Tưởng Duy Nhĩ cũng muốn xem Thẩm Thanh Hòa sẽ giải quyết những bất bình giữa hai bộ phận chưa bao giờ hòa hợp như thế nào. Trong phòng họp rộng lớn, vẫn còn một khoảng trống tương đối nhỏ, Thẩm Thanh Hoà đứng dậy:
“Tưởng tổng, cô chủ trì cuộc họp trước, hai người đi theo tôi.” Hai giám đốc bộ phận Marketing và kỹ thuật theo sau, Tưởng Duy Nhĩ tiếp tục nói Kế hoạch phát triển của chi nhánh Bắc Kinh sau khi ra mắt.
Chưa đầy 5 phút, Thẩm Thanh Hoà đi ra đầu tiên, ngay sau đó là giám đốc bộ phận Marketing đi ra, với vẻ mặt vô cảm, còn giám đốc bộ phận kỹ thuật đi ra sau cùng, với vẻ mặt không quá mấy tốt đẹp. Tưởng Duy Nhĩ cũng bực bội, chuyện là như thế nào đây? Cô ấy chuyển chủ đề này sang cho Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Thanh Hoà trả lời: “Bây giờ sắp diễn ra cuộc họp báo, tạm thời không truy cứu trách nhiệm. Bộ phận kỹ thuật phải đưa ra giải pháp trong ngày hôm nay. Đồng thời, bộ phận Marketing phải làm một phương án dự phòng thêm, bây giờ mọi người ra ngoài chuẩn bị.” Hai giám đốc rút lui, cuộc họp cổ đông tiếp tục.
“Người dùng phương pháp nào để đánh giá ai trong số họ nói dối?” Thẩm Giáng Niên cũng tò mò, Thẩm Thanh Hoà nắm lấy tay cô, dịu dàng nói: “Tôi có cách của mình.” Thẩm Giáng Niên tựa vào người Thẩm Thanh Hoà, khen ngợi: “Trưởng quan, người thật lợi hại.” Cô đã dần dần quen với việc, Thẩm Thanh Hoà không nói thì cô không hỏi tiếp, đương nhiên, việc này không liên quan đến chuyện tình cảm của các cô, nếu như có liên quan đến tình cảm của các cô, Thẩm Giáng Niên có thể bấm bụng không hỏi, nhưng mà mong muốn được biết của cô sẽ không giảm bớt.
Sau khi ăn xong, Thẩm Giáng Niên định rửa chén, Thẩm Thanh Hoà lại ném vào máy rửa chén, “Không cần rửa, đi thôi.” Kéo người ra khỏi nhà bếp đi đến phòng khách, “Mới ăn xong ngủ liền không tốt, em muốn xem gì không?”
“Xem phim kinh dị thì sao?” Thẩm Giáng Niên có một ý thích bất chợt.
“Đi thôi, đi xem phim.” Thẩm Thanh Hoà luôn nắm tay cô, Thẩm Giáng Niên đi theo cô, đành phải thở dài, thế giới của người giàu a.
Vừa mở cửa, Thẩm Giáng Niên đã sững sờ, đây chính là một rạp chiếu phim sang trọng! Ở giữa là một cặp ghế đôi, một khi tắt đèn, thật hoàn hảo để tán tỉnh nhau. Thẩm Giáng Niên không hề phát hiện ra, lực chú ý của cô không hề đặt lên bộ phim, mà lại chú ý đến cặp ghế kia, trực tiếp dựa vào lòng ngực Thẩm Thanh Hoà.
Thẩm Thanh Hoà ôm người vào lòng, hơi thở ngay bên tai Thẩm Giáng Niên, Thẩm Giáng Niên không biết bộ phim kinh dị nói về cái gì, tất cả các giác quan trong cơ thể cô cố gắng cảm nhận mọi thứ từ Thẩm Thanh Hoà. Lẳng lặng lắng nghe hơi thở của Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Giáng Niên hơi nghiêng đầu, lấy tai cọ cọ vào ngực Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Thanh Hoà nhẹ nhàng nói: “Em không thích xem sao?”
“Không có.” Thẩm Giáng Niên cảm thấy có chút mất mát, cô còn đang nằm trong vòng tay người ta thế mà người ta lại nghiêm túc xem phim.
