Ông theo vô thức nghênh đầu nhắm mắt lại, nói thầm trong lòng: Còn đách phải chỉ là một loại bệnh truyền nhiễm thôi sao! Tới đi! Có ngon thì nhắm vào mặt ông này!
Tình cảnh hết sức nghìn cân treo sợi tóc, thì nghe “ầm” một tiếng.
Máu thịt bấy nhầy vốn nghĩ sẽ văng đầy mặt nhưng lại không có, mà là có tiếng vật nặng rơi xuống đất truyền đến.
Cao Tề trợn mắt thì thấy.
Hai vị đại boss “đã bị lây nhiễm” ngang tàn giạng chân cho một đòn, vung mạnh cái cáng gạt hết bọn người thối rữa còn đang bận sững người bên đó.
Cái này gọi là người mạnh thì sợ bọn ngang ngược, ngang ngược thì sợ đám chán sống.
Mà cái đám chán sống ấy…… lại sợ mấy kẻ đã mạnh còn ngang tàng lại chán sống.
Du Hoặc và Tần Cứu nghiễm nhiên bày ra tư thế “Bất chấp tất cả”, không ngán một ai.
Đám bệnh nhân đánh nhau thì dựa cái thân lở loét của mình đánh tới, thật sự mà nói, bọn chúng kém xa hai ông boss đây.
Thế nên nãy giờ chỉ tốn 15 phút, nhà thờ u ám đã “rực rỡ hẳn lên”.
Bảy tám cái giường nghiêng nghiêng vẹo vẹo thì bị hỏng hơn phân nửa, những kẻ được gọi là “bệnh nhân” lần lượt chui vào chăn trải trên giường, bọc từ chân đến cổ, chỉ để lộ phần đầu không bị thối rữa.
Hai mươi lăm con người đứng ngay ngắn chỉnh tề trên bãi đất trống, nhìn qua, cứ như một dàn ki bowling vậy.
Du Hoặc xách một cái ghế vuông bằng sắt, trưng mặt lạnh đứng trước một trong số bệnh nhân, hình thành một uy hiếp không tiếng động.
Bệnh nhân: “……”
Cậu ta giật giật khoé mắt, ngửa đầu thì còn đối mắt thêm một vị đại ma vương khác nữa.
Tần Cứu đứng ở phía sau cậu ta, bàn tay anh đặt lên vai cậu ta cách một lớp chăn, khom lưng hỏi: “Cô tu sĩ kia đi vội vàng, nói chẳng rõ là bao, bọn tôi khó có thể hiểu hết được, cho nên xin phép hỏi đôi ba câu với các cậu, rốt cuộc các cậu bị bệnh gì?”
Bệnh nhân: “……”
Cậu ta sợ mình mà có nói sai câu nào, cái ghế trước mặt sẽ vào đầu mình, cái ông phía sau sẽ bẻ luôn cái đầu mình mất.
Các thí sinh khác đứng bên cạnh xem đến say mê.
Một phần thì thấy vui không gì tả được, phần còn lại thì thấy hơi hoảng sợ……
Thần sắc Cao Tề phức tạp nói với Triệu Gia Đồng: “Ôi, hai cái cậu này….. Chậc, làm ông già trung niên như tôi đây rất khó xử đó trời.”
Triệu Gia Đồng: “Khó xử cái gì?”
“Nhìn đi, chúng ta có khác gì đang đóng vai phản diện không, cô không thấy sao?” Cao Tề nắm tay thì thầm khẩu hiệu, “Công lý đánh bại cái ác, mà chúng ta là kẻ ác.”
Triệu Gia Đồng: “……”
Đúng là có hơi giống…..
Triệu Gia Đồng nói: “Không thì kêu bọn họ hỏi bằng cách khác đi?”
Cao Tề đáp: “Thế không được, tôi cứ khách sáo vậy thôi.”
Bị đập cho tơi tả còn bị vặn đứt đầu?
