Nhượng Trần lạnh lùng nói: “Vậy ngươi không nhìn ra tại sao hắn phải giả chết bỏ chạy?”
Thịnh Tiêu sửng sốt.
Mọi người trợn mắt nhìn nhau, không hiểu hai người họ đang quạc quạc cái gì.
“Hắn muốn thoát khỏi quá khứ, thoát khỏi ngươi, thoát khỏi tất cả mọi thứ liên quan đến Thiên Diễn.” Nhượng Trần nói: “Thiên Diễn hủy hoại hắn, hắn không muốn dính líu đến chúng ta, không phải sao?”
Toàn thân Thịnh Tiêu run mạnh, đôi mắt càng đỏ thẫm.
“Không… Không phải.”
Hắn thà tin Hề Tương Lan phát tác thú vui ác ý, muốn bỏ chạy để được thấy mọi người nổi điên hay đau buồn khóc lóc vì y, còn bản thân thì lại vui vẻ khoái chí, chứ không muốn thừa nhận những gì Nhượng Trần nói là sự thật.
Y sao có thể… Muốn thoát khỏi hắn?
Nếu Yến Tương Lan có ở đây, sợ rằng sẽ thẹn quá hóa giận lao vào đấm Nhượng Trần sưng mỏ.
Y chỉ là muốn thoát khỏi quá khứ, nhưng không hề muốn thoát khỏi bạn bè và đạo lữ của mình!
Nhượng Trần nói quá lố rồi!
Cả người Thịnh Tiêu thoáng hiện lên sự tàn bạo trước khi tẩu hỏa nhập ma, nhưng còn chưa bùng nổ thì đã bị dập tắt ngay tắp lự, thân hình to cao của Thịnh Tiêu như cây cột đình ngã cái rầm xuống đất, bụi đất bay tứ tung.
Nhạc Chính Trấm và Liễu Trường Hành còn đang liều mình giữ chặt hắn đều hết hồn, trợn mắt nhìn Thịnh Tiêu bị hôn mê rồi lại nhìn nhau.
Xung quanh yên lặng như tờ.
Một hồi lâu sau, Liễu Trường Hành mới run rẩy nói: “…Là, là vị tráng sĩ nào đánh ngất Thịnh tông chủ?”
Không có tráng sĩ lên tiếng.
Mọi người quay đầu nhìn nhau, đều nhìn thấy dòng chữ ‘Không phải ta, ta nào dám’ tràn đầy kinh sợ trong mắt đối phương.
Mấy người cố gắng ngó dáo dác xung quanh hồi lâu, cuối cùng nhìn thấy một bóng người sáng lấp lánh ánh vàng bên cạnh Thịnh Tiêu.
Phục Man ngồi xổm chọt chọt cái đầu của Thịnh Tiêu, trong tay còn cầm pháp khí lập lòe linh lực.
Bất ngờ bị mọi người nhìn chăm chú, Phục Man ngơ ngác ngẩng đầu: “Hả? Sao thế? Hắn sắp tẩu hỏa nhập ma nên ta mới đánh hắn ngất xỉu, ta làm sai sao?”
Tất cả mọi người: “…”
Năm người không hẹn cùng giơ ngón cái tán dương hắn, đồng thanh nói.
“Phục Bất Ẩn, gút chóp.”
Phục Man:?
Chắc chắn hắn đã làm sai.
Thịnh Tiêu bị Phục Bất Ẩn gan to bằng trời đánh ngất, những người khác đều biết Yến Tương Lan vẫn chưa chết bèn thở phào nhẹ nhõm, cả đám chột dạ đưa Thịnh tông chủ trở về Giải Trĩ Tông, cũng báo cho hai tiểu người hầu của hắn biết.
“Bởi vì Hề Tuyệt lại đá Thịnh tông chủ, Thịnh tông chủ đau buồn quá độ nên suýt tẩu hỏa nhập ma mà hộc máu hôn mê, các ngươi phải chăm sóc cho thật chu đáo.”
