*
Đi ra khỏi bãi đỗ xe ngầm của khách sạn, một trận gió thổi qua mắt cá chân lạnh thấu xương.
Trình Nguyên Tịch hoảng hốt đứng yên đó, ngẩng đầu nhìn về phía trước, tìm thấy một nhà hàng nhỏ có vẻ khá sạch sẽ ở gần đó, cô ta chỉ có một mình, còn chẳng có bạn bè đi cùng, nhưng lại bỏ ngoài tai lời khuyên can của nhân viên phục vụ mà gọi một bàn đầy đồ ăn.
Trình Nguyên Tịch rót cho mình một ly nước, đặt nó ở trước mặt.
Cô ta nhìn chằm chằm mặt nước trong vắt ở trong ly thủy tinh, nó in bóng dáng của cô ta, trắng bệch như tờ giấy.
Mỗi một câu nói của Khương Nại tuy dịu dàng nhưng lại đầy uy hiếp, vang vọng bên tai cô ta.
Cô ta nhất định sẽ thua.
Những lời này như đánh thẳng vào sâu trong nội tâm cô ta, từ lúc cô ta bắt đầu học múa, những giáo viên bên cạnh cô ta đều nói cô ta nhất định không thua, hoặc là trắng trợn làm cho cô ta hiểu rõ, nếu thua thì sẽ bị vứt bỏ như rác rưởi.
Vì thế suy nghĩ này ăn sâu bén rễ tận trong cốt tủy, mỗi đêm thức dậy đều làm cô ta sợ hãi tột cùng.
Nhưng ngặt nỗi cô ta đã thua sạch.
Bây giờ vì múa mà cả ngày cô ta đều bế quan trong phòng tập luyện, múa đến mức mũi chân chảy máu, cả người toàn là vết thương, nhưng lại chẳng dám ăn cơm, đến một miếng thịt cũng chẳng được ăn, vậy thì có nghĩ lý gì?
Trình Nguyên Tịch kiên quyết giơ tay cầm lấy đôi đũa, gắp một miếng thịt kho tàu cho vào trong chén.
Cô ta đặt nó xuống, vẻ mặt rất muốn ăn.
Nhưng khi đưa miếng thịt lên miệng, đầu ngón tay bắt đầu run rẩy, dần dần, cả cánh tay cũng run bần bật.
Đôi đũa gỗ rơi xuống mặt bàn, Trình Nguyên Tịch nhìn miếng thịt này, đột nhiên cảm thấy giọng nói kẹt cứng trong cổ họng không thể thốt nổi một lời.
Trong lúc không để ý, đồng hồ đã di chuyển đến rạng sáng, điện thoại cô ta sáng lên vài lần, là nhóm của đoàn múa đang nói chuyện.
Trước kia Trình Nguyên Tịch cũng hay xuất hiện trong nhóm chat, nhưng bây giờ rất ít nói, vừa xuất hiện, bầu không khí sẽ lập tức trở nên tẻ ngắt, cô ta biết rõ suy nghĩ trong lòng mọi người.
Bao gồm cả Lộ Đồng lén âm thầm bàn tán chuyện riêng tư của cô ta.
Sau một lúc.
Trình Nguyên Tịch nhìn bàn đồ ăn dần trở nên lạnh lẽo, cô ta cầm ly thủy tinh lên, uống một hơi cạn sạch nước trong ly, sau đó mới đứng dậy khỏi ghế, thanh toán rồi rời khỏi nhà hàng này.
Không muốn ở lại đoàn múa, muốn vào giới giải trí theo đuổi danh lợi chính là lựa chọn của cô ta.
Khương Nại nói không sai.
Cô ta nhất định sẽ thua.
Cho nên, sớm hay muộn cô ta nhất định sẽ giành lấy ngày thắng lợi của mình về.
Trình Nguyên Tịch thắt chặt khăn quàng cổ, một mình đi vào trong con đường tối tăm trước mặt.
Gió đêm lạnh thấu xương, cô ta nhìn thấy một chiếc xe bảo mẫu thương vụ màu đen dừng ở phía trước, tài xế nhìn thấy cô ta lập tức tắt điện thoại, nói: “Cô Khương dặn dò tôi đưa cô về nhà an toàn.”
Trình Nguyên Tịch giấu mặt dưới lớp khăn quàng cổ bằng nhung, trốn tránh cái lạnh và bóng tối, chỉ để lộ đôi mắt dần trở nên ẩm ướt dưới ánh đèn xe.