Thẩm Giáng Niên buộc mình phải chuyển hướng sự chú ý của mình, một cái quay đầu, thế mà lại bị gương mặt người chết phóng đại, bởi vì chất lượng hình ảnh quá tốt nên có thể nhìn thấy rõ những đốm trên xác chết, Thẩm Giáng Niên lập tức cảm thấy buồn nôn, quay đầu vùi mặt vào ngực Thẩm Thanh Hoà, không xem nữa. Thẩm Thanh Hoà đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, có phần cưng chiều: “Không thích xem cái này thì đổi bộ khác nha?”
“Người thích xem không?” Thẩm Giáng Niên ngẩng đầu hỏi, khuôn mặt Thẩm Thanh Hoà thấp thoáng dưới ánh sáng màn hình, lúc này Thẩm Giáng Niên có thể nhận ra người này đang mệt mỏi.
“Tôi sao cũng được.” Không thích không ghét.
“Hay là chúng ta đi ngủ đi?” Thẩm Giáng Niên muốn Thẩm Thanh Hòa nghỉ ngơi, hôm nay bận rộn cả ngày, ngày mai còn phải đi làm. Thẩm Thanh Hoà dùng đầu ngón tay gõ gõ trán cô, “Em không muốn xem sao?” Thẩm Giáng Niên nắm lấy tay cô, cắn một miếng rồi ừ một tiếng.
Lại nằm trên chiếc giường lớn mềm mại và thoải mái, Thẩm Giáng Niên ôm Thẩm Thanh Hoà, hôn trán cô ấy, “Tối nay, em ôm người ngủ.” Thẩm Thanh Hoà dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn vật nhỏ trước ngực người kia, thân thể Thẩm Giáng Niên tê dại, khẽ thở gấp nói: “Người ngoan ngoãn đi ngủ đi~ Thẩm Thanh Hòa~” Thẩm Thanh Hoà ừ một tiếng, sau đó không lộn xộn nữa.
Không biết đã qua bao lâu, Thẩm Thanh Hoà nghe thấy tiếng thở đều, mở mắt ra thấy Thẩm Giáng Niên đã ngủ rồi. Thẩm Thanh Hoà ngồi dậy, nhìn người bên cạnh, không mang theo chút phòng vệ, cũng không có chút ý thức cảnh giác.
Thẩm Thanh Hoà nhẹ nhàng rời khỏi giường, đi đến phòng thiền và ngồi trong một giờ. Trên giường thiếu một người, Thẩm Giáng Niên rốt cuộc ngủ không được ngon, khi mở mắt ra, trong chốc lát cô đã mê man, Thẩm Thanh Hòa đâu rồi? Thẩm Giáng Niên đứng dậy và tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm thấy người đâu, giờ phút này, cô thật sự ghét căn nhà lớn này.
“Thẩm Thanh Hoà!” Thẩm Giáng Niên cuối cùng cũng không nhịn được, cô gọi Thẩm Thanh Hoà, nghe thấy tiếng khóc của bản thân, cô rất sợ Thẩm Thanh Hoà đột nhiên biến mất.
Thẩm Thanh Hoà đang ngồi trong phòng thiền, đột nhiên mở mắt ra, tâm đang tịnh bỗng nhiên xốc nảy lên. Cô nghe thấy có người gọi tên cô, trong bất lực và khổ sở, càng có rất nhiều khát vọng.
Thẩm Giáng Niên không tìm thấy người cho nên về phòng ngủ, dựa người vào góc tường rồi trượt người ngồi xuống, hốc mắt cay cay. Rốt cuộc làm thế nào mới có thể giữ người người này ở lại? Bản thân đã tới đến nhà Thẩm Thanh Hoà rồi, thế mà vẫn không có cách nào bắt giữ được người này. Thẩm Giáng Niên không biết phải nên làm gì đây, ngây ngốc để cho tâm phiền ý loạn, nước mắt lưng tròng.
“Thẩm Giáng Niên.”