Quyện Tầm Phương trừng muốn lọt tròng: “Làm gì có chuyện đó?!”
Thịnh tông chủ sao có thể vì bị tên Hề Tuyệt ba gai kia đá mà trọng thương đến mức hôn mê?!
Không lẽ đám Chư Hành Trai này hùa nhau lừa hắn?
Thượng Nguyên nghe gì cũng tin sái cổ, nàng giơ hai tay che miệng, nước mắt lưng tròng: “Hu hu, Tông chủ thật yêu sâu đậm Hề Tương Lan.”
Quyện Tầm Phương: “…”
Bỏ đi.
Từ sau đó, Hoành Ngọc Độ tất bật với chuyện ở Thiên Diễn học cung, mặc dù nhờ người tìm kiếm Yến Tương Lan, nhưng Ngọc Đồi Sơn giấu người quá kỹ, không thể moi được chút tin tức nào.
Lúc này nghe Ngọc Đồi Sơn muốn tổ chức sinh nhật hoành tráng cho em trai cưng, Hoành Ngọc Độ đoán chừng ‘em trai cưng’ đó là Hề Tương Lan, quyết định dẫn học sinh của mình tới Vô Ngân Thành rèn luyện.
Mấy đứa trẻ Ly Tương Trai mới tới Bắc Cảnh lần đầu tiên, nhìn Vô Ngân Thành trang hoàng đèn đuốc sáng trưng, đứa nào đứa nấy đều như hai lúa há miệng trợn mắt, khiếp sợ không thôi.
“Lúc trước chuyện Ác Kỳ Đạo hiện thế dời đến đây, người người có thể thoải mái ra vào đã làm chấn động một thời, cái người ài ài ài kia đúng là gan to hơn trời, hắn không sợ bị người của Giải Trĩ Tông bắt sao?”
“Ta vốn nghe nói biên giới Bắc Cảnh rất nghèo khổ, không ngờ lại sầm uất nhộn nhịp như vậy, a, còn có múa hát diễn kịch nữa kìa!”
Tần Bàn Bàn cũng là lần đầu thấy Vô Ngân Thành náo nhiệt như vậy, nghe mọi người khen ngợi không dứt miệng cũng vui lây: “Đúng đó, ta cũng là lần đầu về nhà thấy cảnh tượng này.”
Cô gái bên cạnh kinh ngạc nói: “Bàn Bàn, ngươi là dân ở Vô Ngân Thành?”
“Ừ.” Tần Bàn Bàn nói: “Ở đầu hẻm Vô Nại Hà có tiệm bánh ngọt, đó là nhà của ta.”
Những thiếu niên ở đây đều là tiểu thư thiếu gia của thế gia Trung Châu, dù nghe thấy Bàn Bàn nói nhà mình mở tiệm bánh ngọt cũng không có ý chê bai, trái lại còn ‘Ồ’ lớn một tiếng tỏ ra trầm trồ.
Nhưng có một thiếu niên mặt câng câng bên cạnh lại cười khẩy một tiếng, châm chọc: “Nhìn ngươi ăn mặc quê mùa, còn tưởng là tiểu thế gia vô danh nào đó ở Trung Châu, không ngờ lại là dân đen bán mấy cái bánh vụn sống qua ngày? Ta đúng là đã đánh giá ngươi quá cao.”
Tần Bàn Bàn nghe vậy liền nhướng mày.
Những người khác cũng nghe không lọt tai, có điều thiếu niên đó là dòng thứ của Thịnh gia, suốt ngày khoe khoang mình có người chú là Tông chủ Giải Trĩ Tông, khoe khoang đến mức lỗ mũi hếch lên trời, thế là không có ai dám đắc tội với cậu ta.
Hoành Ngọc Độ được người đẩy đến bên bờ sông đang dùng chim lưu ly tìm ai đó, Tần Bàn Bàn liếc sang, thấy Chưởng viện không chú ý bên đây, đột nhiên nghiêng đầu cười một tiếng với Thịnh Hữu.
