“Câm miệng!”
Tiệc đầy tháng được tổ chức ở đại trạch của Lý gia, nói là tiệc đầy tháng chứ thật ra nhìn giống vũ hội hơn. Đồ ăn được xếp trên bàn cho mọi người tự chọn, lão gia tử và lão thái thái của Lý gia ngồi trên ghế phía trước nhất, không ngừng có người đến chúc mừng.
Trong phòng có mở nhạc, âm thanh nói chuyện với nhau cũng không lớn nên không ầm ĩ lắm.
Lão nhị Lý gia y như một chú ong bận rộn, chạy tới chạy lui nói chuyện với khách. Lý Anh Tuấn thì yên lặng chui vào một góc đang ăn gì đó, tránh khỏi phải nói chuyện với thất đại cô bát đại di.
“Anh Tuấn.” Người của Lý gia thì Tiêu Tê chỉ quen với Lý Anh Tuấn, vào cửa thì gọi hắn một tiếng.
“Hai người đến rồi à.” Lý Anh Tuấn thả đồ ăn trong tay xuống, liếc trộm ghế hàng trước nhất xa xa, động tác này ánh mắt này khiến cho Tiêu Tê nhìn lầm người trước mặt này thành Cao Thạch Khánh.
“Làm sao mà cứ như ăn trộm vậy?” Trương Thần Phi nghiêng qua nhìn hắn.
“Ai, đừng nói, đây là đứa bé thứ hai của anh tôi rồi.” Anh hắn đã hai đứa mà hắn vẫn còn độc thân, đây là điều khiến cho Lý Anh Tuấn có khuôn mặt cười lại phải đôi sang mặt nhăn nhó. Bình thường hắn rất ít khi về nhà, hôm nay là phải trở về, sợ bị ba mẹ nhắc nên mới trốn vào một góc.
Được Lý Anh Tuấn dẫn đến chào hỏi trưởng bối, khi Lý lão gia tử nhìn thấy hai người bọn họ thì bắt đầu nhiệt tình bắt chuyện nói hai người qua đó ngồi. Mặt Lý lão gia tử vui mừng vì được thêm đứa cháu trai nữa, nói chuyện mấy câu thì trọng tâm câu chuyện liền đảo đến chuyện cháu trai: “Thằng nhóc mới ngủ, nếu không thì đã cho hai đứa nhìn một cái rồi. Hai đứa cũng lớn hết rồi, khi nào mới có con đây? Người lớn thịnh vượng thì gia tộc mới có khả năng thịnh vượng.”
Tiêu Tê lúng túng cười cười, thắc mắc là sao ba muốn cậu đến cũng được trả lời, thì ra là tính ở chỗ này. Lần trước ở trong nhà không nói rõ được với cậu, không thể gây áp lực cho Trương Thần Phi là vì chính cậu nói cậu không muốn có con nên Tiêu Tá Nhân mới mượn cơ hội này để cho người khác đến khuyên.
“Hai chúng con là đàn ông thì sao có con được?” Cảm giác được tiểu kiều thê không được tự nhiên, Trương đại soái nắm tay cậu, nhíu mày.
Lý lão gia tử cười xuỳ, người trẻ tuổi cho là ông không biết có công nghệ cao à, nếu không phải biết là có công nghệ sinh con thì sao năm đó ông đồng ý cho Lý Anh Tuấn đi ra ngoài hẹn hò với đàn ông chứ: “Hai đứa không thiếu chút tiền kia, tuy nói đứa bé chỉ có gen của một người nhưng nuôi từ bé thì cũng sẽ không có vấn đề gì hết.”
Việc sinh con hộ không hợp pháp ở trong nước nhưng có rất nhiều nước khác cho phép việc này, đây là lựa chọn mà rất nhiều cặp chồng chồng chọn bây giờ. Nhưng Tiêu Tê không bỏ được việc kia xuống nên nhắc đến chuyện này là thấy phiền, xoa tay ông xã ý bảo hắn nhanh chóng chào tạm biệt để đi về.
“Ông khuyên cháu lấy vợ bé hả?” Trương Thần Phi trở tay lại, mười ngón tay đan với nhau, đề cao giọng tức giận nói.
