Liễu Tương Cư sửng sốt: “Vì sao?”
Quỳnh Nương nắm chặt cánh tay, nỗ lực bình ổn cảm xúc, nói: “Dân vùng biên giới Tắc Bắc thưa thớt, lại giáp giới bộ lạc Hồ vô số người. Mấy năm gần đây, nghe nói người Bắc liên tiếp mua gang, đó là dấu hiệu muốn củng cố binh lực, sinh ra họa loạn, Liễu gia chỉ có mình đại ca độc đinh con vợ cả, có từng nghĩ tới nếu thân có bất trắc, ai phụng dưỡng phụ mẫu huynh không?”
Liễu Tương Cư dương mày rậm nói: “Nếu người Hồ nổi dị tâm, ta càng muốn tòng quân biên cương, bảo vệ quốc gia. Trung hiếu hai bề khó toàn, nếu không có người tình nguyện da ngựa bọc thây, làm gì có bách tính con cháu phụng dưỡng phụ mẫu, duy trì tuổi thọ thiên nhiên?”
Quỳnh Nương biết, đại ca thượng võ từ nhỏ, nghe tiên sinh dạy ở thư viện sẽ ngủ gà ngủ gật, nhưng nghe thư tiên sinh ở trà quán nói về nhi nữ giang hồ, tráng sĩ biên quan lại có thể nghe hết một ngày.
Câu da ngựa bọc thây này, chưa chắc là nhiệt huyết nhất thời của thiếu niên lang, mà là tâm nguyện trong lòng đại ca. Đó là hồn của nam nhi thượng võ, tràn đầy ý chí hết lòng báo quốc. Dù nàng nói ra tình hình thực tế kiếp trước cũng không nhất định có thể khiến đại ca hồi tâm chuyển ý.
Quỳnh Nương nói mà miệng khô lưỡi khô, nhưng Liễu Tương Cư cũng đã đứng dậy định đi: “Ngày mai muội thành hôn, ta không tiện quấy rầy nhiều, việc ta sắp tòng quân đừng để phụ mẫu ta biết, xin bảo mật.” Nói xong, hắn đứng dậy cáo từ.
Quỳnh Nương nhìn bóng dáng cường tráng của hắn, hốc mắt lại nóng lên. Biết rõ vận mệnh của người khác, nhưng lại không tài nào làm gì được, thật sự là quá mức sốt ruột chua xót.
Chẳng qua vài năm nữa Tắc Bắc mới đại loạn, để nàng xong việc nghĩ cách, nhất định phải ngăn tử kiếp của đại ca.
Qua đêm nay là ngày đại hôn của Quỳnh Nương và Lang Vương, giờ Tý Quỳnh Nương đã dậy rửa mặt chải đầu trang điểm, đình viện to như vậy đã có tiếng người ồn ào.
Trang nương dùng số tiền lớn mời tới đã bày hết son phấn ra, tóc mây dài cũng dùng nước thơm thấm qua.
Dưới sự hầu hạ của Thúy Ngọc và Hỉ Thước, Quỳnh Nương tắm gội xong, chỉ bọc khăn trắng ngồi trước bàn trang điểm, để trang nương dùng phấn phủ lên mặt.
Gương đồng chiếu rọi, tuổi tác đang xuân, vừa mới tắm gội xong, da thịt mịn màng đến nỗi làm trang nương không đành lòng dùng phấn thơm, cuối cùng chỉ tỉa lông tơ trên mặt, làm sạch lông ở ranh trán, sau đó phủ một tầng phấn hơi mỏng.
Mỹ nhân trời sinh, gương mặt đẹp vô cùng, chỉ cần trang điểm nhẹ, tô môi đỏ thẫm đã tăng thêm vẻ kiều mỹ vô tận.
Trang nương kia đã dùng số tiền lớn mời tới, tất có chỗ hơn người, giỏi nhất vẽ hoa lên mặt. Ở giữa mày của Quỳnh Nương, bút cua khẽ nâng, màu sắc dần dần nhạt hiện ra mẫu đơn nở một nửa, thiếu nữ vốn có vẻ thanh lệ, đột nhiên nhiều thêm mị ý lộng lẫy xinh đẹp.
Trang điểm xong, tấm lụa bọc quanh mười ngón tay mấy ngày trước cũng có thể tháo hết ra, mười ngón nhỏ dài ngâm nước phượng tiên hoa ba bốn lần, một lần nhuộm màu cuối cùng, màu sắc thật tươi sáng, đôi tay càng thêm óng ánh trắng nõn.
