Hạ Hoài bế bé từ trong tay Giang Sơ Tinh ôm lấy: “Hôn cái gì mà hôm, lăn về nhà bà của con đi.”
“Hừ, ba nhỏ muốn cướp ba ba khỏi tay con kìa, ba nhỏ là người xấu!”
Hạ Hoài nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, cười tủm tỉm: “Tiểu cô nương, phiền con hiểu một điều nhé, anh ấy là của ba.”
Bé Cam không nói được gì, quay đầu đi giả bộ tức giận.
Giang Sơ Tinh đã thấy nhiều nên cũng không ngạc nhiên về cuộc đấu khẩu của hai người, không nói gì mà đi thẳng vào phòng bếp lấy một chai nước khoáng.
Bé Cam lắc lắc chiếc đuôi mèo đen của mình rồi chớp đôi mắt to ngập nước, gần như được tạc theo một khuôn giống y chang với Hạ Hoài.
“Ba ba, con có phải là được ba ba sinh ra không?”
Hạ Hoài đi tới ôm Giang Sơ Tinh vào trong lồng ngực, dùng chân đá đứa nhỏ trên mặt đất xê ra xa: “Con là nhặt được.”
Bé Cam bĩu môi: “Ba nhỏ, ba nói xạo!”
Hạ Hoài ngày nào cũng trêu chọc bé: “Bằng không con xem ba con là lông trắng, tại sao con lại là màu đen vậy?”
Bé Cam chính là đối với điểm này nghĩ trăm lần cũng không ra, càng nghĩ càng không thông liền oa oa trực tiếp khóc lớn.
Giang Sơ Tinh trừng mắt nhìn Hạ Hoài: “Tự mình dỗ đi.”
Hạ Hoài nhướng mày bắt đầu thu dọn tàn cuộc của mình.
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
Cậu lộ ra chiếc đuôi báo của mình đem đứa trẻ vòng lên, một tay ôm cô bé vào lòng.
“Con là ba ba và ba nhỏ cùng sinh cho nên con giống ba nhỏ hơn một chút. Con xem ba nhỏ của con cũng có màu đen này.”
Bé Cam nín khóc, vươn tay lau lau mặt: “Thật sao?”
Hạ Hoài gật đầu: “Thật.”
Bé Cam: “Dạ … nhưng con muốn màu trắng cơ, con không muốn cùng màu với ba nhỏ đâu, thế xấu lắm.”
Nghe vậy Giang Sơ Tinh không khỏi cười thành tiếng, liếc mắt nhìn Hạ Hoài một cái: “Đúng là xấu thật.”
Hạ Hoài: “…”
Năm giờ, Lâm Thanh Linh đến đón bé Cam đi.
Hạ Hoài đi tới sô pha ôm Giang Sơ Tinh cuốn vào trong lồng ngực, ở tuyến thể của anh nhẹ nhàng ngửi ngửi: “Anh à, có con thật là mệt.”
Giang Sơ Tinh lật xem tờ hồ sơ bệnh án trong tay, vẻ mặt tập trung: “Đó là của em mà, mệt cũng phải chịu.”
Lời vừa dứt cổ Giang Sơ tinh đã tê rần, anh hơi mở lớn mắt. Quay đầu nhìn lại thì thấy môi của Hạ Hoài đang che kín ở chỗ cổ mình, còn đang nhẹ nhàng gặm cắn.
Hạ Hoài vươn đầu lưỡi liếm láp, Giang Sơ Tinh vỗ vỗ đầu gối của cậu: “Ngày mai anh còn phải tăng ca, em đừng lộn xộn.”
Giang Sơ Tinh cùng Hạ Hoài đã tiến hành đánh dấu cả đời. Vào lúc này, một loạt dấu răng rõ ràng xuất hiện trên tuyến thể của Giang Sơ Tinh. Vừa nhìn liền biết chủng loại nhất định là của Alpha thuần huyết.
“Anh ơi” Hạ Hoài ôm eo anh: “Anh thay đổi rồi. Trước đây anh không phải như vậy. Bây giờ mỗi ngày anh chỉ biết có công việc mà không thèm để bụng đến em nữa.”
Giang Sơ Tinh: “………”
Giang Sơ Tinh buông tư liệu trong tay xuống, ở trong lồng ngực Hạ Hoài xoay người: “Mỗi ngày ít làm nũng đi.”
Hạ Hoài chậm rãi kéo khóe môi ôm anh vào lòng: “Ngày mai anh xin nghỉ phép đi, mấy ngày nay bé cam đều ở nhà nên anh cũng chả có quan tâm đến em gì cả.”
Vẻ mặt Hạ Hoài vô tội: “Quả nhiên tình địch lớn nhất chính là con cái mà.”
Giang Sơ Tinh cười nhẹ: “Em không phải chính là một thằng con lớn sao?”
Hạ Hoài cúi người hôn lên môi Giang Sơ Tinh: “Em là thằng con lớn của anh thôi.”
