Lục Tắc Hiên khó hiểu: “Rốt cuộc vị Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường này có lai lịch thế nào?”
Dụ Nhiên lắc đầu: “Không rõ lắm, từ khi tôi còn bé, ông ta đã là Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường rồi. Bao nhiêu năm trôi qua, diện mạo ông ta vẫn y như thế. Có người nói ông ta cực kỳ yêu cái đẹp, coi trọng giữ gìn ngoại hình, cứ cách vài năm lại đi phẫu thuật thẩm mỹ toàn diện một lần.”
Giờ công nghệ y tế đã cực kỳ phát triển, chi đã mất còn mọc lại được, huống hồ là phẫu thuật thẩm mỹ đơn giản.
Muốn duy trì ngoại hình trẻ mãi không già, quả thật Ludwig có thể vào khoang điều trị để điều chỉnh dung mạo hằng năm. Nhưng Lục Tắc Hiên cảm giác chuyện không chỉ đơn giản là thế, hắn nhíu mày, hỏi: “Hình như Mạc Duy chế tạo ra khoang điều trị tái sinh là vào mười mấy năm trước?”
Dụ Nhiên nói: “Mười ba năm trước.”
Lục Tắc Hiên nói: “Nhưng diện mạo của Ludwig lại là hai chục năm rồi không thay đổi?”
Nghĩ đến người đàn ông tao nhã, tuấn tú với mái tóc dài đến eo kia, hai người chỉ cảm thấy lạnh sống lưng. Người đàn ông ưa nhìn với dung mạo mấy chục năm không thay đổi toát ra toàn cảm giác kỳ quái. Rốt cuộc phía sau ông ta có bí mật gì?
Dụ Nhiên im lặng một lát mới nói: “Chúng ta phải cẩn thận đề phòng vị Hội trưởng này. Giờ cứ chờ xem tay Tổng thống giả kia sẽ giao nhiệm vụ gì đã.”
Lần gặp trước, Tổng thống giả muốn Dụ Nhiên mượn sức Quân đoàn Ánh Sao, còn nói bên cạnh Tướng quân Tạ đã có người của tổ chức cài vào. Dụ Nhiên rất lo cho tình hình dì út hiện tại, nhưng giờ mỗi bước đi của cậu đều bị tổ chức hắc ám giám sát, không thể lén gặp riêng.
Chỉ mong dì út cũng cảnh giác được như Chu Thiên Dịch, không tùy tiện ăn đồ do người bên cạnh đưa cho.
***
Lúc này, trong dinh thự của Tướng quân Tạ.
Tạ Thần đang ngồi trên sô pha lật xem một cuốn album điện tử.
Album có rất nhiều ảnh chụp, ghi lại quãng thời gian ấm áp, yên bình của gia đình cô.
Mẹ Tạ Thần mất từ khi cô còn nhỏ, cô được chị gái và cha nuôi nấng. Người ta thường nói “chị cả như mẹ”, tình cảm giữa cô và Tạ Hi sâu nặng hơn chị em bình thường rất nhiều. Vậy nên khi Tạ Hi qua đời, cô đau khổ vô cùng, đau đến mức toàn thân như mất tri giác, khóc không thành tiếng trong lễ tang.
Lúc này, nhìn dáng vẻ hiên ngang, oai hùng của chị gái với bộ quân phục trong ảnh, lòng Tạ Thần đau như cắt. Đầu ngón tay cô run rẩy chạm vào tấm ảnh chụp gia đình của chị, thì thầm: “Chị, vậy mà đã sáu năm rồi.”
– –ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Ngoài cửa chợt vang lên tiếng bước chân, người giúp việc bưng một bát cháo nói tới, khẽ nói: “Tướng quân, đã muộn lắm rồi, hay chị ăn một chút đồ khuya đi?”
Tạ Thần đổi sang biểu cảm lạnh lùng, nói: “Cứ để đó đi.”
Người giúp việc đặt bát cháo lên chiếc bàn bên cạnh, liếc nhìn cô rồi ra ngoài.
Tạ Thần trầm ngâm nhìn cuốn album. Lát sau, cô bỗng đứng dậy, thay sang một bộ quần áo bình thường, tự lái xe rời đi.
