Phạm vi nhìn không rõ ràng, hắn mơ hồ nghe được bên tai truyền tới tiếng thét kinh hãi. Đợi tới khi tỉnh lại một lần nữa, lại phát hiện ra chính mình đã nằm trên giường.
Mà Kim Bích Hàm thì đứng bên cạnh, dùng nhãn thần tràn đầy phức tạp nhìn vào hắn.
Nàng là công chúa Đôn Hoàng quốc, tuy rằng vì để hoàng huynh nổi bật hơn, nàng cam nguyện để mai một tài hoa của chính mình, nhưng không có nghĩa là tầm mắt không đủ. Đao thuật của Sở Vân, không phải là nàng chưa từng nhìn thấy qua, chỉ là hoàn toàn đặt trên người những kẻ thành danh đã lâu. Hiện tại có thể nhìn thấy xuất hiện trên người một thiếu niên cùng lứa tuổi với nàng, quả thực gây cho nàng rung động khó có thể tưởng tượng được.
Dọc theo đường đi nàng trở về, trong đầu của nàng hoàn toàn là hình ảnh Sở Vân huy đao ngang dọc dưới cơn mưa bão lôi điện, không ngừng tiến về phía trước, vậy mà khi trở về phòng ốc, nàng kinh ngạc phát hiện ra Sở Vân té ngã trên mặt đất, không thể nhúc nhíc.
Nàng liếc mắt liền nhận ra được, thân thể của Sở Vân đã sử dụng quá độ, triệt để thoát lực, chí ít cũng cần phải nằm trên giường trong thời gian ba ngày, thực không thể tưởng tượng được hắn có thể chịu đựng tới tới mức này.
Đột nhiên, nàng nhớ tới lời nhắc nhở của phụ hoàng nàng — Đi Thiên Ca Thư Viện đi, hãy bồi dưỡng đề thăng chính mình ở nơi này, đồng thời bồi dưỡng ra đội ngũ có thể tùy tùng chính mình.
– Ta một mình một người khó có thể chống lại tình hình thối nát trong nước, mà Sở Vân trước mắt này chính là thiếu niên thiên tài hiếm thấy, nếu như thu nhập dưới trướng, đối với ta quả thực có ích lợi không nhỏ!
Đôn Hoàng công chúa vốn không nhìn vào mắt bất cứ tuổi trẻ tuấn kiệt nào, tư chất càng yêu nghiệt hơn so với Sở Vân không phải là không có, nàng mang trọng trách trong người, phương tâm càng khó có thể xúc động, biểu hiện của Sở Vân chỉ dẫn chút quan tâm của nàng, lúc này mới có dự định mượn hơi hắn.
Nàng móc ra một lộ đan dược trong người, đặt tại đầu giường Sở Vân:
– Đây là đan dược thượng đẳng Sinh Cơ Băng Ngọc Cao, ngươi đắp lên người, có thể giảm đau sinh cơ, cải thiện tố chất thân thể.
Sở Vân nhịn không được trợn trắng mắt nhìn, miễn cưỡng thở ra một hơi, mở miệng nói:
– Hiện tại toàn thân ta không còn chút sức lực, làm sao bôi thuốc?
Đôi mắt đẹp của Kim Bích Hàm nhất thời trừng to, thất thanh nói:
– Lẽ nào bảo ta thay ngươi bôi thuốc sao?
– Có cái gì không thích hợp? Nam tử hán với nhau nhăn nhăn nhó nhó cái gì, hơn nữa ngươi còn thiếu ta một phần nhân tình, lần này coi như hoàn trả!
Sở Vân liếc mắt nhìn Kim Bích Hàm, chỉ thấy vị thư sinh có tướng mạo tuấn mỹ cực điểm này, hiện tại mặt ửng đỏ như ngọc, khiến người khác có cảm giác đẹp không tả xiết. Truyện Sắc Hiệp
Kim Bích Hàm bị lời nói của Sở Vân không thể phản bác lại được. Hít sâu một ơi, tính cách mạnh mẽ đã chiếm được chủ đạo, một hơi đáp ứng nói:
– Được rồi, coi như trả lại nhân tình của ngươi!
Nói xong nàng liền hối hận, ngồi xuống trước mặt Sở Vân, chậm rãi vươn đôi cánh tay ngọc tinh xảo, có chút run rẩy chụp vào y phục của Sở Vân.
Thấy bộ dáng ấp a ấp úng, do do dự dự của nàng, Sở Vân nhịn không được thúc giục nói:
– Ngươi không thể nhanh hơn một chút sao?
Lần này quả thực làm khó Đôn Hoàng công chúa, lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên nàng cởi quần áo cho nam tử.
Phế đi tính tình tiểu thư, rốt cuộc nàng đã mở được vạt áo của Sở Vân ra, Sở Vân lập tức để lộ bộ ngực với đường cong cơ bắp hoàn mỹ. Bởi vì có Thiên Hồ và Túy Tuyết Đao liên hợp linh khí cải tạo, dẫn tới da thịt của Sở Vân trong suốt tuyết trắng, lúc này tia sáng trong phòng không đủ, rơi vào trong mắt Kim Bích Hàm lại giống như tỏa quang mang.
Kim Bích Hàm cảm giác trên mặt chính mình nóng rần, trong đầu ong ong rung động, trái tim đập bịch bịch. Nàng vội vã chuyển dời đường nhìn, cầm lấy bình đan dược, đổ Sinh Cơ Băng Ngọc Cao ra tay.