…
Hội trường đấu giá châu báu đêm nay rất náo nhiệt, tụ tập đủ những nhà tài phiệt có tiếng trong giới.
Trần Nguyện mặc tây trang phẳng phiu ngồi lật xem danh mục, trưng cái mặt đen như than ra.
Trong phòng riêng, Tạ Âm Lâu ngồi trên sô pha bọc da màu vàng nhạt, cẩn thận lật xem những món trang sức trong buổi đấu giá, cô nhìn trúng cái gì đều bảo Trần Nguyện ngồi ngoài vung tiền lấy về.
Cô muốn chọn một viên đá quý làm nhẫn cưới, vì thế nghiêm túc lật ra những trang cuối.
Khẽ nhướng hàng mi cong vút nhìn về phía người đàn ông tuấn tú đang đứng pha trà trước bàn trà: “Anh Dung Dữ, anh thích màu đỏ hay màu xanh lam?”
“Màu trắng.”
“Vậy bảo Trần Nguyện lấy cái này đi, ngọc trắng.”
Tạ Âm Lâu cầm điện thoại chụp lại miếng ngọc trên danh sách, gửi qua cho Trần Nguyện. truyện tiên hiệp hay
Ngay sau đó, cô thấy Phó Dung Dữ cầm một ly trà thơm ngát đi về phía mình, tự động thả danh sách xuống, giơ tay ôm eo anh: “Anh nuông chiều em thành hư mất.”
“Mua cho em chút châu báu chơi đã là chiều hư em à?”
Phó Dung Dữ thấp giọng nói đây không giống như tác phong thường ngày của Tạ Âm Lâu, đồng thời ngón tay ấm áp thon dài nhẹ nhàng quét qua mặt cô: “Từ khi nào mà Tiểu Quan Âm của anh dễ thỏa mãn như vậy…”
“Tiền ba em kiếm được đều cho mẹ tiêu.” Tạ Âm Lâu nói thật, giọng nói cũng rất khẽ: “Anh là người đàn ông đầu tiên vung tiền như rác trong buổi đấu giá cho em đó, trước giờ ba chưa từng mua châu báu cho em, hơn nữa sinh nhật hằng năm đều lấy danh nghĩa của em làm từ thiện công ích, lấy giấy chứng nhận quyên góp sách tặng cho em.”
Đầu gối Tạ Âm Lâu hơi quỳ thẳng trên sô pha, cả người mềm mại như không xương ôm lấy anh: “Cảm ơn chồng yêu.”
Phó Dung Dữ cúi đầu hôn lên khóe môi cong cong cô: “Nửa đời sau tiền anh kiếm được đều để em tiêu.”
Tuy rằng Tạ Âm Lâu không thiếu tiền, nhưng nghe vậy vẫn thấy lòng sung sướng, vì thế cũng nói nhiều hơn: “Em đang tìm cho mình một cái máy ATM lâu dài đó sao? Từ năm em mười tám tuổi đã bị ba dùng chế tài cắt kinh tế, Tiểu Giới Xích và Em Gái đều có dự kiến trước, sớm chuẩn bị quỹ đen cho mình, còn mỗi mình em là phải gánh chịu áp lực của cuộc sống.”
Phó Dung Dữ nghe vậy thì cho cô một tấm thẻ ngân hàng.
Hai ngón tay thon dài kẹp tấm thẻ, nhân lúc không có người nhìn lén nhét vào trong áo cô, cảm giác lạnh lẽo tiếp xúc với da thịt: “Anh cho em quỹ đen của anh.”
Tạ Âm Lâu càng ôm chặt anh hơn, kề sát lại nhìn chằm chằm vào anh: “Trắng trợn lấy tiền của anh có vẻ không ổn lắm.”
“Vậy đêm nay ngoan ngoãn ở bên anh…”
Chữ ‘ở bên’ này, không chỉ đơn giản là ở bên theo nghĩa đen.
Gương mặt Tạ Âm Lâu như bị bỏng lửa, làn da trắng nõn nóng rẫy, kề sát vào khung hàm hoàn mỹ của anh: “Phó Hương Hương… Anh dạy hư em rồi, dám lấy tiền hối lộ em để buổi tối em hầu hạ anh, cẩn thận em mách ba.”
Phó Dung Dữ cầm ly trà lên uống hai hớp, rồi đút cho cô, giọng nói pha lẫn ý cười nồng đậm: “Không phải em nói cây nấm tỉnh dậy rồi sao, vậy em có biết nếu nấm tỉnh dậy nó sẽ ăn thịt người không?”
“Vậy ăn đi.”
—hết chương 83—