Đúng là sai một li đi một dặm.
Bệnh nhân nọ ngập ngừng trong chốc lát, thì thào: “Không phải bệnh Cái Chết Đen…..”
Dương Thư ôm cánh tay ở bên cạnh mắt trợn trắng: “Vô nghĩa.”
“Trong thị trấn đã từng có bệnh Cái Chết Đen, nhưng đã qua rồi. Người chết rất nhiều, bị thiêu sạch sẽ cả. Mùa đông thời kỳ tuyết rơi trĩu hạt, lạnh rét rồi lại rét lạnh, cứ thế mà dịch bệnh đã chẳng còn tăm hơi tự khi nào không hay. Số người chết trong thị trấn còn không sánh bằng số người đi chầu trong lâu đài nữa……” Tên bệnh nhân chậm rãi nói.
Tròng mắt của cậu ta rất lớn, di chuyển hai ba lần mà tựa hồ có thể rớt ra khỏi hốc mắt tới nơi.
Có vài cái nháy mắt mà biên độ chuyển động trái phải còn chẳng giống nhau.
Dương Thư ở bên cạnh nhíu nhíu mày, quay đầu nhìn ánh sáng trong toà lâu đài, để chân trần lặng lẽ tránh ra.
Tên bệnh nhân nói tiếp: “Nói đến bệnh Cái Chết Đen, thật ra thì ngài công tước cũng có bị.”
Một tên bệnh nhân khác ở bên cạnh cũng thì thào lên tiếng: “Còn chưa hết, ngài công tước, phu nhân, đứa con trai, quản gia, còn có người hầu…… cũng nhiều lắm.”
“Thì là bệnh Cái Chết Đen lan truyền nhanh chóng, những gã bác sĩ mang mặt nạ, vận áo đen, bọc kín mít cả người từ trên xuống dưới còn không ngăn được, người trong lâu đài mấy ai có thể tránh cho được?”
Những tên bệnh nhân đó cứ như người chết vậy, càng nói càng thấy quỷ dị.
Rất nhiều thí sinh nghe mà nổi da gà, nhưng cũng chẳng dám chen ngang.
“Sau đó nữa, không biết qua bao lâu, có tin tức truyền đến từ phía toà lâu đài, bảo rằng ngài công tước tìm được một vu y, bệnh sắp lành. Chắc là đang muốn làm việc thiện tích đức nhỉ? Còn cho mỗi hộ chúng tôi vài phần đồ ăn nữa.” Bệnh nhân kể.
“Đúng vậy, tôi còn nhớ rõ lắm…… Ngài ấy nói là sợ lây bệnh, nên không mời chúng tôi làm khách trong lâu đài. Thế là tặng mẻ thịt dê, bò và một thùng rượu lớn. Sau khi bị căn bệnh Cái Chết Đen dày vò, lần đầu tiên chúng tôi mới có một bữa ăn no say đến thế. Hôm đó tôi ăn đến bội thực, ban đêm ói tận hai lần, phát sốt luôn đó…….”
Nghe thấy lời này, Du Hoặc hỏi ngay: “Đồ ăn có vấn đề?”
Tên bệnh nhân nọ lắc đầu nguầy nguậy: “Không đâu, chỉ có tôi bệnh mấy ngày liền, những người khác chả sao cả.”
Các bệnh nhân khác cũng sôi nổi phụ hoạ theo.
“Tôi cứ sốt đi sốt lại như thế, vài ngày sau đó, cảm thấy thân thể không xong rồi, nổi các đường lở loét máu chảy dài, cứ một đường dài thì thêm một mảng lớn. Sau đó thì….. tôi……”
Tên bệnh nhân nọ nghiêng đầu nghĩ ngợi thật lâu, tiếp lời: “Tôi quên rồi…… Giống như vẫn luôn nằm bệnh ở nhà thờ này vậy.”
