Đàm Nhất Huyên gật đầu, một phần nhỏ ký ức của nàng đã khôi phục lại. Mặc dù vẫn không biết người lừa gạt nàng là ai. Nhưng lại biết khi linh hồn mình rời khỏi,qa cơ thể đã ở nơi nào.
Nhìn hoàn cảnh quen thuộc xung quanh. Đàm Nhất Huyên mở đuôi hồ ly ra, nhảy ra ngọc bội, chạy sang bên trái.
“Đại sư, ngươi đi sau ta, cẩn thận có nguy hiểm.” Ngày thường trưởng lão Định Thiền không cho người nào đến chỗ của ông ta. Lúc trước có một vị đệ tử được đại đệ tử của trưởng lão Định Thiền dẫn vào. Lúc trận pháp náo động, đại đệ tử nhất thời quên mất người phía sau. Bước chân gấp gáp, chỉ chốc lát đã không thấy bóng người.
Đệ tử bị dẫn vào chờ mãi không thấy người đâu, chỉ đành cẩn thận đi ra ngoài. Nhưng vẫn không cẩn thận đi vào trận pháp làm khởi động cơ quan, trong nháy mắt chỉ còn lại sương máu.
Đệ tử còn ở trong tông môn, nhưng hồn đèn lại tắt, doạ đệ tử ở Nhiên Đăng Đường quá sốc. Còn truyền ra ở chỗ tối trong tông môn cất giấu đồ vật không sạch sẽ. Nếu mà không cẩn thận sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức, làm mọi người đều hoảng sợ.
Sau khi tra rõ mới phát hiện, đệ tử kia chết trong viện của trưởng lão Định Thiền.
Nhưng lúc đó trưởng lão Định Thiền đang bế quan. Cuối cùng chỉ phạt đại đệ tử đến núi tuyết đóng cửa ăn năn. Bồi thường cho trong nhà đệ tử kia không ít. Không lâu sau đó đại đệ tử kia bị người ta phát hiện đã chết trên núi tuyết.
Có tiền lệ lúc trước, chưởng môn đi cực kỳ cẩn thận.
Hồ ly là linh hồn, hơn nữa một phần tu vi của trưởng lão Định Thiền đến từ chỗ nàng. Cho nên, trận pháp mà trưởng lão Định Thiền bày ra, nàng có thể tự do ra vào.
Đàm Nhất Huyên dẫn bọn họ đi, Vân Lạc Đình chậm rãi theo sau.
Bỏ qua căng phòng sáng ngời bên ngoài, đi lên con đường nhỏ hẹp quanh co.
Trong đây quanh co lòng vòng, càng đi đường càng nhỏ.
Thời gian bị nhốt quá lâu, Đàm Nhất Huyên biết được cách để đi vào lòng đất. Dựa vào linh lực của mình mở ra trận pháp giam cầm.
Trong nháy mắt trận pháp mở ra, mùi máu tươi gay mũi lan ra.
Vân Lạc Đình giơ tay lên dùng tay áo che miệng mũi: “Nơi này……”
Sắc mặc chưởng môn cũng thay đổi: “Đại sư cẩn thận.” Nói xong, chưởng môn đi vào trước.
Vân Lạc Đình dùng linh lực xua tan mùi máu tươi lan đến. Ngậm một viên đan nín thở, rồi đưa cho chưởng môn cành cây linh hoả: “Cầm lấy.”
“Đa tạ đại sư.” Chút linh hỏa này đủ để chiếu sáng lối đi nhỏ hẹp.
Nhìn những bộ lông khác nhau treo trên vách tường. Vân Lạc Đình nhíu mày, không chỉ có linh thú, còn có ma thú, lông của dã thú bình thường cũng ở trong đó.
Những bộ lông này được xử lý sạch sẽ, một chút máu cũng không thấy. Ngược lại mùi máu tươi bên trong có chút kỳ lạ,
“Đại sư, trong này toàn là máu.”
Vân Lạc Đình nghe thấy giọng nói, đi qua đó. Chưởng môn xốc cái nắp đậy lên: “Đại sư, ngài xem.”
Trong vại lớn chứa đầy máu tươi.
