Thoạt tiên bọn người Ma giáo còn không coi giống dị thú kia vào đâu, nhao nhao vây công, ai ngờ vừa đụng phải cột nước là ngã gục. Thủy Kỳ Lân uy lực kỳ đại vô tỉ, giây lát sau bảy tám tên đã bị cột nước quật nát, bảy tám tên khác bị những oán linh trong luồng nước ép ngạt, bao nhiêu can đảm của đám người Ma giáo tan vỡ hết, chúng bỏ chạy tứ tán. Nhìn cảnh ấy, đệ tử Thanh Vân khôi phục lại được phần nào tinh thần.
Giây lát sau cục diện thay đổi đã kinh động đến cả tứ đại tông chủ của Ma giáo lúc ấy vẫn đang ở trên Ngọc Thanh Điện. Đầu tiên họ phái xuống mấy cao thủ, cuối cùng đích thân Tam Diệu Tiên Tử và Độc Thần cũng theo nhau xuống, mới ổn định lại đựơc tình hình, dần dần dồn ép được Thuỷ Kỳ Lân.
Tam Diệu Tiên Tử và Độc Thần đều là những người đứng đầu trong tứ đại tông phái, thân phận không tầm thường, đạo hạnh tức nhiên cũng vượt xa những cao thủ Ma giáo khác. Sau khi hai người bọn họ nhất tề vào cuộc, Tam Diệu Tiên Tử dùng một sợi kỳ tơ trắng mềm, mắt thường khó nhận ra, lại thấy ả vũ động nhè nhẹ, trông như dệt một tấm lưới vô hình. Thủy Kỳ Lân mấy lần khu động cột nước đả phá, hết sức cương mãnh, nhưng bị tấm lưới vô hình mềm mại khó mà nhận thấy đó ngăn lại, làm tiêu biến hết.
Độc Thần quan sát Thủy Kỳ Lân và Tam Diệu Tiên Tử kịch đấu một lát, rồi gật gật đầu, rút từ trong bọc ra một ngọn tiểu đao thanh quang lưu chuyển, dài khoảng nửa thước, nắm vào tay phải, tay trái thì cầm một cái bình ngọc mở nắp, không biết trong đó chứa vật gì?
Giây lát sau, hình như Độc Thần đã thúc động niệm lực, thanh tiểu đao bỗng nhiên rực lên, bắn ra những tia sáng. Độc Thần nhẹ nhàng huơ đao, chém cột nước gần nhất một nhát ngọt như chặt đậu phụ, sau đó tay trái vung lên thật nhanh, một làn mạt phấn lam sắc rắc xuống nơi cột nước vừa trỗi dậy.
Thủy Kỳ Lân hình như cảm nhận được điều gì, bèn ngoảnh lại rống lên một tiếng. Nước trong đầm gầm vang, từ nơi cũ lại vọt lên cột nước còn lớn hơn nữa, giáng thẳng về phía Độc Thần. Độc Thần nét mặt không biến đổi, quả nhiên chưa đầy nửa khắc, Thủy Kỳ Lân bỗng lại rống lên một tiếng nữa, cột nước vừa công kích Độc Thần vỡ oà, đổ ập lại trong đầm, cả vùng nước gần đấy chuyển thành màu xanh u ám.
Cứ như vậy, Độc Thần vừa chém chặt, vừa rải độc, nháy mắt tất thảy những cột nước do Thủy Kỳ Lân khu động lên đã bị lão tiêu diệt đến một nửa. Còn Tam Diệu Tiên Tử mặt mày lạnh lẽo ở một bên, dùng Triền Miên Ti (1) mật truyền của Hợp Hoan Phái siết dần lấy những cột nước Thủy Kỳ Lân tung đến.
Lúc này người sáng mắt nhìn thấy là biết, Thủy Kỳ Lân đứng giữa luồng giáp kích của hai đại cao thủ ma giáo, chắc chắn là sẽ thua.
Ở trên cao, Ngọc Dương Tử và Quỷ Vương đứng bên nhau quan sát phía dưới, thấy thế cục dần dần ổn định, Ngọc Dương Tử tỏ vẻ đắc ý, nói: “Có hai vị tôn chủ hợp lực, giống súc sinh này có lợi hại nữa cũng không vấn đề gì!”
