Đêm lạnh như nước, thảo nguyên tĩnh lặng, Tiêu Bố Y đột nhiên đứng lên, lại bắt đầu diễn luyện công phu căn bản.
Cao thâm tuy không được, nhưng công phu căn bản hắn cũng rất khổ công, huy đao chém nghiêng, lĩnh hội sự phát lực cùng sự phiêu dật của đao pháp, phảng phất như để giải tỏa oán khí trong bụng.
Không biết đã huy đao bao nhiêu lần, đợi đến khi trán của Tiêu Bố Y đã đẫm mồ hôi, huy đao lưu loát như nước chảy mây bay, lúc này mới dừng lại.
Gạt mồ hôi, thở dốc mấy hơi, Tiêu Bố Y chuẩn bị lại tiếp tục luyện một canh giờ nữa, đột nhiên trong lòng chợt cảnh giác, quay đầu nhìn lại.
Hắn cảm thấy có người ở phía sau chăm chú nhìn hắn, đây là một loại cảm giác rất kỳ quái, hắn cũng không biết bản thân từ khi nào cảm giác lại mẫn cảm như thế, tựa như lúc trước Lý Chí Hùng vẫn cho rằng mình che mặt, lại không qua lại nhiều với hắn, cho nên cứ đường hoàn xuất hiện trước mặt hắn, lại không biết hắn đã sớm nhận ra Lý Chí Hùng là sát thủ, lúc này mới có sự chuẩn bị.
Ánh trăng ở phía chân trời như móc câu, bầu trời đầy sao, nước sông sáng ngời, cho nên trời đêm tuy khuya, thảo nguyên cũng không phải là tối đen như mực.
Phía sau cây cỏ phập phồng, nhộn nhạo như sóng cuộn, nhưng Tiêu Bố Y thực không nhìn thấy bất kỳ ai.
Chậm rãi quay đầu đi] Tiêu Bố Y đã có sự cảnh giác, bản thân đêm khuya đi luyện đao, không ai biết được, sao lại có ai âm thầm quan sát, chẳng lẽ là Lục An Hữu?
Nhưng Lục An Hữu đã cùng Bì Già đi Phó Cốt, nhưng nếu không phải là Lục An Hữu, vậy thì là ai?
Tuy đã quay đầu lại, nhưng cảm giác bị người nhìn trộm càng thêm mãnh liệt, Tiêu Bố Y trong lòng bất an, muốn đề đao đi xem, nhưng rốt cuộc cũng ráng nhẫn nhịn lại.
Ta sáng địch tối, nếu là địch thủ, mạo hiểm xong tới, địa thế không quen, chưa đánh đã lâm vào hạ phong.
Khoanh chân ngồi xuống, đối mặt với phương hướng hoài nghi có địch, Tiêu Bố Y thả lỏng thân tâm, khép nhẹ hai mắt, sử dụng tai để lắng nghe. Tiếng gió, tiếng nước, tiếng côn trùng kêu vang đều rõ ràng lọt vào tai, nhưng vẫn không nghe được tiếng người.
Tiêu Bố Y trong một khắc cơ hồ có ảo giác, đối diện thực không có bất kỳ ai, hay là bản thân đã quá hoảng hốt?
Ý niệm này trong đầu vừa mới xẹt qua, Tiêu Bố Y đột nhiên cảm thấy mặt đất có chút rung động, loại rung động này hết sức khẽ, nếu không phải hắn khoanh chân ngồi xuống, thả lỏng tâm cảnh, tuyệt đối sẽ không nhận ra được.
Tiêu Bố Y đột nhiên đứng dậy, tưởng là động đất, nhưng rung động trong giây lát đã tăng cao, sau đó ở phía sau truyền đến âm thanh như sấm động, vạn mã tung hoành.
Không phải vài con ngựa, không phải trăm con ngựa, mà là hàng vạn con. Lúc trước mã đội của Lịch Sơn Phi chỉ hơn trăm người, xông tới đã kinh thiên động địa, nay hàng vạn con ngựa cùng xông tới thì còn làm cho người ta rung động đến cỡ nào nữa?
