ năm đó Len thay đổi cấu tạo cơ thể y, khiến y có thể tạm thời tiết sữa cho bọn nhỏ ăn, tuy rằng sau đó khôi phục bình thường, nhưng bộ ngực của y lại trở nên rất mẫn cảm. Huống chi hiện tại y đang có mang, phản ứng tất nhiên càng lớn. Dương Liên Đình vuốt ve lồng ngực của y, ở bên tai y khẽ hôn, nói:
“Dường như hơi lớn lên……Lần này không biết có thể ra sữa hay không.”
“Ân……không thể nào……A, Liên đệ, đừng, đừng……”
“Đừng cái gì?”
Bàn tay to của Dương Liên Đình ở trong quần áo tán loạn của y, nơi nào lướt qua đều gợi lên một mảnh lửa tình.
Đông Phương Bất Bại chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, động tình không kiềm chế được. Nhưng là thân thể y đã nặng, sắp đến ngày sinh, mấy ngày nay thực sự không thuận tiện.”
“Đừng……Liên đệ, ta đã hơn chín tháng, mấy ngày này cũng sắp sinh rồi, ngươi gắng……nhẫn nhịn chút nữa. n……”
Dương Liên Đình cũng biết rằng sắp đến ngày sinh, không thích hợp hoan ái. Nhưng là Đông Phương Bất Bại lúc này liên tục thở gấp, giọng nói nhỏ nhẹ nỉ non, khiến hắn có chút nhịn không được, nói:
“Đông Phương, ta sẽ chú ý. Chúng ta không làm đến cuối cùng được không?”
Đông Phương Bất Bại ngồi ở trước giường thêu thùa gần như đã đứng ngồi không yên, nghe vậy mềm mại áp vào trong lòng ngực hắn, nói:
“Vậy ngươi cẩn thận một chút……Đi lên giường.”
“Được.”
Dương Liên Đình cẩn thận bế y lên, ôm đến trên giường.
Vạt áo của Đông Phương Bất Bại đã mở ra, để lộ thân thể trắng nõn mượt mà cùng cái bụng nổi lên cao cao.
Bàn tay của Dương Liên Đình ôn nhu vuốt ve cái bụng to của y vài lần, nói:
“Con gái nghe lời, ngoan ngoãn ngủ a.”
Nói rồi liền bắt đầu hôn, trằn trọc chà đạp trên da thịt của Đông Phương Bất Bại.
Ngón tay thon dài của Đông Phương Bất Bại cũng đưa vào trong quần áo của Dương Liên Đình, chậm rãi sờ soạng, nắm lấy hạ thân ngạnh thẳng nóng rực của hắn.
“Đông Phương……tiểu bại hoại nhà ngươi.”
Dương Liên Đình thở dốc ồ ồ, bàn tay thô ráp sờ lên trước ngực của Đông Phương Bất Bại, đột nhiên nhéo một cái lên đầu nhũ nhỏ nhắn mượt mà đang đứng thẳng của y, khiến cho Đông Phương Bất Bại kêu lên một tiếng sợ hãi.
Y càng thêm thở dốc dồn dập, vòng eo thô tròn hoàn toàn ngã vào trong ngực Dương Liên Đình, sắc mặt ửng đỏ còn hơn ráng màu ở chân trời.
“Liên đệ, ngươi……cứng quá, thật lớn……như thế nào còn chưa……”
Tay y xoa nắn đều đã nhanh mỏi nhừ rồi.
Dương Liên Đình cười xấu xa nói:
“Quá lâu không làm, không có cách nào cả.”
Đông Phương Bất Bại đỏ mặt, nói:
“Nếu không……ngươi vào đi.”
Mắt Dương Liên Đình sáng lên:
“Có thể chứ?”
Đông Phương Bất Bại đã đỡ bụng thay đổi tư thế, hé miệng cười nói:
“Ngươi như thế này, ta sao có thể để mặc. Lại nói……lại nói ta cũng……”
Dương Liên Đình sờ xuống hạ thể của y, nơi này đã ướt sũng một mảnh, rõ ràng là Đông Phương Bất Bại cũng không nhịn được nữa.