Giọng nói của Thẩm Thanh Hoà từ phía trên truyền đến, thân thể Thẩm Giáng Niên rõ ràng đông cứng lại, nước mắt cứ thế tuôn rơi, cô ngồi dưới đất không nhúc nhích, không muốn người ta nhìn thấy nước mắt của mình. Thẩm Thanh Hoà ngồi xổm xuống, Thẩm Giáng Niên đặt hai cánh tay lên đầu gối, gương mặt nhỏ vùi vào đó, cảm nhận được Thẩm Thanh Hoà chạm vào tóc cô, cơ thể Thẩm Giáng Niên vẫn còn đau nhói.
Thẩm Thanh Hoà, đừng hỏi em bất cứ điều gì, người có hỏi em cũng sẽ không trả lời, Thẩm Giáng Niên đang nghẹn ngào, không nói ra lời, cô sợ Thẩm Thanh Hoà hỏi cô sao lại tỉnh, sao lại ở đây, sao lại khóc…. Nhưng Thẩm Thanh Hoà không hỏi gì hết, chỉ ôm người vào trong lòng, nhẹ giọng nói: “Giấc ngủ tôi không tốt lắm, sợ đánh thức em, cho nên vào phòng thiền ngồi thiền, chỉ mới một tiếng thôi.” Thẩm Thanh Hoà giải thích, có phải chứng tỏ người này để tâm đến cô không?
Trở lại trên giường, Thẩm Thanh Hoà chủ động ôm Thẩm Giáng Niên, “Tôi ôm em ngủ.” Thẩm Giáng Niên quay lưng về phía Thẩm Thanh Hoà, để cô ấy ôm mình, làm sao cũng không thể ngủ được. Thẩm Thanh Hoà khẽ hôn lên tai cô, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, bất kể khi nào em tỉnh lại, tôi đều ở đây.” Bàn tay còn nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể cô, khiến cơ thể căng thẳng của Thẩm Giáng Niên mềm nhũn ra.
Khi trời gần sáng, Thẩm Giáng Niên ngủ thiếp đi một lúc, nhưng rất nhanh đã tỉnh lại, cô nhớ ra Thẩm Thanh Hoà phải đi làm. Đôi mắt vì khóc vẫn còn hơi sưng và đau. Thẩm Giáng Niên lật người lại. Thẩm Thanh Hoà nhìn cô với đôi mắt sáng ngời. Thẩm Giáng Niên chớp chớp mắt, khoé mắt cay cay, “Giấc ngủ của người vẫn luôn không tốt vậy sao?”
“Ừ, không tốt cho lắm.” Thẩm Thanh Hoà cười nói: “Tôi đã quen rồi.”
Nghĩ đến trước đây, khi cô và Thẩm Thanh Hoà ở cùng nhau, cô luôn ngủ trước, Thẩm Giáng Niên cảm thấy đau lòng nên hôn lên mắt Thẩm Thanh Hoà, nhẹ nhàng nói: “Sau này, em sẽ ở cùng người, từ từ tìm giấc ngủ của người trở lại.” Thẩm Giáng Niên rời giường, không cho phép Thẩm Thanh Hòa dậy, “Em đi làm bữa sáng, người nằm đi.”
Thẩm Giáng Niên thế này quá gợi tình, Thẩm Thanh Hoà nói với trợ lý riêng là Nguyễn Duyệt, hôm nay không cần chuẩn bị bữa sáng. Nguyễn Duyệt đi nói cho đầu bếp, đầu bếp nhận được chỉ thị, rồi nói với phụ bếp: “Bữa sáng hôm nay huỷ.” Tất cả mọi người sửng sốt, đại sư phụ đang cầm dao tỉa hoa, than: “Haizz, muốn làm bữa sáng cho Thẩm tổng, thế mà còn không đến lượt tôi. Cây dao này của tôi thật cô đơn.”
Bếp phụ nhu mì ấm ức nói: “Gương mặt nhu mì của tôi coi như xong rồi, chủ đề hôm nay đã định là mèo con yêu thích của Thẩm tổng.”
Người thợ làm bánh cười tủm tỉm: “Mọi người có khổ bằng tôi đâu? Thôi được rồi, mỗi người ăn một cái đi, lần này tôi làm bánh mì kiểu Pháp, khá ngon đó.” Ai bảo Thẩm tổng nói không được lãng phí lương thực đâu, đã làm ra rồi phải có trách nhiệm giải quyết, đầu bếp cười ha ha nói: “Tôi không thích đồ ăn Tây, đừng chừa cho tôi.” Sau đó nói tiếp, “Hôm nay 3 giờ đi làm, bây giờ tan ca.”
