Từ trong tay áo y rút ra một bản tấu chương, dâng nói:
– Đây là phương pháp giải quyết do thần định ra, mời Thánh thượng xem qua!
Thái giám bên cạnh Hoàng thượng vội vàng đi xuống, hai tay đón lấy tấu chương, cẩn thận dâng lên.
Hoàng đế cầm lấy tấu chương, mở ra xem vừa nhìn thấy, lập tức biến sắc, ném tấu chương lên bàn, lặng cười nói:
– Phạm ái khanh, cách xử lý của ngươi thật không tồi!
– Đây chỉ là ý của riêng thần, tất cả khẩn xin Thánh thượng làm chủ.
Phạm Vân Ngạo khiêm tốn.
– Thủ tiêu hai trại.
Hoàng đế nắm tay đấm xuống bàn:
– Ngươi chuẩn bị đem Phương Tường doanh và Hỏa Sơn doanh của trẫm thủ tiêu?
Vừa nói dứt lời, chúng thần tử trong điện nhìn nhau, cũng có chút giật mình.
Phạm Vân Ngạo bình thường không mấy thể hiện, nhưng lại thừa lúc này, chỉ dùng chút giấy mực đã giáng xuống một quyền thật mạnh.
Phạm Vân Ngạo nghiêm mặt nói:
– Hai doanh có nhiều tướng lĩnh, biết rõ cha con Tô gia và Đường Minh Ngô mưu phản, lại nối giáo cho giặc, nhất định phải phạt nặng, nếu không giết khó lòng phục chúng. Tướng lĩnh hai doanh từ cấp Giáo úy trở lên, chỉ cần tham gia phản loạn nhất loạt xử quyết theo tội làm phản. Còn nếu binh sĩ hai doanh tuy không có ý làm loạn nhưng đã có tham gia, sao có thể tiếp tục đảm nhiệm cấm vệ quân của Hoàng thành? Thần tin điều chúng đi các nơi, đến các quận làm lao động khổ sai, nếu có thể dẹp loạn biên quan thì lập công chuộc tội!
– Bốp!
Hoàng đế vô cùng tức giận, tuy ngài có tính nhẫn nại, nhưng trong lúc này đã không thể khống chế bản thân, nỗi buồn bực tích tụ trong lòng đồng loạt lộ ra ngoài, gằn giọng nói:
– Chỉ một người như Phạm Vân Ngạo ngươi, lại muốn quyết định vận mệnh của hai doanh?
Ngài biết, lúc này không thể nhẫn nại nữa.
Ngũ đại Ngự Lâm quân chính là thớ thịt trên người Hoàng đế, nếu nghe theo lời Phạm Vân Ngạo, thì chẳng phải tự chặt tay chân của mình sao? Sao ngài có thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa.
Phạm Vân Ngạo không hề vì Hoàng đế tức giận mà lo sợ, đứng thẳng người nghiêm nghị nói:
– Thánh thượng thần chỉ làm hết trách nhiệm của thần tử. Nếu tiếp tục dung túng hai doanh, để thiên hạ biết được, cấm vệ quân Hoàng thành ta chính là bọn quan binh làm loạn đảm nhiệm, người thiên hạ sẽ nghĩ như thế nào? Không lẽ Đại Yến ta đã không còn binh để dùng nữa sao, chỉ có thể giữ lại bọn phản tặc này sao?
– Ngươi… !
Đối diện với lời nói chắc nịch của Phạm Vân Ngạo, sắc mặt Hoàng đế trắng bệch, trong tức thời không biết phản ứng thế nào.
Đúng lúc này, vị quan đứng đầu phía bên trái là Tiêu thái sư cuối cùng cũng run lẩy bẩy bước ra khỏi hàng, khom người chắp tay nói:
– Khởi bẩm Thánh thượng, lão thần nghĩ rằng, lời của Phạm thượng thư thật quá cực đoan thật không phải là thượng sách!
Hoàng đế sửng sốt, nhưng lập tức bình tĩnh lại, thản nhiên cười nói:
– Ồ, không lẽ lão Thái sư có ý khác?
Tiêu thái sư với bộ dạng già yếu chậm rãi nói:
– Lời của Phạm thượng thư, theo lý mà nói, cũng không sai, nhưng lão thần nghĩ rằng việc thủ tiêu hai doanh cần phải suy xét kĩ hơn.
Phạm Vân Ngạo thản nhiên cười, nói:
-Thái sư có gì chỉ bảo?
– Lời vừa rồi của Phạm thượng thư là xử lý phản loạn của hai doanh theo hai cách, từ Giáo úy trở lên phàm có tham gia phản loạn nhất loạt xử quyết, còn với binh sĩ hai doanh thì phân tán đến các nơi.