Đêm khuya tối mò, nơi Tạ Thần ở là một vùng ngoại thành yên tĩnh, xung quanh không có một bóng người.
Cô lái xe như bay, nhanh chóng đến một bờ biển.
Biển Bắc của hành tinh Thủ đô có bờ cát trắng phau, sạch sẽ, ban ngày có rất nhiều du khách, đêm đến cũng có những người trẻ tuổi thích dã ngoại dựng lều ngắm trăng, nướng đồ ăn.
Nhưng nơi Tạ Thần tới không phải đoạn bờ biển được khai thác phục vụ du lịch.
Cô tới một vùng biển sâu được giăng lưới ngăn và treo biển “Nguy hiểm, cấm tới gần”.
Xe bay đã tắt đèn pha lẳng lặng đậu ở khoảng không phía trên mặt biển. Tạ Thần khẳng khái mở cửa xe, nhảy xuống.
Ngay khoảnh khắc vừa rơi xuống nước, cơ thể cô lập tức biến thành một con cá mập đen khổng lồ.
Con cá mập kia dài đến vài chục mét, răng nhanh sắc nhọn như dao. Nó linh hoạt di chuyển giữa biển khởi, nhanh chóng tới một nơi nằm sâu dưới đáy biển.
Sâu dưới biển là một thế giới khác. Nơi này có rất nhiều san hô, đá ngầm và rất nhiều đàn cá đẹp mắt. Tạ Thần dừng lại trước một đám san hô đỏ, tiếp đó, bên tai vang lên vài giọng nói: “Tướng quân!”
Là những con cá ở xung quanh đang nói chuyện.
Vừa dứt lời, những con cá mang màu sắc sặc sỡ và hình dạng khác nhau bỗng biến thành hình người.
Lực lượng bí mật của Quân đoàn Ánh Sao, được tạo thành từ các Lính gác và Dẫn đường có thực thể tinh thần thuộc hệ đại dương. Tuy họ không có khả năng ở dưới biển thời gian dài như Tạ Thần nhưng chỉ cần sử dụng năng lực phối hợp tác chiến với thực thể tinh thần loài cá, chủ nhân cũng có thể thoải mái hô hấp dưới nước.
Đáy biển là nơi Tạ Thần hẹn gặp họ.
Không một ai có thể đặt thiết bị nghe trộm dưới đáy biển. Với họ, nơi này cực kỳ an toàn.
Tạ Thần đảo mắt nhìn mấy người, thản nhiên nói: “Thời gian có hạn, nói trọng điểm. Phía Phòng Điều tra thế nào?”
Một Lính gác nói: “Chị gái Vinh Oánh Oánh của Dụ Nhiên mất tích. Ngày 10 tháng 6, Chu Thiên Dịch bất thình lình gọi Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên đến lấy lời khai, xong xuôi thì thả người về. Có lẽ anh ta đã nghi ngờ nội bộ Phòng Điều tra có vấn đề, mấy ngày nay luôn hành động một mình, không cho ai đi theo.”
Tạ Thần gật đầu, nhìn sang người khác: “Mạc Duy thì sao?”
Nữ Dẫn đường nói: “Tôi chú ý hành tung của Mạc Duy theo chỉ đạo của chị. Vài nơi ông ta thường đến bao gồm hành tinh B-73 chòm sao Củ Xích, hành tinh S-113 chòm sao Xà Phu, hành tinh T-6 chòm sao Thiên Hạc. Ngày 28* tháng 5, ông ta tới chòm sao Củ xích với lý do thu thập mẫu vật thí nghiệm mới, trùng hợp là trong hôm đó, Lục Tắc Hiên và Dụ Nhiên cũng đi du lịch qua chòm sao Củ Xích, Lục Tắc Hiên đưa Dụ Nhiên về thăm cô.”
Tạ Thần chống cằm suy tư: “Dụ Nhiên? Điều tra lai lịch người này chưa?”
