Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực không có đối tượng để hoài nghi, nàng không biết sao lại đem mục tiêu ném đến trên người Tạ Quyết.
Dù sao, Tạ Quyết cũng gần giống nàng, nàng không nghi ngờ hắn, còn có thể hoài nghi ai?
Lại nói, từ khi Tạ Quyết từ Ung Châu trở về biến hóa khôn lường, giống như có chuyện giấu diếm nàng.
Còn nữa, hắn cùng Mục vương hình như so đời trước còn thân quen hơn, lần này Mục vương còn đáp ứng Tạ Quyết mà giúp nàng, như thế nào không để cho nàng đi suy nghĩ nhiều?
Nếu là Tạ Quyết mang Bàng đại phu đến cho Mục vương, khả năng này cũng cực lớn.
Suy nghĩ tới suy nghĩ lui, trong hoài nghi cũng có rất nhiều điểm đáng ngờ, khẳng định như vậy cũng không ổn, nàng phải đi kiểm chứng.
Ông Cảnh Vũ trong lúc thất thần suy đoán, trên đùi giống như có thứ mềm mềm đè lên, nàng hoàn hồn cúi đầu xuống nhìn một cái.
Chỉ bắt gặp Lan ca nhi vốn nằm ngủ ở nhuyễn tháp chẳng biết lúc nào đã tỉnh ngủ. Úp sấp trên đùi nàng, ngẩng lên cái đầu nho nhỏ, tỉnh tỉnh mê mê nhìn nàng, toét miệng cười.
Trong bụng nàng mềm nhũn, vuốt v3 đầu nhỏ của hắn, đem hắn bế lên, trên mặt cũng lộ ra nhàn nhạt ý cười.
Ý cười duy trì một hồi, cũng nhạt đi, nàng phức tạp nhìn nhi tử trong ngực.
Giống như nói với nhi tử, lại giống tự lầu bầu: “ Lan ca nhi, cha con hình như có chuyện giấu diếm nương, nếu là cha con thật sự đang giấu chuyện gì, nương nên làm sao đây? ”
Nàng thậm chí đã tính đến chuyện xấu nhất.
Đời này Tạ Quyết đi một chuyến đến Ung Châu, mang theo đời trước trở về.
Nàng nhớ kỹ lễ Khất xảo tiết tại Man Châu, nàng say rượu đã nói qua, hắn nếu là trở về thì tốt nhất đừng để cho nàng biết được.
Nàng cũng nhớ Tạ Quyết không thích ăn cần tây, cũng đều có thể thản nhiên ăn hết, chớ nói chi là ở trước mặt nàng đóng kịch.
Hắn không muốn để nàng nhìn ra sơ hở, nàng đúng là nhìn không ra.
Lại nói, kỳ thật sau khi trở về từ Ung Châu sớm đã có manh mối, chỉ là nàng luôn luôn không nghĩ tới.
Nhưng bây giờ bởi vì chuyện của Mục vương, nàng lại không thể không đem việc này lôi ra suy nghĩ lại.
Hiện tại, chỉ cần biết rằng là ai nhắc đến Bàng đại phu, tất cả đều sẽ có đáp án.
Chỉ mong, không có quan hệ gì với Tạ Quyết.
Ông Cảnh Vũ không có ý định chờ Tạ Quyết sau khi hưu mộc về mới đi tìm Mục vương cảm tạ, nàng muốn tự mình đi.
Thường tại trà tịch hoặc trên yến tiệc nghe nói Mục vương yêu thích đi Phàn Gia ngoã xá, cũng yêu thích đến trà quán Hương Minh thưởng trà nghe hí khúc.
Nàng để cho người ta đi Hương Minh trà lâu thằm dò một phen, nếu Mục vương ở trà lâu, sẽ tìm lấy một nhã gian.
Hạ nhân tìm hiểu tin tức trở về nói Mục vương đúng là đang ở trà lâu, nàng liền ra khỏi phủ.
Tới trà lâu, ngồi tại nhã gian một lúc, mới đứng dậy đi đến nhã gian của Mục vương.
Mục vương đang ở trong gian phòng, từ bệ cửa sổ nhìn xuống bên dưới đại sảnh, trên đài đang có nữ tử gảy tỳ bà.
Lúc này, có hạ nhân đến truyền lời, nói là Vĩnh Ninh hầu phủ Ông nương tử cũng ở trà lâu, biết điện hạ cũng ở đây, cho nên đến vấn an điện hạ.
Mục vương sững sờ, thầm nghĩ nam nữ hữu biệt*, cũng không cần cố ý đến vấn an.
(*Nam nữ hữu biệt 男女有别: giữa nam nữ nên có khoảng cách thích hợp )
Trong gian phòng còn có hạ nhân, cửa sổ rộng, cũng không sao, nên để người dẫn vào.
Ông Cảnh Vũ vào bên trong phòng, phúc thân: “ Điện hạ vạn phúc ”
Mục vương cười nói: “ Ông nương tử không cần đa lễ, cùng A Quyết gọi ta một tiếng biểu thúc là được ”
Ông Cảnh Vũ thẳng người lại, trên mặt treo nụ cười thản nhiên, nói ra: “ Ta nghe hạ nhân nói điện hạ cũng ở trà lâu, liền tới vấn an, thuận đường muốn hỏi một chút về tay của điện hạ được trị như nào? ”
Mục vương sững sờ, theo bản năng hỏi: “ A Quyết lại nói với ngươi? ”
Ông Cảnh Vũ cảm thấy thoáng nghi, Tạ Quyết biết đến?