Thịnh Hữu nghĩ nàng bị mắng nhưng không dám đắc tội mình, cười đắc ý: “Loại người hèn mọn như ngươi có được Tương văn cấp Thiên ở đâu vậy? Không biết có phải là do trộm linh lực Thiên Diễn của thế gia Trung Châu chúng ta không? Chậc, sau chuyến này ta sẽ về nói cho chú ta biết, để Giải Trĩ Tông điều tra chuyện dối trá của ngươi.”
Tần Bàn Bàn thấy vậy càng mỉm cười dịu dàng với cậu ta, đột nhiên trong mắt lóe lên linh lực Thiên Diễn.
Thịnh Hữu đang đứng đó lải nhải bỗng khựng lại, hơi nước ngoài môi và thậm chí là nước miếng trong vòm miệng lẫn cuống họng đều bị ‘Tuyết Canh Ba’ làm đông cứng thành băng, giống như nuốt sống nguyên cột băng, cậu ta bấu chặt cổ gào thét thê thảm, cóng đến mức môi tím bầm.
Tần Bàn Bàn thấy vậy cười hì hì với cậu ta: “Nếu cái miệng này của ngươi không thể nói tiếng người, vậy ta giúp ngươi bịt nó lại, đừng cảm động nha, khỏi cần hậu tạ.”
Thịnh Hữu khó khăn dùng linh lực hòa tan băng đá trong miệng, nhưng vì hòa tan quá nhanh nên làm cho miệng lẫn cổ họng đều bị thương, cậu ta nghẹn ngào một tiếng nghe như sắp nôn ra máu, gằn từng chữ: “Ta… Ta muốn giết ngươi!”
Tu vi của Tần Bàn là cao nhất ở Ly Tương Trai, nàng nghe vậy không sợ hãi, nhưng lại giả vờ vỗ ngực tỏ ra sợ quíu, nói cho có lệ: “Trời ơi sợ quá sợ quá, sợ chết ta rồi.”
Thịnh Hữu: “Ngươi!”
Hai người giằng co, bỗng bên cạnh truyền tới tiếng cười hì hì: “…Người của thế gia Trung Châu, quả nhiên là uy phong lẫm liệt.”
Mấy đứa trẻ quay đầu nhìn sang.
Ngọc Đồi Sơn đẩy mặt nạ đầu lâu lệch qua một bên, lộ ra nửa khuôn mặt tuấn mỹ, hắn ngồi trên lan can bên bờ sông, hai chân đung đưa qua lại, giống như nhìn thấy chuyện vui mà cười không ngừng.
Tần Bàn Bàn thấy vậy liền sửng sốt.
Đôi mắt đỏ thẫm của Thịnh Hữu hung dữ trừng hắn, cũng không phát hiện người này có khí tức của Tương văn nên tưởng hắn chỉ là một người bình thường, khàn khàn nói: “Nhìn cái gì?! Cút!”
Ngọc Đồi Sơn vui vẻ: “Dô, hôm nay quả là một ngày tốt, có người dám mắng ta? Mắng rất hay, mắng thêm mấy câu nữa đi.”
Tần Bàn Bàn một thân một mình càn quét khắp Ly Tương Trai, nếu có ai gây sự với nàng là bị nàng dùng ‘Tuyết Canh Ba’ dạy dỗ một phen.
Thịnh Hữu thấy không làm gì được Tần Bàn Bàn, đành phải khinh miệt với một thường dân để lấy lại cân bằng, lạnh lùng nói: “Trên người ta có Tương văn Thiên Diễn cấp Thiên, khôn hồn thì hãy…”
Còn chưa nói xong, Ngọc Đồi Sơn đã cười phá lên.
Tần Bàn Bàn chớp mắt.
“Tương văn cấp Thiên?” Ngọc Đồi Sơn cười ra nước mắt, suýt chút nữa té lộn cổ xuống sông, hắn cố gắng ngồi ngay ngắn lại, vươn tay về phía Thịnh Hữu, cười hì hì: “Đó là đồ chơi gì vui lắm à?”