Vân Lạc Đình nhìn xung quanh. Trên kệ còn có bình sứ nhỏ. Trên bình sứ đều được khắc tên, chín báo đốm, móng vuốt máu của sư tử ngọc……
Trong bình sứ kia, hẳn là đựng máu của linh thú này.
Trong vại lớn hỗn tạp máu của ma thú và dã thú bình thường.
Vân Lạc Đình nhàn nhạt nói: “Đây là máu thú.”
Chưởng môn cắn răng, cũng không biết trưởng lão Định Thiền lấy được phương pháp tu luyện này ở đâu, ác độc như thế.
Dừng một chút, hồ ly đã tìm được nơi để cơ thể của nó. Lúc nó quay đầu lại không nhìn thấy Vân Lạc Đình đi theo, liền chạy ra bên ngoài. Vừa chạy vừa lớn tiếng kêu: “Ân nhân! Ân nhân mau đến đây! Ta tìm được cơ thể rồi!”
“Đã biết.” Vân Lạc Đình không vội vàng đi qua. Cậu sờ bùa chú trong nhẫn trữ vật. Nếu Bùi Huyền Trì ở đây, sẽ trực tiếp vẽ một ít bùa Tịnh Linh, bảo đảm chúng nó qua đời có thể vào luân hồi.
Vân Lạc Đình chưa từng tiếp xúc qua bùa chú. Đại đa số thời gian cậu đều nhìn Bùi Huyền Trì vẽ bùa.
Cũng may chủng loại bùa Bùi Huyền Trì chuẩn bị cho cậu rất nhiều, thật sự để cậu tìm được.
Lập tức khởi động năm tấm, dùng linh lực thúc giục, đưa bọn họ vào luân hồi.
Đường vào luân hồi đã cho. Nhưng Vân Lạc Đình không ép chúng nó phải đi, chỉ để nơi này không thể nhốt bọn nó nữa. Vân Lạc Đình không quản nữa.
Có oán báo oán, có thù báo thù, đó là chuyện của chúng nó.
Chưởng môn thấy thế, không những không ngăn cản, trong lòng ông càng thêm lửa giận.
Đây là tội lỗi của trưởng lão Định Thiền, nên do ông ta gánh vác.
Vân Lạc Đình lấy khăn, lau đi một ít tro bùa trên đầu ngón tay, rồi chậm rãi đi theo Đàm Nhất Huyên vào.
Chân Hồ ly đỏ dang rộng nằm trên bàn, bốn móng vuốt nó bị đinh khóa hồn đâm xuyên qua.
Loại đinh khoá hồn này chỉ có tác dụng với nhân tu. Hẳn đây là lần đầu tiên trưởng lão Định Thiền xuống tay với linh thú hoá hình. Nên mới xảy ra sai lầm, để linh hồn Đàm Nhất Huyên chạy trốn.
Vân Lạc Đình giơ tay lên. Một đạo linh lực cuốn đinh khóa hồn rồi rút nó ra. Chân hồ ly bị cố định duỗi ra lập tức thu lại vài phần.
Bởi vì có đinh khoá hồn nên Đàm Nhất Huyên không có cách tiến vào. Bây giờ đinh khóa hồn đã bị loại bỏ, nàng cất giọng nói: “Đa tạ ân nhân!”
Nói xong, không chút do dự chui vào thân thể mình.
Tử khí nặng nề lập tức có sinh khí. Nhưng do đinh khóa hồn đinh đã tồn tại lâu, trên móng vuốt còn lưu lại lỗ máu, chỉ cần chạm vào liền đau.
Mặc dù như thế, sau khi hồ ly quay lại cơ thể mình vẫn rất vui vẻ.
Vân Lạc Đình chờ sau khi nàng vui vẻ, mới hỏi: “Trí nhớ của ngươi đã khôi phục rồi?”
Sắc mặt Đàm Nhất Huyên hơi biến, tràn đầy áy náy nói: “Thực xin lỗi ân nhân. Bây giờ ta không có ấn tượng gì. Ta chỉ biết người yêu ta là trưởng lão tông môn. Những cái khác, vẫn là cái gì cũng không biết.”