Thời Dân quốc, nếu chính phòng thái thái không sinh được con thì thường thường trượng phụ sẽ đi thú thêm vài di thái thái (vợ bé), con sinh ra sẽ do chính thê nuôi.
Người xung quanh xoay mặt nhìn nhau, đều nghĩ sao đương gia Lý gia mới qua sáu mươi là đã hồ đồ rồi, làm sao có thể ở trước mặt hai người mà khuyên lấy vợ bé được?
“Hả?” Lý lão gia tử không hiểu ra sao.
Tiêu Tê nhanh chóng kéo Trương Đại Điểu một cái, lôi hắn đứng dậy: “Tối nay công ty mở một hạng mục mới, tụi con không ở lâu được… Ai…”
Một tay Trương Thần Phi ôm tiểu kiều thê vào trong lòng, cười lạnh nói: “Cháu đã nói chuyện này rồi. Nói trước mặt cháu thì không sao, nhưng nếu để cho Tiêu Tê nghe thấy thì đừng trách Trương Thần Phi đây trở mặt!”
“Thần Phi!” Tiêu Tê kinh ngạc đến ngây người nhanh chóng khẽ quát bảo ngưng lại nhưng mà ngăn không được.
Người làm ăn ở đây rất nhiều, hầu hết mọi người ở đây đều quen biết với Trương Thần Phi, nghe nói như thế nhưng cũng chẳng kinh ngạc mấy. Có thể thấy được là trước đây Trương Thần Phi từng nói qua những lời này…
Không đợi Tiêu Tê hoà giải, cậu đã bị Trương Thần Phi nửa tha nửa ôm đi ra khỏi đại trạch Lý gia, để lại khách đến ngây người như phỗng và người của Lý gia.
“Ba, sao ba lại có thể đi khuyên người ta đi nuôi con riêng được chứ?” Lý lão nhị đi đến trách ba mình. Hắn đứng xa nên không nghe được ba mình nói gì, chỉ nghe được mấy câu Trương Thần Phi tức giận nói ra.
Khách đến nhịn không được xì xào bàn tán:
“Trương Thần Phi bảo vệ Tiêu Tê như thế, cái này không thể đùa trước mặt hắn được.”
“Đúng thế, lần trước bạn tôi nói chơi thế mà…”
“Ai đi khuyên cậu ta nuôi con riêng chứ!” Lý lão gia tử tức giận đến run rẩy, “Ba chỉ khuyên hai đứa nó đi sinh con hộ thôi.”
“Lời này ngay cả chú Tiêu cũng không dám khuyên, ba tự hốt việc vào mình chi vậy?” Lý Anh Tuấn không đồng ý với cách làm của ba mình, tiện đường cũng giải thích chân tướng với khách khứa.
Mọi người lập tức hiểu rõ, đây là Tiêu Tá Nhân không dám khuyên nên mới nhờ bạn già của mình đóng vai người ác này. Nhưng Lý lão gia tử không nói rõ nên mới khiến Trương Thần Phi hiểu lầm.
Lý lão gia tử nghe nói như thế thì càng giận hơn, dùng gậy chỉ vào con trai út: “Con còn không biết xấu hổ mà nói thế này à, ít nhất người ta cũng kết hôn rồi, còn con thì sao? Tuổi đã lớn mà ngay cả một đối tượng để ổn định cũng không có.”
Lý Anh Tuấn nằm không cũng trúng đạn: “…”
Trong nhà gà bay chó sủa, bên ngoài là một mảnh yên bình. Nơi này là khu biệt thự lớn ở ngoại ô, nhà nào cũng có diện tích 500 mét vuông trở lên, hàng xóm cách nhau khá xe nên đêm trăng sáng sao thưa này rất là yên tĩnh.
“Hôm nay không nên tới đó, đáng lẽ phải mang đến ngàn người để cho bọn họ im miệng!” Quân phiệt đại nhân tức giận đến thở hồng hộc, chỉ hận mình không mang súng theo.
“Anh đừng nói nữa.” Tiêu Tê đau đầu không chịu nổi, kéo hắn nhét vào ghế tài xế.