Thịnh Hữu nào giờ làm gì bị ngươi chê bai như vậy, tức giận quát: “Ngươi!”
Ngọc Đồi Sơn híp mắt đưa tay nhắm ngay sau gáy của Thịnh Hữu, lười biếng nói: “Đồ ta cho, ta có quyền lấy lại bất cứ lúc nào.”
Những người ở đây không hiểu hắn nói gì.
Hoành Ngọc Độ đang điều khiển chim lưu ly tìm người giờ mới phát hiện ra động tĩnh phía sau, vừa quay đầu lại liền thấy gương mặt của Ngọc Đồi Sơn bèn kinh ngạc.
Hoành Ngọc Độ ngờ ngợ nhận ra Ngọc Đồi Sơn muốn làm gì, đồng tử co rụt, chim lưu ly lập tức phát ra tiếng rít, mưu toan ngăn hắn lại.
“Dừng tay!”
Ngọc Đồi Sơn chỉ tay vào gáy Thịnh Hữu, tay còn lại không thèm nhìn tung một chưởng về phía chim lưu ly của Hoành Ngọc Độ, linh lực Thiên Diễn từ lòng bàn tay của hắn cuồn cuộn phóng ra như nước lũ.
“Á—!”
Thịnh Hữu đột nhiên hét thảm một tiếng, che gáy lảo đảo quỳ sụp trên đất, Tương văn Thiên Diễn giống như dòng nước bị luồng sức mạnh vô hình cưỡng ép rút hết ra, từng dòng linh lực giống như rắn bò ra khỏi gáy của cậu ra.
Bị rút sống Tương văn quả thật sống không bằng chết, Thịnh Hữu giống như bị luồng linh lực nào đó cưỡng chế không cho ngất xỉu, bị bắt cảm nhận cơn đau thấu trời kia.
Rất nhanh, Ngọc Đồi Sơn đã rút Tương văn cấp Thiên kia ra, linh lực Thiên Diễn trông như rễ cây quấn quanh năm ngón tay thon dài của hắn.
Hắn liếc mắt nhìn, đột nhiên ‘xì’ một tiếng tỏ ý chê, nói: “Cái giống Tương văn gì thế này?”
Dứt lời, năm ngón tay nắm lại, Tương văn cấp Thiên người người cầu mà không được bị hắn thẳng tay bóp nát, hóa thành kim tuyến vàng lấp lánh chui qua kẽ tay chảy xuống đất.
Chim lưu ly của Hoành Ngọc Độ cũng bị Ngọc Đồi Sơn phá hủy cái một, lặng lẽ biến mất tại chỗ.
Hồi nào đến giờ Ngọc Đồi Sơn toàn hành động theo hỉ nộ, vốn không cảm thấy mình vì mấy câu nói của một đứa trẻ mà thẳng tay phá hủy tương lai của nó là có gì sai, còn cười hì hì với Hoành Ngọc Độ: “Chào mừng Hoành chưởng viện, ngươi tới tham dự lễ sinh nhật của em trai ta phải không, hoan nghênh hoan nghênh, lát nữa nếu thấy mệt cứ tự nhiên đến Ác Kỳ Đạo, sẽ có người tiếp đãi ngươi nghỉ ngơi.”
Hoành Ngọc Độ nhíu mày.
Mặc dù người này có tướng mạo giống với Hề Tương Lan, nhưng Hoành Ngọc Độ lại không thể có nổi một chút thiện cảm với hắn, chỉ thấy kiêng dè và kỳ thị.
Hắn có thể nhìn ra tu vi của người này còn chưa tới Hư cảnh, nhưng nếu dùng linh lực Thiên Diễn để đánh nhau với hắn thì chưa chắc có phần thắng.
Giống như Nhạc Chính Trấm đã nói, hắn có thể điều khiển linh lực Thiên Diễn.
