Sắc mặt Ân Hồng Tụ tái nhợt, vốn tưởng Mộ Thanh Giác là người tàn nhẫn bạc tình, từ tin tức Bùi Nhiên gửi về cũng biết được trước đây y ở Vô Thượng tông cũng chẳng tốt lành gì, thậm chí bị xa lánh đủ đường, đáng lẽ sẽ không có chút trung thành nào với tông môn cho nên nàng ta mới dám tính kế Vô Thượng tông, lòng nghĩ cho dù Mộ Thanh Giác có biết cũng sẽ không so đo nhiều, ai ngờ lại thành ra thế này.
Mộ Thanh Giác đứng dậy ôm lấy Tô Bạch, “Chúng ta đi thôi.”
Tô Bạch quay đầu nhìn thoáng qua, cả phòng đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng long lanh ngập tràn, nữ tử ngồi ở chỗ đó, khép hờ mí mắt, không thấy rõ biểu tình nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy tịch liêu thương cảm. Tô Bạch kéo ống tay áo của Mộ Thanh Giác, “Nếu có thể thì giúp nàng ta một lần đi.”
Mộ Thanh Giác vỗ nhẹ hắn hai cái trấn an, “Yên tâm đi, chẳng qua ta chỉ hận ả vội vàng xao động không từ thủ đoạn mới cố ý giáo huấn một trận, còn chuyện này ta đã sớm nghĩ ra đối sách rồi.”
Tô Bạch tò mò, “Làm như thế nào?”
Mộ Thanh Giác cười đến ý vị thâm trường, “Người của Đại Đạo môn chết trong bí cảnh thì đã sao, không phải người của Thiên Ma môn cũng mất đấy ư?”
Điều này cũng đúng, từ hôm hắn tỉnh lại trong sơn động đã không thấy tung tích mấy kẻ trong Thiên Ma môn nữa. Có người đoán bọn chúng bị lạc trong Mê Vụ huyễn trận, có người lại nói là đám ma tu này đã sớm bỏ đi rồi, cũng có người nói bọn chúng đã sớm chết ở trong bí cảnh…
Trong lòng Tô Bạch khẽ động, đây là kế để chó cắn chó, nhưng mà Xích Vũ và Tiêu Lâu sẽ dễ dàng tin tưởng chuyện này sao?
“Được rồi, đừng phiền não nữa, việc này đã có người lo hết rồi.” Mộ Thanh Giác dùng đầu ngón tay vuốt ve bờ mi cong dài của hắn, Tô Bạch nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt của y liền đối diện với ánh mắt sáng ngời của Ân Hồng Tụ.
“Cám ơn.” Ân Hồng Tụ mím môi, trong mắt lại lóe ra sự cương nghị cứng cỏi, nhẹ giọng nói lời cảm tạ, cũng không biết là nói với ai.
Nhìn vào mắt nàng ta, Tô Bạch hơi ngẩn ra một chút, cũng gật gật đầu, bả vai bỗng nhiên nhói lên, quay đầu liền chạm phải đôi mắt tối đen thâm thúy của Mộ Thanh Giác, “Đi thôi.” Nói xong cũng không để cho hắn kịp phản ứng liền ôm lấy thắt lưng hắn, tung người nhảy lên, thân hình phiêu dật sinh động như mây bay nước chảy.
Về đến Thập Cẩm Các, Mộ Thanh Giác chẳng nói chẳng rằng cứ thế kéo hắn lên lầu, mở cửa, đóng cửa, ‘vèo’ một phát ném Tô Bạch lên giường.
Phát điên gì đây? Tô Bạch đỡ thắt lưng muốn đứng lên, Mộ Thanh Giác liền phóng tới áp đảo, mợ nó, quả thực rất không có nhân tính!
“Tại sao lại nhìn ả?” Mộ Thanh Giác hung hăng cắn cắn hắn, nổi giận đùng đùng hỏi.
“Cái gì?” Tô Bạch tỏ vẻ không thể hiểu nổi đường mạch não của nam chính.
“Hừ.” Mộ Thanh Giác hừ mạnh một cái, đầu ngón tay vuốt ve khắp khuôn mặt Tô Bạch, giọng nói không hề che giấu sát ý, âm lãnh đến tận xương, “Lần sau còn như vậy nữa thì ta sẽ giết ả, sau đó làm cho huynh ba ngày không thể xuống giường được. Nếu không tin huynh có thể thử xem.”
Tô Bạch: =口=!
Cảnh cáo Ân Hồng Tụ đã phát huy tác dụng, lời đồn người của Đại Đạo môn chết trong tay bọn Tô Bạch đã bình ổn lại, dần dần có người nhắc tới ma tu của Thiên Ma môn tính cách tàn nhẫn thị sát, ở trong bí cảnh nhìn rất khả nghi, người của Đại Đạo môn xưa nay lại không phải đối thủ của bọn họ, có khi nào…
Ban đầu còn có người hoài nghi, có người tán thành nhưng lâu dần, một truyền mười mười truyền trăm, đủ loại phiên bản xuất hiện, thậm chí có người não bổ ra chi tiết cụ thể, đồn thổi sinh động như thật. Nhất thời tin đồn ‘người của Thiên Ma môn tru sát người của Đại Đạo môn trong bí cảnh’ đã lan rộng, mọi người nhắc tới đề tài này cũng thuần thục tự hiểu mà không nói ra, hầu như tất cả đều quên mất lúc đầu những người nói ra lời đồn này chỉ là mấy vũ nữ của Linh Lung các bên cạnh họ.