Lúc này nghe Đàm Nhất Huyên nói như thế, Vân Lạc Đình nhíu mày: “Toàn bộ đều không ấn tượng?”
Theo lý thuyết, hồn về vị trí, không cần nuôi dưỡng lâu. Chỉ cần hô hấp bình phục là sẽ biết được hết thảy.
Bây giờ Đàm Nhất Huyên lại nói cái gì cũng không biết.
Vân Lạc Đình không bỏ qua biểu cảm chợt loé trên mặt nàng. Đàm Nhất Huyên hoảng sợ, mặc dù nàng rất nhanh che giấu cảm xúc xuống. Nhưng biểu tình chột dạ kia lại quá rõ ràng.
Hoảng sợ, như đang che giấu cái gì đó.
Vân Lạc Đình đánh giá con hồ ly đỏ kia. Giống như trong này có chuyện gì đó mà cậu không biết.
Hẳn là Đàm Nhất Huyên đã nhớ đến cái gì đó, chỉ là nàng không chịu nói.
Chưởng môn thấy thế, không khỏi cảm thấy con hồ ly này có hơi không biết tốt xấu. Đại sư giúp nó chuyện lớn như vậy. Nếu như Vân Lạc Đình không nhúng tay vào. Tiếp tục để tiêu hao hồ ly nhất định phải chết. Vậy mà bây giờ nó còn có chuyện giấu Vân Lạc Đình.
Cái này được gọi là gì?.
“Ta thật sự không biết, ngươi đừng ép ta.” Đàm Nhất Huyên chậm rãi cuộn tròn, trên móng vuốt đau đớn. Nàng không nhịn được nhe răng, vẫn cố chấp giấu mình ở chỗ góc bàn, hiển nhiên là bộ dáng cự tuyệt trao đổi.
Vân Lạc Đình lấy một cái túi trong nhẫn trữ vật gói Đàm Nhất Huyên lại: “Đi thôi.”
Chưởng môn sửng sốt: “Ngươi còn muốn mang theo nàng sao?”
Ông muốn nói, bỏ cái con hồ ly không biết tốt xấu này ở đây cho nó tự sinh tự diệt.
Nó không biết ơn.
“Mang về.” Thần sắc Vân Lạc Đình hờ hững nhìn đầu hồ ly thò ra: “Để Huyền Trì làm thuật sưu hồn.”
Ánh mắt Đàm Nhất Huyên hoảng sợ. Vân Lạc Đình không thèm để ý, nhàn nhạt nói: “Ta nhớ mang máng, hình như…… Ta từng gặp qua ngươi?”
Đó chỉ là một cái ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Hời hợt đến mức Vân Lạc Đình không nhớ rõ, trong trí nhớ của mình đã từng xuất hiện con hồ ly đỏ này hay chưa.
Hơn nữa. Không nói đến linh thú bị vứt bỏ, chỉ cần là hồ ly đỏ thật ra có rất nhiều, Tu chân giới có, trong hoàng thành cũng có.
Vân Lạc Đình suy đoán mình có thể đã gặp nó trong đợt săn thú mùa đông hoặc trong bí cảnh. Cậu đã nhìn thấy hồ ly đỏ chạy qua, nên mới không để trong lòng.
Nhưng sau khi Đàm Nhất Huyên khôi phục ký ức lại giấu diếm cậu. Cùng với bộ dáng chột dạ không dám nhìn thẳng vào cậu của nó.
Làm Vân Lạc Đình xác định. Hẳn là có chuyện gì đó cậu nên biết, nhưng bây giờ lại không biết.
Vân Lạc Đình không hề doạ nàng, nhưng nhìn thấy bây giờ cả người Đàm Nhất Huyên cứng đờ, liền hỏi một câu: “Ngươi muốn tự mình nói, hay là muốn chờ đến lúc sưu hồn?”
Nếu nó tự nói, cũng tiếp kiệm được ít chuyện.
Đàm Nhất Huyên mím môi, rũ mắt, im lặng cự tuyệt.
Nàng có thể nói gì? Nàng nên nói như thế nào?
Nàng làm ra loại chuyện như vậy, làm sao còn dám mở miệng đây?
Đàm Nhất Huyên cắn chặt môi dưới: “Thật xin lỗi.”