…
Thẩm Giáng Niên có lẽ không biết, vì ý tưởng ngẫu hứng của cô, nhóm người này đã tan làm sớm, nhiều người trong số họ đã mang theo đồ ăn thức uống, điều buồn cười nhất là họ đã mang bột về nhà.
Sáng sớm, Thẩm Thanh Hoà ngồi ở bàn ăn và nhìn Thẩm Giáng Niên, người đang đeo một chiếc tạp dề nhỏ màu xanh da trời, đặt cháo trước mặt cô, “Vẫn còn hơi dính.” Thẩm Giáng Niên xấu hổ, mặt đỏ bừng. Thẩm Thanh Hoà khẽ cười: “Lại đây ngồi đi.” Thẩm Giáng Niên ngồi bên cạnh Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Thanh Hoà đưa tay vén vành tai nhỏ của cô, “Tạp dề rất hợp với em.”
Thẩm Giáng Niên lỗ tai đỏ bừng, “Hợp chỗ nào?”
“Ngực.”
“…” Thẩm Giáng Niên tức giận nói: “Người ăn cháo đi.”
Thẩm Thanh Hoà đi làm, cho nên để cho Thẩm Giáng Niên lựa chọn, hoặc là ở nhà đợi hoặc là đi ra ngoài đi dạo. Thẩm Giáng Niên không muốn ở nhà, căn biệt thự sang trọng to lớn này của Thẩm Thanh Hòa, cô ở một mình không quen cho lắm, nếu đi ra ngoài, cô cũng không thích đi một mình, “Thẩm tổng, em có thể đi với người không?”
“Hả?”
“Không phải công ty người muốn thuê em làm phiên dịch sao? Coi như em gia nhập đội sớm đi.” Thẩm Giáng Niên nghịch những ngón tay mảnh khảnh và xinh đẹp của Thẩm Thanh Hoà, nhìn sao cũng thích, cô làm nũng hỏi: “Được không nè?” Đầu ngón tay Thẩm Thanh Hoà cong lại, trầm mặc vài giây, “Cũng được.”
Thẩm Giáng Niên bật dậy, kích động được mấy giây, quay lại nói với Thẩm Thanh Hòa, “Trưởng quan, em không có mang theo quần áo đi làm đến đây.” Thẩm Thanh Hòa nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô, khiến người ta muốn yêu thương không ngừng, đầu ngón tay gãi gãi cằm cô, “Vậy mặc đồ của tôi trước đi, tối nay dẫn em đi mua đồ.”
“Có cảm giác như được người bao nuôi.” Thẩm Giáng Niên nghiêm mặt.
Thẩm Thanh Hoà bất đắc dĩ cười cười, Thẩm Giáng Niên vẫn nghiêm mặt, “Tiểu nữ không có gì đền đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp.” Nụ cười của Thẩm Thanh Hoà càng sâu, lại có tiếng thở dài đầy cưng chiều, “Em a.”
Trên đường đi, Thẩm Thanh Hoà trước tiên nói với Tưởng Duy Nhĩ một tiếng, rốt cuộc thì nữ đế của tập đoàn Nhã Nại vẫn là cô ấy, Tưởng Duy Nhĩ chậc chậc hai tiếng: “Thẩm tổng đã lên tiếng rồi, người đẹp cũng nguyện ý tham gia sớm, ngoài đồng ý ra tôi còn có thể làm gì khác?”
“Nói chuyện đàng hoàng lại. Nếu cậu cảm thấy chỗ nào không ổn, có thể nói thẳng.”
“Có gì đâu mà không ổn, chỉ là người đẹp đến rồi, vậy thì cũng nên nói đến chuyện tiền công, phải bàn bạc cho kỹ, đương nhiên là do cậu phê duyệt, nên cân nhắc kỹ nha~”
“… Tôi sẽ công tư phân minh.”
“A~” Tưởng Duy Nhĩ cười một tiếng, Thẩm Thanh Hoà nhướng mày, “Cậu gọi tên cô ấy đi, ai đời lãnh đạo lại nói lời cợt nhã thế này.”