Có điều ai sẽ để ý tới chuyện đó chứ, có bát quái để nghe là tốt rồi.
Chuyện về Huyền Thiên bí cảnh coi như kết thúc ở đây. Dương khí của tu sĩ các tông các phái đã bị nhóm vũ nữ hút gần hết, bọn họ biểu đạt lòng biết ơn với Ân Hồng Tụ thuận tiện chào từ biệt xong liền về tông phái của mình.
Ngày hôm nay, Tô Bạch đỡ thắt lưng già nua ngồi dậy, ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt tỏa sáng của nam chính, chẳng hiểu sao lại tê cả da đầu, “Làm sao vậy?”
Mộ Thanh Giác cười ngồi xuống, đưa tay xoa bóp thắt lưng giúp hắn, chậm rì rì nói: “Bên Đại Đạo môn phỏng chừng đã nhận được tin tức rồi, cũng không biết lão thất phu Xích Vũ kia sẽ báo thù cho ái đồ như thế nào đây.”
Tô Bạch nhíu mày, “Chỉ sợ lão không tin lời đồn thôi.”
Động tác tay của Mộ Thanh Giác vẫn không chậm lại, miệng cười nói: “Huynh nghĩ lão ta coi trọng mấy tên đệ tử Tích Cốc kỳ tới mức nào chứ? Theo ta thấy, lão coi trọng nhất là mặt mũi của bản thân thôi, chân tướng như thế nào đối với lão không quan trọng, quan trọng là những người khác nhìn nhận Đại Đạo môn của lão như thế nào kìa. Các môn phái đều đang nghị luận Xích Vũ chân nhân e ngại Ma tôn Tiêu Lâu, ngay cả mối thù đệ tử môn hạ bị thảm sát cũng có thể giả bộ như không biết, dựa vào tính cách nóng nảy của lão thì có thể chịu được mới là lạ.”
Tô Bạch hưng phấn, “Nói vậy lão sẽ nhanh chóng tới gây phiền toái cho Tiêu Lâu đúng chứ?” Ha ha ha, đây đúng thật là một tin tức khiến cho người ta sung sướng mà. Nếu như Tiêu Lâu thực sự bị Xích Vũ chân nhân làm vướng chân thì gã sẽ không có thời gian đến tìm nam chính. Dù sao trong nguyên tác nam chính vừa rời khỏi Linh Lung các đã sống mái một trận với Tiêu Lâu, sau đó bị trọng thương, ít nhiều nhờ có Kỳ Lân hộ chủ mới tránh được một kiếp, nhưng Mộ Thanh Giác cũng đã bị bức tới đường cùng, nếu không thì sao nam chính lại đi nhầm vào…
“Sư huynh đang nghĩ gì mà vui vẻ vậy?” Mộ Thanh Giác híp mắt che lại ánh sáng lóe ra trong đó.
Khụ, Tô Bạch hoàn hồn, dường như nghĩ tới điều gì, lại hỏi: “Nhưng nếu như Tiêu Lâu đoán được kế sách này thì chẳng phải Linh Lung các sẽ gặp nguy hiểm hay sao?” Dù sao chiêu này cũng không thật sự được coi là cao minh, huống chi Tiêu Lâu lại là một kẻ vừa thông minh vừa đa nghi.
Mộ Thanh Giác lơ đếnh đáp: “Vốn dĩ ta cũng không trông mong là giấu được hắn.”
“Vậy là sao?”
Mộ Thanh Giác nhíu mày, động tác vuốt ve càng thêm mềm nhẹ, “Hắn hại phụ mẫu ta mất mạng, sớm muộn gì ta cũng phải đấu với hắn một trận, chuyện Linh Lung các chịu liên lụy cũng không tránh được. Huống hồ Tiêu Lâu cao ngạo tự phụ, ta không nghĩ là hắn sẽ tốn thời gian giải thích với người khác điều gì, mặt khác, hắn cũng chẳng coi Đại Đạo môn ra gì, sao hắn phải nương tay?”
Mịa, tên nhóc nam chính này phân tích có lý ghê. Một ma đầu coi mạng người như cỏ rác đương nhiên sẽ không tốn tâm tư vì mấy con kiến hôi, mà một tên thì lại vì danh vọng với mặt mũi mà không thể không tìm đến thị uy báo thù. Mà Tiêu Lâu ghét nhất là có người ra vẻ ta đây trước mặt gã. Tô Bạch dám lấy hạnh phúc của Tô JJ ra cam đoan, chỉ cần Xích Vũ chân nhân dám biểu lộ thần sắc gì ngoài cung kính cúng bái ở trước mặt Tiêu Lâu thì chắc chắn gã sẽ tìm cách giết chết lão ta. Hơn nữa hắn tin rằng cho dù ban đầu rốt cục là vì sao, có người châm ngòi mê hoặc hay không thì chỉ cần Xích Vũ chân nhân động thủ, Tiêu Lâu nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ. Chính vì vậy, giữa hai kẻ này đã định sẵn kết cục ngươi chết ta sống, không chết không thôi.
Suy nghĩ cẩn thận xong, ánh mắt Tô Bạch nhìn Mộ Thanh Giác rất là phức tạp, thằng nhóc phá phách này sao lại trở nên thông minh như vậy chứ, aha, nhất định là do ta dạy dỗ tốt, các cụ chẳng bảo gần mực thì đen gần đèn thì rạng đó thôi, tự like cho mình một phát!
~