Hiện tại cao thủ đã từng mạnh nhất lại bị Lăng Hàn đạp ở dưới chân, điều này làm cho ai có thể tin tưởng con mắt của mình?
Đây chính là phế vật đã từng đại danh đỉnh đỉnh a!
Rất nhiều đệ tử của Thương Vân Học Viện nhớ lại Lưu Vũ Đồng đã từng nói, sau ba tháng, tất cả mọi người đều chỉ có thể ngước nhìn Lăng Hàn.
Quả nhiên, hiện tại hắn ngay cả Trình Văn Côn cũng có thể giẫm, ai có thể không ngước nhìn?
Nhưng vấn đề là, hiện tại cường giả số một của Thương Vân Trấn là Trình Quý Vũ, cường giả Dũng Tuyền Cảnh!
Lăng Hàn mạnh hơn, lại mạnh qua Dũng Tuyền Cảnh sao?
– Xong, chỉ cần Trình Quý Vũ đến, Lăng Hàn khẳng định xong đời.
– Ai, đáng tiếc một thiên tài, bằng không ngày khác nói không chắc có thể trở thành cường giả Linh Hải Cảnh!
– Linh Hải Cảnh, ngươi đúng là dám nói, kia là tồn tại ngang hàng với Đại Nguyên Vương a!
– Ngươi không suy nghĩ một chút, hiện tại Lăng Hàn mới mười bảy tuổi, nhưng đã có thể giẫm Trình Văn Côn, thiên phú như vậy đáng sợ đến mức nào?
– Này ngược lại cũng đúng.
Mọi người châu đầu ghé tai, đều không coi trọng Lăng Hàn, hoàn toàn là về tìm cái chết.
Dũng Tuyền Cảnh mạnh mẽ, thâm nhập cốt tủy của mỗi người, đặc biệt là địa phương nhỏ như Thương Vân Trấn, kia là tồn tại như Thần.
– Hừ!
Đúng lúc này, một bóng người từ trong thôn trấn bay xẹt tới, tốc độ rất nhanh, ngay cả tuấn mã cũng kém xa. Chỉ trong nháy mắt, hắn liền xuất hiện ở lân cận.
Chính là Trình Quý Vũ.
– Thằng con hoang, ngươi chính là Lăng Hàn? Ác tặc đã giết cháu của ta?
Trình Quý Vũ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ánh mắt như muốn ăn thịt người.
– Ta là Lăng Hàn, ngày hôm nay chính là ngày ngươi chết!
Lăng Hàn đối chọi gay gắt.
– Ha ha ha ha, lão phu là cường giả Dũng Tuyền Cảnh, ngươi có tư cách gì muốn mệnh của lão phu?
Trình Quý Vũ không vội ra tay, đây là kẻ cầm đầu sát hại tôn tử, hắn phải từ từ dằn vặt đến chết.
– Nếu như chúng ta ra tay thì sao?
Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn đồng thời đứng dậy.
– Các ngươi là cái rễ hành nào… Ồ!
Mới đầu Trình Quý Vũ còn hững hờ, nhưng ánh mắt đảo qua hai người, nhất thời biến sắc, kinh hô.
– Dũng Tuyền Cảnh!
Không chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, hơn nữa còn hai cái!
Cái gì!
Dân trấn đều kinh ngạc thốt lên, hai lão giả kia bề ngoài bình thường, lại cũng là cường giả Dũng Tuyền Cảnh? Tê, không trách Lăng Hàn dám trở về, hóa ra là mời cao thủ Dũng Tuyền Cảnh tới giúp đỡ.
Trình Quý Vũ nhất thời nghiêm mặt, không dám có ý khinh thường, nói:
– Hai vị đạo huynh, người này có mối thù giết tôn nhi với lão phu, mặc kệ hắn cho các ngươi chỗ tốt gì, ta cho các ngươi gấp đôi, xin các ngươi không nên nhúng tay.
Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn nhìn nhau một cái, đều cất tiếng cười to.
Cho gấp đôi?
Ngươi nha, trong tay ngươi có bao nhiêu đan phương, có bao nhiêu lý giải đối với đan đạo, lại dám nói như vậy.
– Làm càn! Sự tình của Lăng tiểu hữu, chính là sự tình của chúng ta!
Trương Vị Sơn mở miệng nói.
– Họ Trình, nếu như ngươi bó tay chịu trói, ta còn có thể hướng về Lăng tiểu hữu cầu xin, ban ngươi một cái chết nhanh chóng!
Lăng tiểu hữu?
Hí!
Tất cả mọi người đều nhe răng, rùng mình, hai vị cường giả Dũng Tuyền Cảnh lại xưng Lăng Hàn là tiểu hữu, hơn nữa bộ dáng có phước cùng hưởng, có nạn cùng chịu, đây là giao tình thế nào?
Cũng còn tốt, hai người Chư Hòa Tâm không có mang huy chương đại biểu Đan sư, bằng không những dân trấn này còn kinh hãi hơn, bởi vì địa vị của Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, còn cao hơn cường giả Dũng Tuyền Cảnh.
– Hai vị nhất định phải như vậy sao?
Trình Quý Vũ cũng uy nghiêm đáng sợ nói. Hắn vừa đột phá Dũng Tuyền Cảnh, lòng tự tin bạo tăng. Hơn nữa, hắn tuyệt không tin hai cường giả Dũng Tuyền Cảnh sẽ liều mạng vì Lăng Hàn, làm sao cũng không nghĩ ra có đạo lý như vậy a.
Oành oành oành oành, xa xa có bụi bặm tung bay, một đám người đang nhanh chóng chạy tới.
– Lăng huynh, ta dẫn người đến giúp ngươi một tay!
Đội nhân mã này rất nhanh liền tới gần, một thiếu niên nhảy xuống ngựa, chắp tay nói với Lăng Hàn.
Là Bách Lý Đằng Vân.
—————