Bệnh trị không hết, cậu ta vẫn luôn ở lại nhà thờ.
Sau đó dần dần có nhiều người bên cạnh cậu ta hơn, họ đều mang theo lở loét đầy người như cậu, máu thịt mơ hồ.
“Cứ thường thường sẽ có một đợt bác sĩ tới đây, hình như giống các anh vậy. Nhưng cụ thể thì bọn tôi không nhớ rõ…… Chắc là bị cào chết một vài người rồi nhỉ? Cũng có thể là bị lây mất vài người rồi?”
Có một thí sinh cuối cùng nhịn không được, hỏi: “Vậy rốt cuộc thì các cậu…… Còn sống không?”
Tên bệnh nhân mờ mịt một lát, đáp: “Tôi quên rồi.”
Thời gian đã trôi lâu, mà loại tra tấn này cũng lâu như thế.
Bọn họ đều đã quên chính bản thân mình có còn sống hay không…….
Tiếng Dương Thư đột nhiên truyền tới: “Mọi người lại chỗ tôi này.”
Du Hoặc ngồi dậy, bước về nơi phát ra tiếng, không biết từ khi nào Dương Thư đã chuyển tới một góc trong nhà thờ.
Phía trên đầu nàng là kính màu lớn nhất trong nhà thờ.
Du Hoặc nghiêng một bên đầu sang hướng bên kia nói với Tần Cứu: “Qua đây xem này.”
Hai người rốt cuộc buông tha tên bệnh nhân kia, lũ lượt nối đuôi nhau đi tới bên cạnh Dương Thư, các thí sinh khác cũng sôi nổi tụ lại đây.
Nhìn gần, bọn họ mới phát hiện, hoạ ảnh trên kính màu chẳng còn là ảnh của Khổ hình trên thập tự giá (*) nữa rồi, mà thay vào đó là một người mang mũ choàng và mặt nạ, giữa một vòng tròn đầy nến.
Ánh mặt trời bên ngoài len lỏi qua các ngọn nến chiếu vào trong, từ góc độ này trông nhìn, những bệnh nhân bọc trong chăn ấy đã chẳng còn là người nữa, ngay cả một chút máu thịt trên mặt cũng chẳng có, mà chỉ còn sót lại đầu lâu trắng dã.
Những cái đầu lâu đó đưa cái hốc mắt tối om nhìn sang, mờ mịt nhưng lại chỉnh tề chăm chú nhìn mọi người.
Cao Tề mắng bỏ một câu: “Tôi biết ngay cái đề lịch sử là giả bộ mà, lịch sử nhà nào lại dài như vậy?”
Bệnh Cái Chết Đen là giả, vu thuật mới là thật.
Có một thí sinh dẫu đang run run, nhưng vẫn nghiêm túc mà nói: “Tôi đọc nhiều tiểu thuyết đâm ra thành phản xạ có điều kiện, tôi cảm thấy cái này giống nguyền rủa hơn.”
Một thí sinh khác hỏi: “Có ánh mặt trời chiếu, thoạt nhìn thì thấy đây là một bộ xương khô…… bệnh này thì trị kiểu gì? Làm sao cho bọn họ giải thoát đây? Giết hết à?”
Du Hoặc nghĩ nghĩ, quay đầu hỏi Tần Cứu: “Tôi đi trói ả tu sĩ đó, anh có đi không?”
Tần Cứu cười rộ lên: “Mấy chuyện xấu thế này sao có thể thiếu tôi được chứ.”
Các thí sinh khác: “???”
Cao Tề nói: “Tôi cũng đi nữa.”
Tần Cứu hỏi: “Anh có bị lây bệnh không?”
Cao Tề nói: “Không có.”
“Xui ghê, tôi thì có.” Tần Cứu cười vỗ vỗ vai của ông ta: “Ngoan ngoãn ở đây đi.”
Bị lây bệnh là chuyện có thể đắc ý sao???