Hoành Ngọc Độ sầm mặt điều khiển xe lăn đi tới, kiểm tra Tương văn của Thịnh Hữu.
Tương văn cấp Thiên bị rút ra sạch sẽ, ngay cả một chút linh lực Thiên Diễn cũng không để lại.
Con đường tu đạo xem như chấm hết.
Hoành Ngọc Độ nhức đầu xoa mi tâm.
Vừa mới dẫn học sinh ra ngoài rèn luyện, lại vô duyên vô cớ mất một Tương văn cấp Thiên, sợ là Thịnh gia sẽ không bỏ qua chuyện này.
Có điều đụng phải một kẻ điên như Ngọc Đồi Sơn, còn mạng để về coi như là được tổ tiên gánh còng lưng.
Cảnh tượng Thịnh Hữu bị rút sống Tương văn khiến mấy đứa học sinh khác kinh hãi run sợ như chim cút, ai nấy đều khiếp đảm nhìn Ngọc Đồi Sơn, sợ hắn bất ngờ chỉ tay vào gáy của mình.
Ngọc Đồi Sơn lười biếng xoa tay, nghiêng đầu nhìn đàn chim cút run như cầy sấy kia, ‘phụt’ một tiếng bật cười.
Tần Bàn Bàn ngơ ngác nhìn hắn.
Ngọc Đồi Sơn vươn tay ra, ngoắc tay với Tần Bàn Bàn.
Những người khác lập tức banh chặt cơ thể, còn tưởng Tần Bàn Bàn là nạn nhân tiếp theo sắp bị rút sống Tương văn ra khỏi người, đều run rẩy mất khống chế, có người còn che mắt không dám nhìn.
Nhưng Ngọc Đồi Sơn chỉ cười nói: “Tới đây.”
Tần Bàn Bàn đần mặt hồi lâu giờ mới hoàn hồn lại, ngạc nhiên nói: “Ngọc ca?”
Cuối cùng nàng đã nhận ra Ngọc Đồi Sơn, không hề sợ hắn vừa mới rút sống Tương văn của bạn cùng trường, vui vẻ chạy tới nhào vào lòng Ngọc Đồi Sơn, nhón chân líu lo: “Là Ngọc ca thật nè!!”
Ngọc Đồi Sơn ôm Tần Bàn Bàn quay một vòng, cười lớn: “Là ta, Bàn Bàn cao nhanh quá, không tệ không tệ, đừng chịu thua Lan ca của muội, tranh thủ cao thêm chút, vượt qua hắn càng tốt.”
Tần Bàn Bàn nghe vậy cười chảy nước mắt.
Mọi người nhìn mà há hốc.
Không phải nhà của Tần Bàn Bàn chỉ mở một tiệm bánh nhỏ thôi hả, sao lại quen biết với người của Ác Kỳ Đạo, đã thế còn rất thân thiết?
Thịnh Hữu nằm trên đất không thể ngất xỉu cũng trợn to mắt, trong mắt toàn là kinh hoàng lẫn khiếp sợ.
Nam nhân đó…
Chỉ vì cậu ta nói mấy câu với Tần Bàn Bàn, mà thẳng tay rút sống Tương văn của cậu ta ra?!
Nỗi hối hận như sóng thần trào dâng trong lòng, nước mắt chảy ra như mưa.
Cuối cùng cậu ta cũng đã biết sợ.
Tần Bàn Bàn nhảy xuống đất, vuốt gọn lại mái tóc hơi rối, vui vẻ nói: “Lâu quá không gặp nhau, đợi lát nữa muội sẽ làm bánh ngọt cho ca ca ăn, không phải ca ca thích ăn bánh ngọt hoa quế nhất sao, muội sẽ làm cho ca ca một mâm đầy luôn!”
Trên mặt Ngọc Đồi Sơn lộ ra ý cười dễ thấy, ước gì vác Tần Bàn Bàn chạy thẳng tới tiệm bánh.