Đã như vậy, hắn sẽ không khách khí.
Đông Phương Bất Bại hầu hạ đã lâu, hậu huyệt vô cùng mẫn cảm. Dương Liên Đình gần như không phí chút khí lực, rất nhanh đã khuếch trương xong, cắm sâu vào.
Hai người đều đồng thời thở dài một hơi, Đông Phương Bất Bại cũng bắt đầu nỉ non rên rỉ.
“Ân, a……Liên đệ, Liên đệ……”
Dương Liên Đình không…….chịu được nhất tiếng rên rỉ lúc trên giường này của y, dục hỏa tăng vọt, nhất thời không khống chế được, tốc độ càng lúc càng nhanh, cắm vào rút ra cũng càng thêm mạnh mẽ.
Đông Phương Bất Bại lúc đầu còn có thể ứng phó, về sau nhịn không được liền anh anh khóc lên.
“Liên đệ……không được. Quá, quá sâu……A, a……Không được, chậm một chút, chậm một chút……Ô ô……Quá sâu, Liên đệ……”
“Đông Phương……Đông Phương……:
Dương Liên Đình thần hồn điên đảo. Hai người bọn hắn đã hơn nửa tháng không có hoan ái, lúc này giống như củi khô lửa bốc, đều sôi trào lên.
Thẳng đến khi Đông Phương Bất Bại đột nhiên phát ra một tiếng kêu, ôm bụng kêu đau, Dương Liên Đình rốt cuộc cũng khôi phục lý trí, sợ đến mức ra một thân mồ hôi lạnh.
“Đông Phương, ngươi làm sao vậy?”
“Ta……Ta đau bụng……Ôi……”
Trên trán Đông Phương Bất Bại rơi xuống mồ hôi lạnh, cắn môi nói:
“Chỉ sợ là sắp, sắp sinh……Ôi, đau quá……”
Dương Liên Đình vội vàng rút ra. Đông Phương Bất Bại tình dục trên người chưa tắt, lại bị đau bụng sinh đột kích, chật vật nói không nên lời.
Hai người luống cuống tay chân một hồi. Bất quá nhờ đợt hoan ái vừa rồi, Đông Phương Bất Bại lần này sinh con lại thuận lợi ngoài ý muốn.
Dương Liên Đình còn đang ở bên ngoài đun nước nóng, liền nghe được Đông Phương Bất Bại hô to một tiếng. Chạy vào xem xét, thấy tiểu tử kia không đợi nổi đến lúc được phụ thân trợ giúp, tự mình đi ra.
Đông Phương Bất Bại mồ hôi ướt đẫm nằm ở trên giường, chống lấy thân thể nói:
“Nhanh, mau đến xem hài tử.”
Dương Liên Đình vội vàng ôm lấy hài tử mới sinh, cười ha ha, nói:
“Là nữ hài. Đông Phương ngươi xem, khỏe mạnh lắm.”
Đông Phương Bất Bại ôm nữ nhi vào trong ngực, nhẹ nhàng thở ra:
“Đứa nhóc nghịch ngợm này. Sớm không sớm, muộn không muộn, hết lần này đến lần khác..”
Nói đến đây, mặt y đột nhiên đỏ bừng, oán trách liếc mắt nhìn Dương Liên Đình.
Dương Liên Đình xấu hổ cười, buông tay ra, nói:
“Là ngươi đồng ý để cho ta đi vào……”
“Câm miệng.”
Đông Phương Bất Bại mắc cỡ đến mức mặt đỏ bừng lên, chỉ cảm thấy không có mặt mũi gặp người khác.
Dương Liên Đình lại ha ha cười, bận rộn giải quyết mọi thứ. Trong tâm đắc ý nghĩ: Lần này lại sinh con gái, hai trai hai gái, thật đúng là nhi nữ song toàn.