“Mộc Thanh Nhi.” Hắn chạy lại thét lớn.
Ba Ba Mạc Tỏa bay ở cạnh Điềm Điềm nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô cùng tất cả mọi người có mặt ở đó đồng loạt nhìn về phía cửa động.
“Dạ Huân Thiên.”
Cô gọi hắn nhưng tất nhiên hắn không nghe thấy gì, tại lúc này cô cũng chỉ là một đám tinh thể màu xanh lá bay lơ lửng, nhìn không khác gì một đàn ruồi.
Dạ Huân Thiên định xông đến cứu cô nhưng bị người của Dạ Kình Nhất ngăn lại.
“Đang trong thời gian cúng tế, con đừng làm loạn.”
“Thái Thượng Hoàng, bắt ép một người đang sống sờ sờ chết như vậy thật là không có nhân tính.” Hắn gằn giọng tức giận nói.
“Là thần tử của vương quốc này, thì cho dù chết cũng phải phục tùng.” Dạ Kình Nhất gằn mạnh miệng.
Dạ Huân Thiên căm tức nhìn ông ta, phải rồi hắn chắc chắn không phải là con của một bạo quân như vậy, ông ta có thể tùy ý giáng xuống một câu là lấy được mạng người, nhưng hắn không bao giờ có chuyện giết người tùy tiện.
“Các người buông ta ra…” Nói rồi hắn vung quyền đánh những người dám cản trở hắn, nhưng nếu là bình thường, đám quân lính này chẳng là cái đinh gì với hắn, nhưng lúc này toàn thân hắn mệt mỏi vì hai ngày trên lưng ngựa, cộng thêm vết thương ở chân khiến hắn hoàn toàn bị đám đông chế ngự.
Dạ Huân Thiên trơ mắt nhìn người con gái mình yêu đang dần dần chết đi, hơi thở thoi thóp, sắc mặt trắng bệch, không còn huyết sắc.
Dạ Huân Thiên đau đớn không thôi, cộng thêm độc tố của nhện trong người hắn tuy đã chữa khỏi nhưng vẫn tồn đọng một ít.
Vết thương lòng, cộng thêm độc tố khiến hắn bụp miệng phun ra một ngụm máu lớn.
Dạ Kình Nhất nhìn thấy con trai của mình hộc máu, sắc mặt chợt xanh tím lại, sợ hãi chạy đến đỡ lấy:
“Thiên Nhi, Thiên Nhi.”
Dạ Huân Thiên không nói gì, vẫn cố chấp quỳ gối ở đó, tay chân không cử động nổi nhưng ánh mắt vẫn nhìn về trước. Hắn muốn lết về phía cô, ôm lấy cô rời đi nhưng chân tay tê cứng.
“Mộc Phi” Hắn cố gắng thốt ra hai tiếng từ chiếc miệng toàn máu đen.
Ba Ba Mạc Tỏa trên này lo lắng không ngừng gào thét tên hắn trong vô vọng. Có trời mới biết cô khóc nhiều như thế nào.
Một lát sau cô phải cố chấn tĩnh lại bản thân, tìm cách xử lí mọi chuyện. Vốn nghĩ khi Mộc Thanh Nhi chết đi, cô sẽ nhập tạm vào ai đó sống cho đến lúc lấy lại được viên ngọc.
Nhưng biết làm sao đây, hình như tạm thời cô chưa thể rời đi được.
Ba Ba Mạc Toả cố kiềm chế lại cảm xúc nhìn khắp xung quanh căn động, không phải chỉ cần làm cho viên đá đó phát sáng hay sao, được thôi.