Sáu năm trước ở Vô Ngân Thành, Ngọc Đồi Sơn thích nhất là đến tiệm bánh của Tần Bàn Bàn mua bánh, hầu như mỗi ngày phải đi mua một lần, không ngại nắng mưa.
Tuy là phân thần của Ngọc Đồi Sơn đi mua, cũng đã rất cố gắng đè nén, nhưng linh lực Thiên Diễn trên người vẫn rò rỉ chút ít ra ngoài dính lên người Tần Bàn Bàn.
Lúc đó Yến Tương Lan phát hiện ra chỗ bất thường, đành phải cấm cản không cho Ngọc Đồi Sơn đến gần Tần Bàn Bàn nữa.
Ngọc Đồi Sơn tức muốn xỉu, thậm chí còn nhịn ăn để phản kháng— Nhưng nhịn ăn chưa tới nửa tiếng đã phải đi tìm Yến Tương Lan đầu hàng, đáp ứng sau này không đi mua bánh nữa.
Tần Bàn Bàn hồn nhiên vô tư, không nhìn ra Hoành chưởng viện xanh lét cả mặt, vui vẻ muốn kéo Ngọc Đồi Sơn về tiệm bánh ngọt nhà mình, hỏi hắn có thể cho phép không.
Hoành Ngọc Độ: “…”
Hoành Ngọc Độ đau đầu muốn chết, chỉ cảm thấy khó chăm mấy đứa của Ly Tương Trai này quá, phất tay bảo nàng mau đi dùm cái.
Tần Bàn Bàn thấy vậy hoan hô một tiếng, kéo Ngọc Đồi Sơn chạy như bay.
Ngọc Đồi Sơn thích ăn bánh ngọt, càng thích ăn bánh ngọt của Tần Bàn Bàn làm, lập tức quăng mục đích hôm nay ra ngoài là để xem Thịnh Tiêu có tới dự sinh nhật không ra sau ót, hí hửng chạy theo Tần Bàn Bàn.
“Ủa?” Ngọc Đồi Sơn tình cờ nhìn lướt qua mái tóc của Tần Bàn Bàn, thắc mắc: “Cái chuông trên đầu muội đâu?”
Tần Bàn Bàn bĩu môi: “Là của Lan ca cho muội, bị một kẻ rất đáng ghét cướp đi rồi.”
Ngọc Đồi Sơn ngẩn ra.
Kẻ đáng ghét?
Chỉ là một cái chuông thôi mà, rốt cuộc là ai lại muốn cướp nó từ một đứa trẻ chứ?
***
Khi Yến Tương Lan và Yến Ngọc Hồ ngồi phi thuyền về đến Vô Ngân Thành, đã gần tới giờ tý.
Yến Tương Lan chợt thấy thành trì được thắp đèn đuốc sang trưng như ban ngày, suýt tưởng mình đi lộn chỗ, bay lạc đến Trung Châu Thành.
Khi cẩn thận nhìn lại thì mới chắc chắn đây là biên giới Bắc Cảnh.
Phi thuyền cập bến, Yến Tương Lan vén vạt áo bước xuống, nghi ngờ nhìn đường lớn nhộn nhịp tấp nập: “Mấy ngày này bộ có lễ lớn gì à?”
Nếu không sao mời cả đoàn kịch đến?
Yến Ngọc Hồ suy nghĩ một lát rồi nói: “Hình như mấy ngày này không có lễ lạt gì quan trọng cả.”
Quan trọng nhất là sinh nhật của Yến Tương Lan.
Yến Tương Lan đã báo xong thù lớn, cũng né tránh được thiên lôi trừng phạt, lần này đến Yến Ôn Sơn, giống như đã bỏ xuống gánh nặng lớn nhất trong lòng, bây giờ thấy trần thế náo nhiệt như vậy cũng cảm thấy hứng thú.
“A Nguyệt, chúng ta đi chơi đi.”