“Dạ vâng, Thẩm tổng.” Tưởng Duy Nhĩ vẫn cười đùa với cô, Thẩm Giáng Niên dứt khoát cúp điện thoại, thấy vẻ mặt tò mò như một đứa trẻ của Thẩm Giáng Niên, liền nói: “Nếu như em quyết định gia nhập, vậy thì cần tuân theo quy trình chuẩn.”
“Được.”
“Vừa hay, hôm nay công ty có nhân viên mới đến nhận việc, em có thể cùng bọn họ xử lý, cụ thể, bên nhân sự sẽ nói chi tiết với em.” Tới cửa công ty, Thẩm Giáng Niên muốn xuống xe trước, Thẩm Thanh Hoà dặn dò vài câu, Thẩm Giáng Niên cũng đều dạ vâng, vừa định xuống xe, Thẩm Giáng Niên đột nhiên xoay người, hỏi: “Người đoán xem nay em có hương vị gì?”
Khóe miệng Thẩm Thanh Hoà nhếch lên một nụ cười xấu xa, cô dùng một tay câu cổ Thẩm Giáng Niên, giữ chặt nó, khi hơi thở của Thẩm Giáng Niên dồn dập, cô kéo khoảng cách ra, ngón tay cái xoa xoa môi Thẩm Giáng Niên nói: “Vị cam.” Mặt Thẩm Giáng Niên ửng hồng, hài lòng xuống xe.
Chắc là do hôm nay tâm trạng tốt nên cảm thấy gió ở Thượng Hải thơm phức, Thẩm Giáng Niên cảm thấy mình trôi dạt đến tận trụ sở của tập đoàn Nhã Nại. Lênh đênh đến cửa, cô bị hiện thực chặn lại, không có thẻ khóa thì không vào được, không hẹn trước, không trả lời được câu hỏi của nhân viên bảo vệ, Thẩm Giáng Niên thực sự không muốn bị Thẩm Thanh Hoà nhìn thấy trong một cảnh tượng xấu hổ như vậy, vì vậy cô do dự không biết có nên gọi cho Tưởng Duy Nhĩ hay không. “Có chuyện gì vậy?” Thẩm Thanh Hoà đỗ xe và nhìn thấy Thẩm Giáng Niên từ xa.
“Em không vào được…” Thẩm Giáng Niên chỉ có thể thành thật trả lời, Thẩm Thanh Hoà quẹt thẻ của cô, “Đi thôi.” Nhân viên bảo vệ cũng cung kính chào Thẩm Thanh Hoà.
Trong số tám thang máy, sáu thang còn lại đã đầy người, ngoại trừ hai thang bên cạnh, Thẩm Giáng Niên khó hiểu.
“Chào buổi sáng, Thẩm tổng.” Thỉnh thoảng có người chào Thẩm Thanh. Hầu hết Thẩm Thanh Hoà đều cười đáp lại, đồng thời nhấn thang máy bên cạnh, Thẩm Giáng Niên nhận ra đây là thang máy riêng, “Vào đi.” Thẩm Thanh Hoà đi vào trước, Thẩm Giáng Niên nhìn thoáng qua mấy ánh mắt đang nhìn cô chăm chú, cô thẳng lưng đi vào.
Sau khi vào thang máy, Thẩm Thanh Hoà đồng thời nhấn 30 và tầng 11, “Phòng nhân sự ở tầng 11.” Thẩm Giáng Niên ậm ừ không nói gì thêm.
“Nếu có chỗ nào bất ổn, thì đến tìm tôi.” Đến tầng 11, Thẩm Thanh Hoà dặn dò, khiến Thẩm Giáng Niên an tâm thêm phần nào, nhưng mà cô không muốn quấy rầy Thẩm Thanh Hoà: “Lúc nhớ người mới đi tìm người.” Thẩm Giáng Niên nói xong, lập tức đi ra, với dáng vẻ tự tin kiêu ngạo, khiến Thẩm Thanh Hòa gợi lên ý cười.
