Mẹ Dương cũng đoán được đôi điều, không muốn khiến cô khó xử. Bà nhẹ giọng:
– Bác biết cháu thiệt thòi vì chuyện này rất nhiều.
Hơi thở bà hơi nặng nề:
– Còn mẹ cháu…sống có tốt không?
– Tốt ạ.
– Nghe nói bà ấy tái hôn rồi?
– Vâng.
– Ở đây nếu có gặp chuyện gì, có thể gọi cho bác.
Cô mỉm cười lịch sự:
– Cháu sao có thể phiền tới bác.
– Ít nhất cũng hãy cho bác cơ hội sửa sai, được không?
Nhìn vẻ chân thành của bà, cô không từ chối nữa. Mẹ Dương nắm lấy tay cô, bàn tay trắng trẻo nhưng hơi gầy. Con trai bà từng quan tâm tới cô gái này, nếu cô không phải con của Hà Nhan, biết đâu mối nhân duyên của họ lại càng sâu hơn nữa.
Dương Minh từng hỏi bà có phải chê cô gia cảnh không tốt hay không, bà quả thực từng nghĩ mai này con trai lấy vợ, môn đăng hộ đối tất nhiên vẫn hơn. Nhưng nếu người đó là Hà Tịch, bà không có nửa điểm chê trách. Cô là một cô gái tốt, đáng quý ở mọi mặt. Chỉ đáng tiếc họ không có cái duyên trở thành người một nhà…
Hành động của bà quá thân thiết, Hà Tịch không được tự nhiên cho lắm. Dù sao số lần họ gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mối quan hệ chưa tới mức gần gũi như vậy.
– Bác gái, không còn sớm nữa, chúng ta nên về đi thôi.
– Đúng là không còn sớm. Nơi này đồ ăn không tệ, hay là ở lại đây dùng bữa với bác vậy.
– Chuyện này…
– Lầu trên ít người thoải mái hơn. Ăn với bác một bữa cơm không khó mà phải không?
Lời nói bà nhã nhặn, không hề có ý ép buộc. Cô nghĩ đúng là một bữa cơm cũng chẳng có gì, thế là đồng ý theo bà lên lầu trên.
Trong lúc ăn, mẹ Dương chợt nhớ ra một chuyện, vẻ mặt tươi tỉnh hẳn:
– Thành tích của cháu tốt như vậy, cũng sắp tốt nghiệp rồi, sau này có dự định gì không?
Hà Tịch mím môi:
– Cháu định học lên thạc sĩ.
– Học lên thạc sĩ rất tốt. Cháu còn trẻ, tương lai càng tươi sáng.
– Vâng.
– Công ty của bác hiện tại cũng có rất nhiều sinh viên trong trường tới thực tập, năng lực cũng khá ổn. Thế hệ trẻ như các cháu giỏi hơn chúng ta ngày xưa nhiều…
Thấy cô có vẻ không được tự nhiên, bà hắng giọng:
– Bác nói nhiều quá rồi, mau ăn đi.
Bà từ lần đầu gặp mặt đã biết cô là người trầm tính, quyết định không nhiều chuyện nữa, sợ cô sẽ sinh ra ác cảm.
– Dương Minh từng nói bác sinh khó, sinh được cậu ấy ra rất khổ sở.
Mẹ Dương cô nói nghe vậy liền ngẩng đầu:
– Nó…nói như vậy?
– Mẫu tử liền tâm. Cậu ấy rất thương yêu bác, cũng như cháu yêu mẹ của cháu vậy.
Ngừng một chút, cô lại nói tiếp:
– Cho nên bác đừng lo lắng nữa. Vả lại, cháu cũng không hận bác, đây là lời thật lòng của cháu.
Mẹ Dương thực sự cảm thấy lòng nhẹ nhõm.
– Cảm ơn cháu!
Tuy đã từ chối nhiều lần nhưng mẹ Dương vẫn kiên quyết nói tài xế đưa cô về. Hà Tịch không còn cách nào nên chỉ đành lên xe một cách miễn cưỡng.
Cổng trường vắng vẻ không một bóng người Hà Tịch đứng dựa vào gốc cây thở một hơi dài. Cô đột nhiên có ý nghĩ muốn đến một nơi nào đó thật xa, nơi không có ai quen biết mình để sống một cuộc đời nhẹ nhõm, rũ bỏ hết tất cả ưu phiền.
Cách đó một đoạn, chiếc xe đang đỗ bên đường kia…hình như có chút quen mắt. Hà Tịch vừa nhận ra liền giật mình.
Từ trên xe, cô gái có vóc dáng cao gầy bước xuống. Không nhìn rõ vui buồn ra sao, chỉ thấy cô ấy đưa hai tay lên ôm mặt. Một giây sau liền ngồi sụp xuống, đôi vai không ngừng run rẩy.
Lâm Di khóc không ngừng, Hà Tịch chưa từng thấy dáng vẻ đó bao giờ. Dương Minh từ trên xe bất ngờ bước xuống, Hà Tịch vội tìm góc khuất tránh đi.
Dáng vẻ của cậu có vẻ bất lực, đứng thở dài một hồi mới đi tới kéo Lâm Di đứng dậy. Lâm Di lúc này hai mắt đã sưng đỏ, sắc mặt vô cùng khó coi. Cậu cũng không hiểu, bản thân sao lại rơi vào hoàn cảnh này, cũng không biết nên nói gì cho phải. Phát hiện càng nói càng khiến cô gái này khóc lớn hơn, thế là cậu quyết định giữ im lặng. Lâm Di nắm lấy cánh tay của cậu, cậu khó hiểu:
– Em định làm gì…?
Tay áo của cậu thế mà bị biến thành khăn lau mặt, Lâm Di khóc ướt hết cả một mảng lớn. Dương Minh thực sự muốn đẩy người ra, nhưng nghĩ tới trách nhiệm của bản thân, chỉ đành tiếp tục chịu đựng.