Cho nên gã tương lai muốn làm hoàng đế, đương nhiên phải cùng cái rắm già này thượng sách.
Hoàng tử An Chi biết Lão Trần không bao giờ thích gã nên gã hy vọng được gần gũi với người tiền nhiệm của mình.
Nếu có điều gì đó không may xảy ra với cái rắm cũ, người chỉ huy thứ hai này sẽ tự nhiên đảm nhận.
Điều này đã thúc đẩy Khước An Chi kết bạn với người này.
Ngay khi họ đến đấu trường, cả Hoàng tử An Chi và Hoàng đế Khước đều sửng sốt khi thấy một chàng trai trẻ chưa đầy tuổi thiếu niên.
Thấy kỹ năng chiến đấu không mấy ấn tượng của hắn, Hoàng tử An Chi cau có hỏi: “Đây là lính đánh thuê hạng hai trong hội sao? Kỹ năng của anh ta không xuất sắc như lời đồn đại”, gã chỉ vào đấu trường nói.
Đại sư không thèm nhìn Hoàng tử nói: “Đây chỉ là một trận giao hữu, hắn là cho Tứ gia một ít tiền boa, điện hạ có muốn thử một chút không? Ta tin chắc ngài có thể học được một ít.”
Hoàng đế Khước cười khúc khích với đôi mắt dán chặt vào bóng dáng xa xăm, đôi mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.
“Không ngờ nó còn trẻ như vậy. Tôi không nghĩ con trai mình có đủ bản lĩnh để hạ gục phó chỉ huy thứ hai của công hội Dạ Lang. Mang theo lính đánh thuê cấp tám hoặc cấp chín của ông vào thì sẽ rất công bằng chiến đấu,” vị hoàng đế cố gắng giữ thể diện cho con trai mình.
Ông hoàn toàn nhận thức được những gì bang hội này có khả năng.
Mặc dù ông đã để con trai mình được huấn luyện dưới sự hướng dẫn của những bậc thầy giỏi nhất, nhưng ông vẫn còn cách nhiều năm ánh sáng để giao chiến với những người lính đánh thuê hàng đầu.
Ngay cả việc so sánh gã với lính đánh thuê hạng chín cũng là một sự quá đáng.
Tất nhiên, Hoàng tử An Chi không đánh giá cao lòng tốt của cha mình mà coi đó là một sự khiêu khích cổ điển ‘gã không đủ tốt’ và vì vậy đã nhảy vào đấu trường một cách bốc đồng.
Trong một vài bước, gã đã đến được cặp đôi và ngay lập tức tấn công Khước Nhiên Triết khiến vấp ngã.
Hắn định khuất phục Hoàng tử An Chi nhưng Lão Trần ra hiệu cho hắn bước sang một bên.
Khước Nhiên Triết, người đã bị tấn công từ đâu đó đã không lịch sự chút nào giáng một cú đấm vào hàm của Hoàng tử An Chi.
Cú đấm đủ để khiến vị hoàng tử bốc đồng nhìn thấy sao giữa ban ngày khi mắt gã mờ đi nhưng gã nhanh chóng hồi phục khi nhìn vào khuôn mặt giống cha mình.
Ngẩn ngơ, gã suýt gọi cha nhưng lại nuốt lời khi nhìn lên khán đài.
Cha hắn vẫn ở trên đó nhìn chằm chằm xuống họ.
Gã quay lại nhìn Khước Nhiên Triết và nói “Ngươi!” không nói nên lời, “N-Ngươi là ai?”
***
Khước Nhiên Triết cuối cùng cũng tìm ra nơi hắn đã nhìn thấy người này.
Chính là người đàn ông hôm trước đã gọi hắn và Lâm Tĩnh Tạ là rác rưởi trong rừng.
Khi đó hắn không thể dàn xếp tỷ số nhưng bây giờ người đàn ông đã tự nguyện ngã thẳng vào lòng hắn.
Một nụ cười toe toét như sói xuất hiện trên khuôn mặt Khước Nhiên Triết trả lời: “Ta là thần chết,” trước khi ném một thanh kiếm về phía người đàn ông.
Lời nói của hắn khiến Hoàng tử An Chi rung động nhưng gã đã che giấu nó thành công và bắt được thanh kiếm một cách xuất sắc.
Khước Nhiên Triết đã chọn tham gia một cuộc đấu kiếm mà hắn định để lại những vết sẹo rõ ràng cho tên khốn kiêu ngạo này.
Bất cứ khi nào người đàn ông nhìn vào những vết sẹo này, hắn sẽ phải đau đớn khi biết rằng mình đã bị hạ gục bởi một thứ rác rưởi.
Khước Nhiên Triết thậm chí không cho gã cơ hội để tấn công vì hoàng tử thường xuyên phòng thủ hơn là tấn công.
Gã sẽ liên tục rút lui nhưng ngay khi gã lấy lại hơi, Khước Nhiên Triết sẽ lại tấn công.
Hoàng tử An Chi bị chém ba nhát, hai nhát vào cánh tay và một nhát vào đùi với máu rỉ ra từ bên dưới lớp vải.
Ngay khi Hoàng tử An Chi đi khập khiễng rút lui sau khi mất kiếm, Khước Nhiên Triết đã đá gã xuống đất khiến gã ngã sấp mặt trước khi ăn bụi trên đường đi xuống.
Hoàng tử nhăn mặt vì đau khi ngồi dậy chỉ để bị một thanh kiếm chọc vào má.
Mặt gã tái mét khi nhận ra ý định của thằng nhóc.
Gã lườm người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu nhưng ngoan cố không chịu khuất phục.
Đây là kẻ thù mà gã đã mơ thấy hàng đêm.
Kẻ thù sẽ cướp đi mọi thứ của gã.
Gã đã tìm kiếm khắp Thanh Tùng để tìm người vợ lẽ ngu ngốc đó và đứa con xấu xa của bà ta chỉ để hắn xuất hiện từ hư không.
Lòng kiêu hãnh của gã không cho phép gã nhượng bộ và vì vậy cả hai mắc kẹt trong thế bế tắc khi đánh giá lẫn nhau.