Đương nhiên, Tưởng Duy Nhĩ đã sắp xếp trước khi Thẩm Thanh Hòa và Thẩm Giáng Niên đến, giám đốc nhân sự Lý Nhuế nhìn thấy Thẩm Giáng Niên cũng không bất ngờ, nhẹ nhàng lịch sự nói: “Chào cô, tôi là Lý Nhuế, có thể gọi tôi là Nhuế Nhuế.” Người khiến Tưởng Duy Nhĩ đích thân gọi điện thoại chỉ thị, cô đã đoán trước người này không hề đơn giản, cho nên khi trợ lý của cô nhìn thấy Thẩm Giáng Niên từ xa, đã lập tức báo cho cô biết một tin quan trọng, “Sáng nay, cô ấy đi cùng Thẩm tổng, dùng chung một thang máy đi lên.” Cho nên, Lý Nhuế lộ ra vẻ mặt thân thiện.
Trợ lý giám đốc nhân sự bên cạnh kịp thời bổ sung: “Lý Nhuế là giám đốc nhân sự của Tập Đoàn Nhã Nại.” Thẩm Giáng Niên vội vàng lễ phép đưa tay ra, “Giám đốc Lý, chuyện kế tiếp phiền cô.” Thẩm Giáng Niên không giỏi giao tiếp ở nơi làm việc, vì vậy cô chưa bao giờ làm cố định ở một công ty nào đó, ngay cả khi bên kia đưa ra mức lương cao, cô cũng không sẵn lòng, nhưng vì người yêu… ừ thì vậy đi.
“Không cần khách sáo như thế, sau này đều là người một nhà.” Lý Nhuế đã xem trước lý lịch của Thẩm Giáng Niên, có thể dùng từ vô cùng xuất sắc để mô tả, cô cũng là người coi trọng những người có tài năng, “Tôi có thể gọi cô là Giáng Niên được không?” Thẩm Giáng Niên cười cười, “Đương nhiên.”
“Giáng Niên, trước tiên tôi sắp xếp văn phòng cho cô ở tầng 11, cùng tầng với tôi, để tôi tiện mang cô làm quen với công ty.” Lý Nhuế dẫn Thẩm Giáng Niên đi vào bên trong, nói tiếp: “Tầng 11, chủ yếu là bộ phận hành chính nhân sự.” Thẩm Giáng Niên gật đầu tỏ ý là cô đang nghe, “Chi tiết thì sẽ nói sau với cô, hôm nay lúc 9 giờ, sẽ có nhân viên mới đến nhân việc, vốn dĩ định chuẩn bị nghi thức chào đón một mình cô, nhưng mà Tưởng tổng gọi điện thoại, bảo có thể làm chung với nhân viên mới, cho nên đành uỷ khuất cô cùng với đám người mới tốt nghiệp cùng nhau làm quen.” Lý Nhuế dùng dư quang đánh giá Thẩm Giáng Niên, muốn dùng kinh nghiệm nhiều năm của mình để xem người này có phải là một người hời hợt hay không.
Một người có liên quan đến cả hai sếp lớn của công ty, người này vô cùng lợi hại, cho nên Lý Nhuế cũng phải có chút cảnh giác.
“Không sao, tôi cũng là người mới đối với tập đoàn Nhã Nại.” Thẩm Giáng Niên khiêm tốn nói, vô tình bắt gặp được ánh mắt đánh giá của Lý Nhuế, Thẩm Giáng Niên chỉ đơn giản nói vậy rồi không nói thêm, nhưng trong lòng tăng thêm lớp phòng vệ.
“Vậy tôi đi làm trước, 9 giờ, trợ lý của tôi sẽ đến tìm cô.” Lý Duệ đi ra ngoài.
8:55, Thẩm Giáng Niên xuất hiện ở cửa phòng họp, xuyên qua cửa sổ thủy tinh, mơ hồ có thể nhìn thấy rất nhiều người bên trong, Thẩm Giáng Niên than thở, không ngờ tốt nghiệp nhiều năm vậy rồi, còn phải cùng với một đám nhóc miệng còn hôi sữa làm quen, lâu lắm rồi mới thế này.
“Làm ơn, nhường đường.” Một câu nói đột ngột vang lên từ phía sau, cắt ngang cảm xúc của Thẩm Giáng Niên, cô nói xin lỗi, khi định thần lại thì nhìn rõ người đến, cả hai người đều sửng sốt trong giây lát.