“Rồi. Cậu ta xuất thân từ hành tinh hẻo lánh, là một Dẫn đường cấp C, luôn theo bên cạnh Lục Tắc Hiên vì độ phù hợp cực cao. Nghe nói Tướng quân Lục rất cưng cậu ta, lúc đi làm cũng đưa theo như hình với bóng.”
“…” Tạ Thần nheo mắt lại.
Lục Tắc Hiên cực kỳ cưng một Dẫn đường cấp C nhỏ nhoi? Sợ là không đơn giản như thế.
Rất nhiều chuyện xảy ra trong nửa năm hay hình như đều liên quan đến cậu Dụ Nhiên này.
Ví dụ như những án mạng kỳ lạ, tài liệu ở Học viện Lính gác bị trộm, Chu Thiên Dịch bất ngờ tập kích cung điện Song Tử trong buổi dạ tiệc nhưng lại về tay không, Dụ Nhiên và Mạc Duy xuất hiện ở hành tinh B-73 cùng một ngày, giờ lại đến chị họ cậu ta đột nhiên mất tích.
“Dụ Nhiên rất có thể là nội gián tổ chức hắc ám phái đến nằm vùng bên cạnh Lục Tắc Hiên, để mắt cậu ta thật kỹ.” Tạ Thần lạnh lùng nói, “Có lẽ có thể tìm được cửa đột phá từ chỗ cậu ta, điều tra ra nhược điểm của con cáo già Mạc Duy. Còn nữa, đừng hành động bộc trực, tổ chức hắc ám biết Quân đoàn Ánh Sao vẫn luôn điều tra bọn chúng. Để tránh bi kịch năm xưa tái diễn, mọi người nhất định phải thật kín tiếng, bí mật, bảo vệ tốt bản thân. Thời gian tới, mọi người chú ý tất cả đồ ăn thức uống, những thứ do người khác đưa cho đừng có ăn luôn không chút phòng bị.”
“Rõ!” Mọi người đồng thanh đáp.
Đêm, nước biển lạnh thấu. Nhưng với những người tiến hóa có thực thể tinh thần là loài cá, đại dương mới là mái nhà của họ.
***
Khi Tạ Thần về đến nhà, trời đã sáng.
Lính cảnh vệ bỗng nhiên trình một tờ thư đề nghị gặp mặt tới cho cô. Bên trên bì thư tinh xảo là con dấu màu vàng kim của Quân đoàn Liệp Ưng.
“Tướng quân, đây là thư do người của Quân đoàn Liệp Ưng đưa tới, nói là Tướng quân Lục muốn tới gặp, mong nhận được câu trả lời từ chị.”
Tạ Thần khó hiểu: Lục Tắc Hiên? Cậu ta tới gặp mình làm gì?
Các quân đoàn không được lén lút qua lại với nhau, đây là quy tắc đã được ban hành từ 200 năm trước. Lục Tắc Hiên, một Quân đoàn trưởng vừa nhậm chức, xuất phát từ tị hiềm, đáng ra không nên hẹn gặp riêng mới phải.
Tạ Thần nhận thư đề nghị, nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ trả lời.”
Cô đi vào thư phòng, mở lá thư ra.
Bên trong là mấy hàng chữ rất đẹp: “Tướng quân Tạ, nghe nói mai là sinh nhật chị. Tôi có chút quà mọn, muốn đích thân tới tặng. Tôi tài hèn học ít, khuyết thiếu kinh nghiệm, sau này cùng làm việc trong Bộ Quân sự, mong Tướng quân Tạ chỉ dạy nhiều hơn. Lục Tắc Hiên kính gửi.”
Tạ Thần:???
Một Quân đoàn trưởng mới lên chức hảo tâm đi “tặng quà sinh nhật” cho một Tướng quân khác?
Lục Tắc Hiên, cậu tin cái lý do này hả?
Lông mày Tạ Thần càng cau chặt hơn, cô cảm thấy chuyện này rất quái đản. Lục Tắc Hiên đột nhiên gửi thư xin gặp cô, sợ là có nguyên do khác. Nhưng cô cũng muốn xem thử cậu Quân đoàn trưởng trẻ tuổi này đột nhiên tìm gặp rốt cuộc có mục đích gì.