Cuối cùng là chải đầu cài trâm, thay giá y thêu rực rỡ.
Hậu duệ quý tộc thành hôn, lễ tiết cũng không giống dân gian, nàng không cần đội vải đỏ che mặt, chỉ cần cắm trâm cài tua rua san hô đỏ ở mép tóc là có thể thành lễ xong với Vương gia rồi gặp khách.
Quỳnh Nương trang điểm ăn mặc xong, trang nương làm việc lâu ở các nhà hào môn cũng nhìn không rời được mắt. Thảo nào, cũng chẳng trách thân là thương hộ lại được Thái Hậu nhìn trúng làm nghĩa nữ, lại được Vương gia cưới làm chính thê Vương phi.
Phẩm mạo bậc này thật sự là xuất sắc nhất trong kinh thành, sinh nữ như vậy, thật sự là phú quý hảo mệnh trời sinh!
Trời vừa hửng sáng đã nghe thấy tiếng chiêng đồng và kèn đồng truyền đến từ đầu ngõ, xe ngựa vương phủ đã tiến vào ngõ nhỏ đón dâu.
Bởi vì phụ mẫu Lang Vương mất sớm. Vạn tuế niệm tình lão Lang Vương tận trung vì nước, không đành lòng thành lễ mà cao đường trong phủ bỏ không. Vì vậy ông đích thân ngự giá tới vương phủ chủ trì hôn lễ cho Lang Vương.
Vạn tuế từ ái, lễ hiền phiên vương, lại làm lễ thành thân của Lang Vương và Quỳnh Nương đột nhiên đẹp đẽ quý giá hơn một tầng.
Ít nhất đội ngũ đón dâu tăng mấy phần quyền quý không thể tưởng được.
Thái Tử cầm khẩu dụ của vạn tuế, đảm đương đại ca của Sở Tà, cùng Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử bồi Sở Tà đi đón dâu.
Kết quả ba vị hoàng tử ai nấy cũng có thị vệ tùy tùng, số người tăng lên. Đội ngũ đón dâu đi trên đường chính trong kinh thành, phía cuối đội ngũ cách thật xa. Người dân quen nhìn phồn thịnh khắp kinh thành liên tục cứng lưỡi, nói: “Không biết còn tưởng là hoàng tử đại hôn đấy, xem cái vẻ này, còn phô trương hơn cả Thái Tử khi đó!”
Thân hình Lang Vương cao lớn, một thân hỉ bào đỏ rộng, vòng eo thẳng tắp, hắn dẫn đầu, cùng vài vị hoàng tử anh tuấn thân hình cao lớn như vậy vào trong sân, làm người hoảng hốt cho rằng vài vị thanh niên anh tuấn này đều là huynh đệ.
Quỳnh Nương ngồi trên giường khuê trải lụa đỏ của mình, cách tấm cửa sổ nghe cha và nương phát trứng hỉ cho người đến đón dâu.
Chỉ chốc lát Lang Vương đã đi đến, ánh mắt sáng ngời nhìn tân nương xinh đẹp yêu kiều ngồi ngay ngắn trên giường.
Tuy hắn đã quen thấy Quỳnh Nương xinh đẹp, nhưng không ngờ, hình như mấy ngày không gặp, tiểu nương này lại trở nên quyến rũ no đủ hơn không ít, tân nương phối hợp với trang sức màu đỏ, khiến người nhìn mà nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lập tức nhốt vào phòng ngủ của mình không để ai khác nhìn nữa.
Thái Tử đi phía sau Lang Vương, lúc này cũng cảm khái trong lòng. Trước kia hắn cũng thấy vị Thiều Dung công chúa này cực kì đẹp, nhưng bởi vì thủ lễ nên không dám làm càn nhìn một tiểu nương thương hộ.
Bây giờ kinh ngạc thấy dung mạo Quỳnh Nương khuynh quốc như vậy, trong lòng hơi ghen tỵ, tiểu tử Sở Tà này toàn chiếm tiên cơ, chiếm được tuyệt sắc như vậy.
Nghĩ hắn thân là trữ quân, kiều hoa đầy phủ, thế nhưng không có một đóa hoa nào có thể so sánh với nàng.
—
Tác giả có lời muốn nói: Miao~ thành hôn rồi mịa