Bên trong nội bộ của Phái Thái Sơn đã sớm có thảo luận, các vị sư thúc bá cho rằng nếu như lần này đại thắng, để cho quân Mãn Thanh tổn thương quá nặng nề, nhất định sẽ còn phải đón lấy sự trả thù càng thêm khốc liệt của Khang Hi hoàng đế, còn phái Thái Sơn không thể mỗi lần gặp nguy thì đều có thể cầu viện Viên Thừa Chí cùng với các môn phái khác hỗ trợ, cho nên nhất trí quyết định lấy phương pháp giang hồ định thắng thua, Thiên Môn đạo nhân tuy rằng trong lòng không vui, có điều cũng không cách nào vi phạm ý muốn của mọi người.
Luc bấy giờ thì đoàn quân của Vi Tiểu Bảo đã đến khu phụ cận Thái sơn, mới vừa lập doanh trại xong, thì có binh sĩ đến bẩm báo thu được lời đề nghị của phái Thái Sơn truyền đến.
-Ồ….!
Vi Tiểu Bảo tinh thần tỉnh táo, lâu nay cứ một đường đi tới, các môn các phái trong vùng đất của Đại thanh đều là bị động chịu đòn, đại đa số là đầu hàng, đây là lần đầu tiên đụng tới có môn phái dám nghênh chiến chính diện, lập tức hứng thú:
-Trong thư viết gì đó?
-Đối phương ước hẹn chúng ta lấy quy củ giang hồ luận võ phân thắng thua, ba trận chiến hai thắng, nếu phái Thái Sơn thắng, thì Đại Thanh cũng không tiếp tục đến làm khó dễ bọn họ, nếu chúng ta thắng, phái Thái Sơn sẽ tiếp nhận sắc phong của hoàng thượng.
Đa Long cầm chiến thư nhìn qua mấy lần, rồi giải thích.
-Ha, đám đạo sĩ mũi trâu này tính toán mưu đồ hay thật…
Vi Tiểu Bảo nở nụ cười uy nghiêm đáng sợ.
-Bọn họ muốn để cho quân binh thủ hạ của ta mấy ngàn binh mã ngồi không mà nhìn à ? Bọn họ dựa vào cái gì mà muốn luận võ để phân thắng thua?
-Báo…
Vào lúc này một thám tử báo lại, người đầy mồ hôi.
-Khởi bẩm Vi đại nhân, cách đây ba mươi dặm thám tử phát hiện binh mã của Kim Xà doanh.
-Cái gì?
Quan lính kỵ binh nhìn nhau, vốn bọn chúng tưởng rằng chuyến đi lần này chỉ là một chuyến đi ung dung nhàn hạ, nào có biết bây giờ lập tức là đá vào tấm sắt rồi.
-Bọn họ có bao nhiêu người? Hướng đi như thế nào? Có phát hiện được bao nhiêu người?
Vẫn là Đa Long giữ được bình tĩnh, dù sao gã cũng là nhân vật năm xưa đã từng trải qua chiến trường, lập tức hỏi ngay.
-Hồi bẩm nhiều tổng quản…
Thám tử đáp.
-Đối phương tầm ba, bốn ngàn người, chỉ không biết vì sao, bọn họ lại lựa chọn dựng trại đóng quân ở nơi đó, trì trệ không tiến công, còn cố ý truyền lời, nói rằng chỉ cần chúng ta đáp ứng luận võ phân thắng thua, thì là có thể miễn đi xung đột giữa quân binh hai bên.
-Hừ…chẳng trách đám đạo sĩ mũi trâu dám ước hẹn chúng ta luận võ, hóa ra là có Kim Xà doanh ở phía sau lưng làm chỗ dựa.
Tống Thanh Thư thì nghi hoặc.
-Nhưng tại sao quân Kim Xà doanh không công kích chúng ta?
Một đám người bàn thảo cũng không hiểu rõ ràng, bọn họ làm sao biết được Viên Thừa Chí cũng có nỗi khổ tâm riêng của chính mình, mấy năm trước đầy tuy rằng đánh y đánh thắng mấy trận lớn, nhưng quân binh tinh nhuệ thân tín của mình cũng gặp tổn thất không ít, bây giờ thì quân Mãn Thanh càng ngày càng cường thịnh, bên trong tam bang tứ trại có rất nhiều thủ hạ đã bị hoang mang xuống tinh thần.
Viên Thừa Chí cùng với lực lượng thân tín trong Kim Xà doanh dần dần không thể trấn áp được một số trong lòng mang ý đồ xấu đồ có xu thế đang phát triển, nếu như vậy, thì tam bang tứ trại làm sao đồng lòng cùng với quân kỵ binh tinh nhuệ Mãn Thanh một trận đánh sống chết với nhau.
-Pháp Luân Minh vương, Tống đại ca.. nếu như luận võ thì các người có nắm chắc phần thắng hay không?
Vi Tiểu Bảo ngoài miệng tuy rằng chuyện trò vui vẻ, nhưng trong lòng đã sợ đến đòi mạng, nghĩ thầm chính mình đối với việc đánh trận chả biết ất giáp gì cả, nếu thật là giao tranh với quân của Kim Xà Doanh thì chắc chắn là đi đời nhà ma. . . cho nên cũng liền đem ý nghĩ chuyển tới về việc luận võ.
-Lão tăng thì có thể chắc thắng một trận.
Cưu Ma Trí cười nhạt nói.
-Tống đại ca..còn đại ca?
Vi Tiểu Bảo hơi mừng, quay đầu hỏi.
-Ngoại trừ Viên Thừa Chí, những người còn lại thì cũng không có vấn đề gì.
Tống Thanh Thư trầm ngâm rồi nói, hắn biết võ công của Viên Thừa Chí cao hơn mình, nếu giao đấu thì chỉ nắm được tầm bốn phần, còn những người còn lại của Ngũ Nhạc Kiếm Phái lấy Tả Lãnh Thiền có võ công cao nhất, chỉ cần phòng bị Hàn Băng chân khí của Tả Lãnh Thiền, thêm vào chính hắn cũng thông hiểu cách phá giải Ngũ Nhạc Kiếm Pháp, thì còn chiếm cứ ưu thế, đánh thắng cũng vấn đề không lớn.
-Ha ha, xem ra lần cá cược này, chúng ta phần thắng chiếm đến bảy phần a.
Vi Tiểu Bảo hớn hở, đột nhiên mở miệng hỏi:
-Còn trận thứ ba thì ai sẽ…
Thấy giữa trường quan binh đều nhìn mình, Đa Long thất kinh hồn vía run rẩy, tự chỉ mình hỏi:
-Là ta sao?
-Đa đại ca thân là tổng quản thị vệ đại nội, võ công chắc chắn là cao nhất ở đây trong đám của chúng ta, không phải đại ca thì còn là ai?
Vi Tiểu Bảo cười nói.
Đa Long sắc mặt khổ não, gã tự biết mình đối phó với loại tặc tử bình thường đương nhiên không thành vấn đề, nhưng đây là gặp phải võ lâm cao thủ, thì hơn phân nửa là không phải đối thủ của bọn họ rồi.
Thấy sắc mặt hắn ủ rủ, Vi Tiểu Bảo đoán được suy nghĩ trong đầu gã, vội vã lôi qua một bên nói:
-Đa đại ca, để tiểu đệ chỉ cho đại ca một phương pháp, chắc chắn là đại ca sẽ không có nửa phần nguy hiểm.”
-Vi huynh đệ quả nhiên trượng nghĩa, đến tột cùng là phương pháp gì?
Đa Long nghe qua ánh mắt sáng ngời mừng rở.