“Em yên tâm, tôi sẽ không lấy vợ bé, tôi chỉ cần em thôi.” Trương Thần Phi cau mày, ôm tiểu kiều thê nhét vào ghế phó lái.
Tiêu Tê ngẩng đầu nhìn hắn: “Thần Phi, anh… thật sự không muốn có con sao?” Chuyện này cậu đã tính hỏi mấy tuần trước nhưng không biết phải hỏi như thế nào. Ngoại trừ nói rõ lúc mới kết hôn thì mấy năm nay hai người không đề cập đến chuyện này nữa, suy nghĩ của con người sẽ thay đổi theo thời gian, cậu sợ Trương Thần Phi hối hận nhưng lại không dám nói ra.
“Phì, tôi là một thổ phỉ thì cần con cái gì chứ.” Trương Thần Phi cười xuỳ một tiếng, cúi người sờ mặt tiểu kiều thê, “Bây giờ đang bận chiến tranh không lo cho con được, mất công giống ba tôi mặc kệ con mình thì lại nuôi ra một tiểu thổ phỉ thì đó chính là nghiệp chướng.”
“Vậy nếu không chiến tranh thì sao?”
“Thế nào, em sinh cho tôi à?” Trương đại soái nhướng mày cười, đè xuống nút điều chỉnh góc dựa lưng ghế, xoay người lên xe đè tiểu kiều thê, “Nếu như là em sinh thì tôi liền hiếm lạ đấy. Hay là chúng ta thử xem?”
“Biến biến biến.”
Câu thông thất bại lần thứ hai với quân phiệt, nhưng mà Tiêu Tê cũng hiểu được ý của hắn. Có chút vui vẻ lại có chút đau lòng, đến tối lúc ngủ thì chủ động ôm hắn. Mâu thuẫn giữa ông xã mình và ba chồng thật sự rất khó giải quyết, Tiêu Tê không thể khuyên hắn tha thứ, chỉ có thể ôm hắn một cái lúc hắn đau khổ.
Được tiểu kiều thê ôm vào trong lòng, khiến cho Trương đại soái thụ sủng nhược kinh, toét miệng vùi mặt vào cơ thể mặc áo ngủ mỏng, hài lòng hít hít.
Ngày kế, Cường Tử tẫn chức tẫn trách đã sớm đứng trước cửa phòng tổng tài: “Chị dâu, chào buổi sáng!”
“Cường Tử, cậu không cần cứ đứng ở đây đâu.” Tiêu Tê dở khóc dở cười, “Bên kia có phòng nghỉ của bảo vệ đấy.”
Nghe được chị dâu muốn đuổi hắn đi, Cường Tử lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Không không không, tôi không mệt.”
Không quản được, đành phải để hắn muốn làm gì thì làm. Tiêu Tê đẩy cửa phòng tổng tài ra, vừa đi vừa cùng Dư Viên nói là lịch trình làm việc của hôm nay: “Mấy giờ thì có hẹn với Ohno tiên sinh?”
“Mười giờ…”
Âm thanh nói chuyện của hai người biến mất lúc cửa phòng tổng tài đóng lại, Cường Tử bỗng giật mình, họ “Ohno” này vừa nghe đã biết là người Nhật Bản! Nhanh chóng nhắn tin cho Trương Thần Phi:
[Phi ca, đại sự không ổn!]Mười giờ sáng, Ohno tiên sinh mặc một bộ đồ tây màu đen mang theo cặp công văn bước vào công ty Ba Tiêu.
Bên cạnh Ba Tiêu, có một chiếc Maybach màu đen yên lặng đậu ở đó. Cửa xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt thâm trầm tuấn mỹ của Trương đại soái.
Hắn đã cảnh cáo tiểu kiều thê là không nên tiếp xúc với người Nhật Bản nhưng sao cậu không nghe lời chứ?
Nghĩ lại vô số những câu nói của cậu.
Để em đi chung với anh đi…
Cho em xem email của anh…
Vừa bước qua cửa vài ngày thì liền theo hắn đến Bộ Tư lệnh, biết được vị trí của chiến trường…
Lẽ nào cậu thật sự là nội gián của người Nhật?