Yến Ngọc Hồ sửng sốt, trong cơn hoảng hốt có ảo giác Yến Linh của ngày xưa đã trở về.
Hắn mím môi cười, dịu dàng nói: “Được.”
Yến Tương Lan mặc bộ áo đỏ diễm lệ đi xuyên qua biển người muôn hình muôn vẻ, trên mặt đeo mặt nạ của Yến Ngọc Hồ mua cho, che nửa mặt trên.
Phảng phất như mọi thứ trên thế gian đều có sắc thái của riêng mình, tiếng ồn ào đông vui đối với Yến Tương Lan mà nói cực kỳ náo nhiệt, rốt cuộc đã không còn âm thanh khiến y chán ghét mất vui nữa.
Nghe người đi đường nói hình như đến giờ tý còn có trận pháo hoa hoành tráng.
Yến Tương Lan cầm một đống đồ chơi nhỏ đi tìm chỗ náo nhiệt chờ xem bắn pháo hoa.
Nhưng chẳng hiểu tại sao, bên tai bỗng truyền đến tiếng chuông leng keng.
Yến Tương Lan đưa đống đồ chơi cho Yến Ngọc Hồ cầm giúp, nghi ngờ nhìn cái chuông trên cổ tay.
Đây là cái chuông đáp lại cái chuông mà ba tháng trước y cột trên đầu của Tần Bàn Bàn.
Tần Bàn Bàn cũng tới Vô Ngân Thành?
Khi Yến Tương Lan đang nhớ lại tại sao mình đưa chuông cho Tần Bàn Bàn thì không tránh khỏi nhớ tới Thịnh Tiêu, y bỗng nhắm tịt mắt không dám đối mặt với hiện thực.
Y ước gì chết quách cho rồi.
Nếu Thịnh Tiêu tóm được y, chắc chắn không dễ lừa bịp hắn như trước.
“Hay là mình chủ động đi đầu thú.” Yến Tương Lan thầm nghĩ: “Biết đâu Thịnh Tiêu xét thấy mình ngoan ngoãn nghe lời mà khoan hồng giảm nhẹ án?”
Y chột dạ tính toán, tiếng chuông trên cổ tay ngày càng vang dội.
Tần Bàn Bàn thế mà tới thật, Yến Tương Lan cũng không kích động mấy, y đẩy mặt nạ lệch qua che lỗ tai lại, ngó dáo dác xung quanh tìm người.
Chẳng qua nhìn xung quanh một vòng mà vẫn không tìm thấy Tần Bàn Bàn đâu.
Tiếng chuông ngày càng dồn dập, một cái chuông đáp lại khác đang từ từ tiến gần về phía này.
Yến Tương Lan bỗng có dự cảm chẳng lành, nhưng xung quanh quá nhiều người, tiếng ồn tạp nham khiến y không thể phân biệt rõ tiếng chuông đến từ hướng nào, chỉ có thể ngó dáo dác xung quanh.
Dường như sau lưng có người đẩy đám đông ra đến gần chỗ y.
Yến Tương Lan hình như có cảm ứng, ngơ ngác quay người nhìn lại.
Trong tầm mắt, một thân hình khôi ngô cao lớn vô cùng nổi bật trong đám đông, quanh thân giống như như đỉnh núi đổ tuyết quanh năm, sương lạnh buốt óc, trên mặt đeo một mặt nạ quỷ dữ tợn, càng tỏa ra khí thế hung ác âm lãnh.
Cái chuông được đeo trên tay bằng dây đỏ, yên lặng rũ xuống bên cổ tay.
Bởi vì hai người đứng gần nhau lên chuông khẽ rung rung như có như không.
Leng keng.
Chuông reo.
Cả người Yến Tương Lan run nhẹ, não còn chưa kịp định hình người tới là ai, tiềm thức đã giành trước sinh ra cảm giác sợ quéo càng khi đụng độ ác quỷ giữa bãi tha ma.
Bản năng sinh tồn thúc giục y.
—Chạy trốn.
===Hết chương 83===