Trộm đồ khẳng định là nội tặc, điểm này Đại Từ thị là rất rõ ràng, chẳng qua bà ta không biết là ai trong nhà mà thôi. Lúc đầu bà ta hoài nghi là Trương viên ngoại, nhưng ngẫm lại Trương viên ngoại là kẻ không có chủ kiến lại tai mềm, dù cho hắn thêm mười cái lá gan hắn cũng không dám đến trộm đồ của bà ta. Đám Tần thị cũng đều không có khả năng, duy nhất có thể giải thích rõ ràng thì chỉ có Trương Chính Thư.
Chỉ là Đại Từ thị không nguyện ý tin tưởng, đại chất tử mà bà ta vẫn vô cùng kỳ vọng này cư nhiên sẽ là kẻ mượn gió bẻ măng đầu trộm đuôi cướp. Bà ta ngậm đắng nuốt cay đem hắn nuôi lớn, là hi vọng hắn có thể đỗ công danh làm rạng rỡ tổ tông chứ không để làm cho hắn học mấy thủ đoạn xấu xa này!
Nhưng hiện tại có mấy di nương của Trương lão thái gia ở đây, Đại Từ thị lại sĩ diện như vậy, tuyệt đối sẽ không để mất thể diện ở trước mặt họ, cho nên cho dù trong lòng đã có định luận thì cũng chưa nói cái gì, hết thảy đều đợi xử lý sau.
Cố tình Trương Chính Thư lại vào thời điểm này lên cơ nghiện. Hắn ở trong ngực Đại Từ thị vừa tỉnh lại một thoáng chốc, cả người liền bắt đầu kịch liệt run rẩy, hô hấp nhanh hơn, cả người cứng còng, mắt trợn ngược, tứ chi không nghe sai sử. Đại Từ thị ôm hắn còn bị đạp một cước, đau đến mức sắc mặt trắng bệch kêu gào liên tục.
Bản thân Trương Chính Thư rõ ràng đây là lên cơ nghiện, mấy ngày này hắn cũng nghĩ tới việc cai hàn thực tán, nhưng thứ này một khi nghiện đâu có thể nói bỏ là bỏ?! Đừng nói bản thân hàn thực tán này có hại cho thân thể, mấy công tử ca nhi quý tộc kia lúc học đòi văn vẻ dùng theo cũng đều là nghiêm khắc dựa theo đại phu giao phó, sau khi dùng thuốc ăn đồ mát tắm nước lạnh, uống rượu hâm nóng… Nhưng mặc dù như vậy, cũng có rất nhiều người dùng quá liều không tự chủ bị nghiện, miễn bàn Trương Chính Thư không ai hướng dẫn lại dùng lượng lớn như vậy.
Hắn cấp cuống quít lần mò trong ngực tìm hàn thực tán, kết quả tay chân không nghe sai sử, hàn thực tán không móc ra, quần áo ngược lại bị kéo mở. Đại Từ thị bị hắn đạp một cái ngã trên đất đau xanh cả mặt, giờ phút này lại sững sờ nhìn chằm chằm đống mụn nước đỏ trên ngực Trương Chính Thư.
Bên trong đống mụn kia còn còn có nước mủ màu vàng làm cho người nhìn buồn nôn, tựa hồ chỉ cần dùng tay nhẹ nhàng chạm vào thì đóng mụn đó sẽ vỡ toang ra. Cố tình Trương Chính Thư lại hoàn toàn không phát hiện ra mà là vội vàng ở trên người nơi nơi tìm kiếm, cuối cùng lấy túi giấy nhỏ, run rẩy mở ra, không chút do dự liền đem bột phấn bên trong đổ hết vào miệng. Vẻ mặt của hắn cũng theo đó xảy ra thay đổi, trở nên mộng ảo, sung sướng, dường như đang đứng trên đám mây quan sát thiên hạ.
Mọi người đều nhìn choáng váng, không biết đây là có chuyện gì. Kỳ thật bọn họ không biết cũng là rất bình thường bởi vì chuyện dùng hàn thực tán này chỉ truyền lưu trong cao môn vọng tộc, dân gian gần như là không ai biết. Chung quy hàn thực tán này sang quý như vậy, căn bản là không có vài người mua được.
Đại Từ thị thát thần một lúc lâu, đột nhiên phát ra một trận kêu gào thê lương thảm thiết!