Tiêu Bố Y nghe tiếng vó như là dẫm nát lồng ngực vậy, phành phành ầm vang, làm cho mặt đỏ tận mang tai. Quên đi nguy hiểm trước mắt, khó có thể tin mà xoay người lại, lập tức thấy một bầy ngựa như là một đám mây đen ùn ùn kéo tới.
Số lượng ngựa khổng lồ làm cho người ta khó có thể tưởng tượng, hàng vạn con ngựa cùng tung vó với khí thế không gì cản nổi. Chay trước đàn ngựa là một con ngựa lông trắng như tuyết, trong bóng đêm cực kỳ bắt mắt, như có ánh trăng chảy xuôi khắp thân ngựa tuyệt trần, chạy trước bầy ngựa một khoảng.
Thớt ngựa kia thần thái bay bổng, xem có có khí thế đế vương, tốc độ trên đường nhanh như điện xẹt, Tiêu Bố Y khi xoay người lại, phát hiện chúng còn ở tại chân trời, nhưng đợi khi kinh ngạc qua đi, bầy ngựa đã tới cách hắn không đầy trăm trượng.
Tiêu Bố Y phản ứng đầu tiên chính là lui về phía sau, hướng tới chân núi, đây là bản năng của con người, né tránh lực lượng không thể kháng cự của tự nhiên.
Ngựa đầu đàn rất tốt, bầy ngựa cũng là bầy ngựa vĩ đại nhất mà hắn đã từng thấy, hắn nếu thuần phục mang về mục trường được, vậy không cần phải làm ăn nữa, cái này tuyệt đối là thu hoạch lớn nhất từ khi lên đường! xem tại TruyenFull.vn
Nhưng hắn không muốn đi chịu chết.
Hắn tuy là một người thuần ngựa ưu tú, nhưng lúc này mà xông tới tuyệt đối cùng với chịu chết không khác gì nhau. Đây không phải là một con ngựa, bầy ngựa cho dù không tới một vạn thì cũng là mấy ngàn. Chừng này con ngựa tự tập lại một chỗ, lực lượng xông tới không thể kháng cự, thanh âm ầm ầm, thủ pháp âm thanh của hắn ở trong trường hợp này xem ra là không thể thực hiện được, chỉ cần hắn rớt khỏi lưng ngựa, không hỏi cũng biết, hắn sẽ hóa thành tương thịt!
Hắn lui ra phía sau hai bước, phía sau đột nhiên có gió nhẹ rung động, Tiêu Bố Y trong lòng thầm run sợ, mới nhớ tới còn có kẻ địch bên người, cử chỉ của hắn lúc này lại thất thố, hiển nhiên là đã nhân cơ hội mà đánh lén.
Không kịp xoay người quay đầu lại, Tiêu Bố Y đơn đao nơi tay, thân mình xoay tròn, đã hướng tới chỗ gió nổi lên mà chém ngang qua.
Chiêu này của hắn biến tốc cực nhanh, chiêu thức cũng không lan rộng, đều là tích lũy toàn bộ kinh nghiệm của bản thân, tự nghĩ đối phương cho dù là Lục An Hữu, quá nửa cũng sẽ không cùng hắn lưỡng bại câu thương.
Nhưng hắn chém ra một đao, lại bổ vào khoảng không. Hắn chỉ cảm giác có một người như là cái bóng lướt sát bên người hắn, khi quay đầu nhìn lại, người nọ đã cách xa hắn ước chừng ngoài mười trượng!
Tiêu Bố Y trong lòng kinh hoàng, đao thứ hai rốt cuộc cũng không thể chém ra, hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ đến con người lại có thể có tốc độ như thế!
Người nọ thân hình như quỷ mị, lại tựa như thương ưng, Lịch Sơn Phi so với hắn, bất quá chỉ như là một con hoàng tước mà thôi.
Một tiếng “ồ” nhẹở bên tai Tiêu Bố Y, người lưu lại âm thanh đã ở ngoài mười trượng, quay đầu nhìn lại, rồi lại xoay người như một làn khói nhẹ chạy về phía trước, phương hướng mà hắn phóng đi lại là con ngựa sáng như ánh trăng kia!