Tiêu thái sư bình tĩnh nói:
– Cách xử lý tướng lĩnh lão thần cũng cảm thấy có lý, cái gọi là rắn không thể không có đầu, binh sĩ hai doanh làm loạn nói đến cùng đều do đám tướng lĩnh bất phân thị phi mà ra. Bọn chúng đã biết là làm loạn, nhưng vẫn nghe theo cha con Tô gia tham gia mưu phản đây là tội không thể tha, nhất định xử quyết.
Hoàng đế nhíu mày, sắc mặt hơi có chút khó coi.
– Nhưng xóa sổ hai doanh đem binh sĩ phân tán khắp nơi thì có hơi cực đoan. Tiêu thái sư liếc nhìn Phạm Vân Ngạo, giọng nói già nua:
– Tuy bọn họ là người có tội, nhưng không phải có lòng làm phản, binh sĩ ngự lâm đều là những người được huấn luyện kĩ càng, phục tùng quân lệnh, nếu tướng lĩnh các trại hạ quân lệnh, sao bọn họ có thể không làm theo? Hơn nữa lời của Phạm thượng thư rằng Đại Yến ta giữ lại phản quân để dùng, quả là chuyện nhục nhã, lão thần lại không nghĩ như vậy.
Tuy trong tức thời Hoàng đế không biết Tiêu thái sư có ý đồ gì, nhưng xem ra đây lại là trận tranh dành của hai phái, trong cuộc đảo chính lần này Tiêu thái sư nhất định muốn kiếm chút lợi ích cho Tiêu gia.
Không chỉ mình nghĩ như vậy, đa số những người ở đây đều nghĩ như vậy.
Dù gì mọi người cũng đã quen cảnh tranh đấu như thế này, nên cũng không mấy bất ngờ, đều lặng im xem tình thế, chỉ chờ cơ hội là làm khó dễ.
Có điều lời của Tiêu thái sư có ý bảo vệ hai doanh, đây ắt hẳn hợp với lợi ích của Hoàng đế, thế nên Hoàng đế vuốt cằm gật đầu nói:
– Thái sư là vệ quốc lão thành, không biết có ý kiến gì?
– Lão thần nghĩ rằng, Ngũ đại Ngự Lâm quân đều là đệ nhất dũng sĩ được chọn lựa kĩ càng, trong nhất thời Đại Yến khó có thể tìm được tinh binh thế này. Hơn nữa khắp thiên hạ đều biết, Ngũ đại Ngự Lâm quân đều là những dũng sĩ thiện chiến lưu danh khắp thiên hạ, đào tạo được dũng sĩ thiện chiến này, phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết thời gian tiền bạc, nếu muốn trong vòng hai ba năm có thể huấn luyện được mãnh tướng thiện chiến như thế này, dường như không thể làm được. Nếu vì thế mà xóa sổ hai doanh, có nghĩa là tự phế tay chân, chặt đi hai cánh quân thiện chiến nhất của Đại Yến ta.
Tiêu thái sư chậm rãi nói xong, lập tức ho sặc sụa, liền đưa tay che miệng thân hình run lẩy bẩy, hai bên đại thần trông thấy, thậm chí còn nghĩ bất cứ lúc nào lão Thái sư cũng có thể ngã xuống.
Trong số đó cũng có người thầm nghĩ:
– Dù gì lão Thái sư cũng đã già, chỉ e thời gian không còn nhiều, không còn được bao lâu!
Phạm Vân Ngạo không chút biến sắc, thản nhiên nói:
– Ý của Thái Sư là mặc kệ đám quân phản loạn này, thế là xong sao? Không lẽ Thái sư không nghĩ nếu người thiên hạ biết binh sĩ làm loạn mà không bị trừng trị, sẽ nghĩ triều đình Đại Yến như thế nào, không lẽ Đại Yến ta thật sự không màng đến quân pháp rồi sao?
Tiêu thái sư cười ha hả, nói:
– Phạm thượng thư yên tâm, chớ vội!
Quần thần đều để ý nhìn nhau, trong tức thời cũng không hiểu rõ trong tức thời Tiêu thái sư đang nghĩ cái gì.
Đây là lúc mượn cơ hội này làm suy yếu thế lực Hoàng tộc. Xóa sổ hai doanh có lý do đường đường chính chính chỉ cần quần thần hợp lực, Hoàng đế muốn không xóa sổ cũng không được.
Hơn nữa Hoàng tộc suy yếu ắt hẳn có lợi cho thế gia.
Tiêu thái sư lại ra mặt ngăn cản. Thật ra lão hồ ly này đang âm mưu gì đây?