Tiếng kêu thảm thiết này thật sự là rất khó nghe, ngược lại là khiến dám người Lâm di nương Trần di nương hoàn hồn. Liền thấy Trần di nương chỉ vào Đại Từ thị cười to nói: “Đại Từ thị! Đại Từ thị! Ngươi cũng có ngày hôm nay! Ta xem như nhìn thấy báo ứng của ngươi!!” Bà ta điên cuồng cười to, cười chảy ra cả nước mắt.
Trần di nương vốn là nư nhi nhà nông bình thường, bởi có mĩ mạo mà bị Trương lão thái gia coi trọng mang về phủ nâng thành di nương. Bà ta tính tình vốn thập phần thuần hậu ôn hòa, tuy không nguyện ý làm thiếp nhưng vào phủ, thành người của Trương lão thái gia cũng đành nhận mệnh. Ông trời thương xót, những di nương khác hoặc nhiều hoặc ít đều có ý tứ tranh đấu với Đại Từ thị, nhưng Trần di nương từ đầu đến cuối đều chưa bao giờ nghĩ tới muốn đem Đại Từ thị từ trên vị trí chính thất phu nhân kéo xuống dưới! Chẳng sợ mỗi ngày đều phải đến trước mặt Đại Từ thị tỏ quy củ, bị Đại Từ thị gây khó dễ, Trần di nương cũng chưa từng có câu oán hận. Hy vọng duy nhất của bà ta đó là có thể có một đứa con, cho dù là nữ nhi cũng tốt.
Bởi trẻ tuổi, Trương lão thái gia tham hoan, lúc vừa nhập phủ không lâu Trần di nương liền có bầu. Lúc ấy Trương lão thái gia cao hứng đòi mạng, luôn nói trong bụng của bà ta là nhi tử, Trần di nương cũng thật sự cao hứng, nữ nhân nào mà không muốn sinh con chứ?
Bi kịch xảy ra khi bà ta mang thai vừa tròn ba tháng. Khi đó là mùa đông, bà ta vốn là đi lại không tiện, đường đi lại quá trơn trượt, lúc bước ra ngưỡng cửa không cẩn thận té ngã liền bị sảy thai!
Bởi không quan hệ tới Đại Từ thị cho nên Trần di nương cũng chỉ tự mình thương tâm, không đem hết thảy nghĩ tới trên đầu Đại Từ thị. Tận đến sau này, chỉ cần bà ta mang thai có bầu liền gặp sự cố không may, đến tạn khi bà vào phủ được bốn năm đã bị sảy ba đứa nhỏ!
Sau này Trần di nương cũng để tâm hơn, lôi kéo quan hệ với đám Lâm di nương mới biết được lẫn nhau đều là như vậy, hoặc là vẫn không thể mang thai, hoặc là mang thai cũng sinh không nổi. Lúc ấy Đại Từ thị đã sinh ra đích trưởng tử, cố tình Trương lão thái gia không thích bà ta, đối với trưởng tử duy nhất cũng không có cảm tình gì. Nhưng bụng những di nương khác đều không cố gắng, Trương lão thái gia cuối cùng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đặt tâm tư trên người đứa con Đại Từ thị sinh ra!
Trần di nương bởi vì sảy thai nhiều lần, bị thương thân mình nên không thể mang thai nữa. Trương lão thái gia có mới nới cũ, rất nhanh có người mới, bà ta liền một mình sống ở Trương gia sống qua ngày.
Vốn đã có mối hận giết con, Đại Từ thị lại ác độc như thế, đem đám nữ nhân yếu đuối không hề có năng lực mưu sinh như họ bỏ lại Trừ Châu, Trần di nương dù có tốt mấy thì giờ phút này cũng bị kích khởi nộ khí!
Một người nữ nhân, liên tiếp mất đi ba đứa con, chung thân đều không thể lại làm mẫu thân, trong lòng bà tất nhiên là cực kỳ đau đớn, cho nên nay nhìn thấy dáng vẻ Trương Chính Thư như thế làm sao có thể mất hứng khi Đại Từ thị bị báo ứng?! “Xem thử kim tôn ngươi độc đinh này của ngươi đi! Ung độc quấn thân, chỉ sợ cũng quỷ đoản mệnh!” Sẽ giống như ba đứa bé chưa được xuất thế của bà ta!