Nhưng vì sao lại chưa bao giờ kể cho nàng?
Ông Cảnh Vũ cũng không chính diện trả lời, chỉ nói: “ Nghe nói là mời Bàng đại phu y thuật cao siêu, có thể chữa khỏi vết thương gãy xương vốn người khác chữa không được, có Bàng đại phu chữa tay cho điện hạ, cũng không cần lo lắng trị không khỏi ”
Mục vương có chút nhíu mày, nghe theo lời Ông nương tử nói là biết chuyện của Bàng đại phu?
Nhưng vì sao Tạ Quyết lại không cho hắn tiết lộ? Đôi phu thê này đến cùng là đang tính làm chuyện gì?
Hắn thu liễm tâm tư, nói: “ Bàng đại phu xác thực y thuật cao siêu, nhưng ông ấy lại không màng danh lợi, nếu là chú trọng thanh danh, chỉ sợ sớm vang danh khắp thiên hạ ”
Ông Cảnh Vũ dịu dàng cười một tiếng: “ Phu quân cũng nói như vậy ”
Thời điểm nói chuyện, nàng nhìn qua Mục vương.
Mục vương thần sắc như thường bưng nước trà lên uống một hớp, giọng nói thanh nhuận: “ Trên đời này người có bản lĩnh lại không màng công danh lợi lộc, ít càng thêm ít, mà Bàng đại phu chính là một trong số đó ”
Ông Cảnh Vũ có chút hạ đôi mắt.
Mục vương lạnh nhạt phản ứng, tựa như không chút nào kỳ quái việc Tạ Quyết quen biết một người không màng lợi lộc.
Giống như. . . Hắn biết Tạ Quyết quen Bàng đại phu.
Ông Cảnh Vũ cảm thấy có chút nặng nề.
Thăm dò đến tận đây là được rồi, dù sao đối phương là người hoàng thân, không tiện lại truy hỏi đến cùng.
Nàng quay lại vấn đề lúc đầu, hỏi: “ Tay điện hạ như nào rồi? ”
Mục vương tỉ mỉ nói: “ Bàng đại phu nói mặc dù không thể khôi phục như ban đầu, nhưng khôi phục được chín phần là không thành vấn đề ”
Chín phần, so sáu bảy phần cao hơn rất nhiều.
Ông Cảnh Vũ cười một tiếng: “ Nghe được Lục Cửu biểu muội nói tay điện hạ có thể trị khỏi, ta tò mò, mong điện hạ chớ trách tội ”
Mục vương đuôi lông mày nhảy một cái, hỏi nàng: “ Không phải A Quyết nói với ngươi? ”
Ông Cảnh Vũ ý cười dần dần nhạt, lắc đầu: “ Phu quân ngược lại không có nói với ta về là tay của điện hạ có thể trị khỏi ”
Nàng cũng không nhiều lời, chỉ nói: “ Ta cũng là tới hỏi một chút, bây giờ đã biết được đáp án, liền cũng không quấy rầy điện hạ xem kịch ”
Nói xong liền phúc thân, quay người rời khỏi nhã gian.
Người vừa rời đi, Mục vương lại thoáng đăm chiêu nhìn qua cửa nhã gian, một lát sau, hắn bỗng nhiên phản ứng lại.
Nương tử Tạ Quyết đang thử thăm dò hắn.
Đôi phu thê này đến cùng xảy ra chuyện gì?
Chẳng qua chỉ là một đại phu, sao cứ cảm thấy Tạ Quyết đang giấu diếm chuyện trọng đại gì đó?
Hắn đã đáp ứng Tạ Quyết, không thể đem việc này nói ra, nhưng bởi vì lúc thái y giúp hắn kiểm tra tay, nhìn ra là có thể trị khỏi, liền hỏi, hắn cũng chỉ nói có người tài ba, cũng không nói là ai.
Nhưng ai biết chuyện tay hắn có thể trị khỏi truyền đến chỗ mẫu hậu, mẫu hậu liền phái người đi điều tra người này là ai, cho nên mới biết sự tồn tại của Bàng đại phu.
Tạ Quyết hình như không muốn để thê tử hắn biết, nhưng bây giờ xem ra, giống như đã biết rồi, cũng không biết việc này có nghiêm trọng hay không?
Suy nghĩ một chút, hắn ngay cả hí khúc cũng không nghe nữa, đứng dậy rời khỏi nhã gian.
Thị lực của Ông Cảnh Vũ tốt, cho nên ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài hành lang.
Thấy Mục vương từ hành thang xuống dưới lầu, sắc mặt nàng bình tĩnh bưng lên một cốc trà nhấp một ngụm.
Ước chừng qua hai khắc, Minh Nguyệt từ bên ngoài đi vào trong phòng, nói : “ Nương tử, nô tỳ tại cửa thành phía Bắc nhìn chằm chằm, quả thực nhìn thấy Mục vương điện hạ ra khỏi thành ”
Cửa thành phía Bắc, là phương hướng đi đến doanh trại Kiêu Kỵ binh.
Hiện tại vẫn không đủ để chứng minh Tạ Quyết chính là người giới thiệu Bàng đại phu cho Mục vương.
Ông Cảnh Vũ buông cốc xuống, mắt sắc tĩnh mịch.
Nàng đứng dậy, có chút mệt mỏi mà nói: “ Hồi phủ ”
Về phủ rồi chuẩn bị bước kế tiếp.
Nàng muốn chính Tạ Quyết phải thừa nhận.