“Năm nay anh không nghỉ phép năm sao?” Hạ Hoài nói, “Chúng ta đi du lịch thì sao?
Hai chân của Giang Sơ Tinh tự nhiên đặt ở hai bên eo Hạ Hoài: “Em muốn đi chỗ nào?”
Hạ Hoài: “Anh đồng ý?”
Giang Sơ Tinh: “Ừ, vừa lúc anh cũng có chút mệt mỏi.”
Ngón tay Hạ Hoài nhẹ nhàng xoa xoa trên tuyến thể của Giang Sơ Tinh: “”Đi Thâm Thành ngắm biển đi?”
Giang Sơ Tinh không có từ chối, anh đúng là đã lâu không cùng Hạ Hoài đi đâu đó.
–
Vào ngày bọn họ khởi hành liền bị bé Cam bắt gặp rồi ăn vạ. Quá bất lực nên cả hai đành dắt díu đứa nhỏ theo.
Hạ Hoài đã đặt cho kỳ nghỉ xuân này một biệt thự nhỏ rất gần bãi biển. Vừa bước vào cửa, hướng mắt ra biển là một làn gió mát rượi thổi vào.
Bé Cam chạy về phía ban công trên đôi chân ngắn ngủn của mình, đại khái chính là một hồi la hét chói tai như gà rống.
Hạ Hoài cùng Giang Sơ Tinh liếc nhìn nhau cười.
Giang Sơ Tinh cất hành lý đi: “Con gái em với cái chất giọng này hẳn là có thể hát nhỉ.”
Hạ Hoài buồn cười: “Chậc, đúng là thanh âm rất tốt.”
Giang Sơ Tinh nheo mắt khi có cơn gió biển thổi qua: “Ở đây thật đẹp.”
Hạ Hoài cúi người ôm lấy eo anh, giọng nói khàn khàn: “Chỉ cần anh thích là được.”
Giang Sơ Tinh nghiêng đầu, Hạ Hoài cũng ngầm tiến đến.
Ngay khi môi hai người sắp chạm nhau, bé Cam ngưỡng khuôn mặt nhỏ thẳng tắp nhìn chằm chằm hai người: “Con cũng muốn hôn.”
Giang Sơ Tinh vội vàng xoay người, bé dọa anh giật cả mình. Sau đó, sự chú ý của anh chuyển sang chỗ bé Cam.
Anh đưa tay xoa đầu cô bé rồi bế lên hôn chụt một phát vào má bé.
Bé Cam lè lưỡi với Hạ Hoài, cực kỳ đắc ý.
Hạ Hoài: “…” Mỗi lần như vậy cậu đều nhận thức ra một điều rằng có con là một sai lầm.
Cả gia đình đã dành một buổi chiều trên bãi biển bên ngoài. Đến khi họ về nhà đã là sau bữa tối, bé Cam đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.
Giang Sơ Tinh ra khỏi phòng của bé Cam, Không thấy ai trong phòng ngủ chính liền đến phòng khách. Anh thấy Hạ Hoài đang đứng bên ngoài ban công.
Bầu trời bên ngoài đã tối đen, gió biển phả vào mặt rất dễ chịu.
Giang Sơ Tinh đi tới ôm lấy Hạ Hoài từ phía sau, úp mặt vào lưng Hạ Hoài, thoải mái an tâm đến không thể tả.
Hạ Hoài duỗi tay bao trùm lấy mu bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve. Kéo người tới trước mặt mình vòng ở trong ngực rồi tựa cằm vào vai anh: “Orange ngủ rồi?”
Giang Sơ Tinh ậm ừ, trở tay xoa tóc cậu.
Hạ Hoài ngửi được hương vị trên người Giang Sơ Tinh, môi mỏng ở trên cổ anh chạm chạm, thanh âm khàn khàn: “Vậy hiện tại anh thuộc về em.”
Giang Sơ Tinh cười cười, cảm giác cổ ngứa, “Em còn ghen tuông với con ruột của em hả?”
“Thì sao?” Hạ Hoài cắn nhẹ vành tai Giang Sơ Tinh, giọng nói khàn khàn: “Không được à?
Giang Sơ Tinh ở trong lồng ngực cậu xoay mặt lại, hai tay ôm lấy mặt Hạ Hoài, thò lại gần ở trên môi anh hôn hôn: “Vậy thì đêm nay đều nghe lời em nhé? Đền bù một chút, thế nào?”
Vừa dứt lời, Hạ Hoài liền giữ lấy sau ót anh, hung hăng mà ngậm lấy môi anh.
Cả hai nghiêng ngả lảo đảo hôn nhau từ ngoài ban công vào tận phòng ngủ.
Giang Sơ Tinh bị Hạ Hoài đặt ở trên giường, phòng ngủ đã sớm tràn ngập tin tức tố của hai người bọn họ.
Đuôi của một trắng một đen quấn quýt với nhau trong không trung.
Hạ Hoài nhéo nhéo lỗ tai của Giang Sơ Tinh, ôm người ngồi trên người mình.
“Ca ca, anh nói….” Hạ Hoài cúi người hôn lên cằm Giang Sơ Tinh: “nghe em sao.”
Thân thể Giang Sơ Tinh bị tin tức tố Alpha làm nóng lên, theo bản năng muốn đòi lấy càng nhiều.
Anh ậm ừ.
Hạ Hoài dùng đuôi báo đen quấn lấy cái đuôi bạch sắc của Giang Sơ Tinh.
“Vậy thì em muốn,” Giọng Hạ Hoài khàn khàn nhẹ nói, “Anh tự mình tới.”
Đó là một đêm dài gió to, từng đợt sóng vỗ vào bãi đá.
Gió biển vén lên rèm cửa biệt thự, một ánh trăng lặng lẽ lọt vào bên trong.
Không khí ái muội trong phòng ngủ vẫn tiếp tục dâng lên.
…………
Ngày hôm sau, bé Cam tỉnh lại xoa xoa mắt, ngồi trên giường ngốc một lúc mới mở miệng gọi “Ba ba”.
Nhưng không ai đáp lại cô bé.
Bé Cam cũng đã tập thành thói quen, tự trở mình xuống giường rồi mở cửa bước vào phòng ngủ chính một cách thuần thục.
Hình ảnh trước mặt kia đã quá quen thuộc với bé.
Ba nhỏ và ba ba đang ôm nhau trên giường.
Bé cũng không ngạc nhiên, chạy tới kéo lấy ga trải giường, nhón nhón mũi chân.
Giường trong biệt thự cao hơn giường ở nhà, đặng nửa ngày mà đôi chân ngắn nhỏ của bé cũng không thể bò lên trên.
Hạ Hoài phát hiện động tĩnh thì chậm rãi mở mắt ra, quay đầu lại nhìn xuống thì đúng là tình địch nhỏ của mình.
Anh duỗi tay ra ôm bé Cam lên trên giường.
Bé Cam vào buổi sáng cũng coi là hòa bình một chút với Hạ Hoài. Cô bé chủ động thò lại gần hôn lên mặt Hạ Hoài, nhiệt huyết nói: “Chào buổi sáng ba nhỏ.”
Hạ Hoài cười xoa đầu bé, sau đó nhét nhóc con vào trong chăn bông: “Chào buổi sáng.”
Bé Cam ngủ giữa hai người giống như một chiếc bánh sandwich.
Hạ Hoài theo thói quen duỗi tay ôm lấy hai bảo bối trên giường.
Một nhà ba người nằm ở trên một cái giường cùng chìm vào trong mộng đẹp.
Ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào, Giang Sơ Tinh mơ hồ mở mắt ra, hai người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh lọt vào trong tầm mắt.
Anh cúi đầu đẩy trán bé Cam sang một bên, môi mỏng chạm vào trán nhóc con này một cái sau đó ngước mắt lên liền bắt gặp ánh mắt đang cười của Hạ Hoài.
“Tỉnh rồi?”
Có lẽ bởi vì tối hôm qua nên giọng nói của Giang Sơ Tinh sáng nay có chút nghẹn ngào.
Hạ Hoài ử một tiếng, nửa chống người nửa đặt một tay lên sườn mặt Giang Sơ Tinh, cúi người xuống hôn lên môi anh.
“Ca ca.” Hạ Hoài áp trán vào trán anh, giọng nói khàn khàn ôn nhu: “Em yêu anh.”
Giang Sơ Tinh chớp chớp mắt
Ở bên nhau lâu như vậy, mặc dù cả hai đều biết lòng nhau nhưng cũng hiếm khi nói những điều như vậy.
Ngẫu nhiên nghe một chút liền đánh sâu vào nội tâm.
Sau bao nhiêu năm, tình yêu của Giang Sơ Tinh dành cho Hạ Hoài chỉ có tăngmà không giảm, mỗi lần tình tứ động chạm với anh đều như tình đầu sơ khai thở niên thiếu mà tim đập không thôi.
Giang Sơ Tinh vươn tay móc lấy cổ Hạ Hoài, cúi đầu xuống hôn trả cậu.
Đến khi được buông ra Giang Sơ Tinh mới nhẹ nhàng thở hổn hển, cảm xúc trong mắt không che giấu được, thanh âm lưu luyến thẳng thắn nói: “A Hoài, anh cũng yêu em.”
Hai người nhìn nhau cười đồng thời rũ mắt xuống nhìn quả cam nhỏ hãy còn đang ngủ say, cúi người xuống mỗi người một bên đồng thời hôn lên gương mặt nhỏ của bé.
Gió nhẹ phất quá, ánh mặt trời xán lạn.
Một nhà ba người, vô cùng đơn giản.
————————————————-
HOÀN