Quỷ Vương mỉm cười, rồi nhìn ra xa, thấy trong vòng công kích của chúng nhân Ma giáo, lúc này Thanh Vân Môn tuy vẫn kiên cường kháng cự, nhưng quả bất địch chúng, đã vô cùng chật vật rồi, liền cười bảo: “Ngọc Dương đạo huynh, hôm nay đại công cáo thành, ngày sau trong thánh giáo, thanh vọng của huynh sẽ không ai có thể theo kịp được nữa.”
Ngọc Dương Tử ngoảnh đầu nhìn Quỷ Vương, trong lòng vô cùng khoan khoái, phá lên cười lớn.
Quỷ Vương thầm cười lạnh một tiếng, nhưng ngoài mặt lại hân hoan bảo: “Thế này, để tránh đêm dài lắm mộng, chi bằng chúng ta cùng xuất thủ, đem những tên Thanh Vân Môn…”
Ngọc Dương Tử phấn chấn đáp: “Được, chúng ta cùng xuất thủ!”
Quỷ Vương gật đầu cười: “Đạo huynh mời!”
Ngọc Dương Tử cười ha hả, đằng thân bay lên, cánh tay vung ra, ánh sáng ngân sắc loé rực, trong tay xuất hiện một tấm gương lạ lùng hai mặt đen trắng.
Quỷ Vương theo sau, sắc diện thoắt nhiên trầm xuống, sâu trong đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo, thân mình rung khẽ, tựa hồ đang định làm gì, bỗng lúc ấy, ở phía xa, mơ hồ truyền lại một tiếng động trầm trầm quái dị.
***
Đột nhiên, cả mạch núi Thanh Vân, ngọn cao chọc trời sừng sững suốt ngàn vạn năm, hình như rung rinh!
Đột nhiên, tất cả pháp bảo tiên kiếm trong tay mọi người, đều phát nhiệt lay khe khẽ, hướng về phía hào quang rực rỡ!
Thông Thiên Phong cao ngập chân mây, bầu trời tươi sáng suốt trăm nghìn năm nay, dần dần xạm lại.
Chỉ có ánh hào quang chói lọi nơi xa kia, như chớp giật phát xạ, vùng thoát khỏi mọi ràng buộc, bay lượn trên chín tầng trời, đang lao vù đến.
Chợt rực rỡ!
Ánh sáng huy hoàng chói lọi chiếu khắp vòm trời, sâu trong vùng sáng một bóng nguời, đang cầm kiếm chĩa lên cao.
Ai nấy nín thở, kinh ngạc ngẩng nhìn, trong phút lạc thần, nơi đầm nước màu bích lục Thuỷ Kỳ Lân bỗng rống lên một tiếng, nhưng không công kích bọn Độc Thần và Tam Diệu Phu Nhân nữa, ngược lại, tất cả các cột nước cùng hợp nhất, tạo thành một luồng nước khổng lồ, đẩy Thuỷ Kỳ Lân vọt thẳng lên trời, bay đến nơi xa nhất trong vùng ánh sáng kia!
Trên trời xanh, tiếng gầm rú của linh thú, ngân nga bất tuyệt.
Thương Tùng Đạo Nhân vốn vẫn đứng bên Quỷ Vương và Ngọc Dương Tử lặng lẽ quan sát chiến cục, sau khi luồng ánh sáng đó xuất hiện, sắc mặt ông bắt đầu trở nên nhợt nhạt. Lúc này thấy Thủy Kỳ Lân bỗng nhiên bay lên trời, thân hình ông ta run rẩy, miệng kêu thất thanh: “Tru Tiên!”
Quỷ Vương và Ngọc Dương Tử đồng biến sắc, Quỷ Vương kinh hãi hỏi: “Chẳng phải huynh nói chỉ khi đạo hạnh tu tập tới Thái Thanh Cảnh, mới có thể khu dụng được Tru Tiên Cổ Kiếm, mới có thể thúc động nổi Tru Tiên Kiếm Trận sao?”
Thương Tùng cười thảm: “Không sai, nhưng ta không ngờ là Đạo Huyền y…”
Lúc ấy, tất cả mọi người đã ngừng giao thủ, bọn Điền Bất Dịch hạ xuống đất, toàn thể Thanh Vân Môn, ai nấy thần tình kích động.
Thanh cổ kiếm truyền thuyết, từng nằm trong tay Thanh Diệp tổ sư uy nhiếp thiên hạ, hôm nay nhằm đúng thời khắc nguy khốn nhất của Thanh Vân Môn, đã tái xuất trong tay chưởng môn Đạo Huyền Chân Nhân.
Lưng chừng trời, Thủy Kỳ Lân bay đến phía dưới Đạo Huyền, khe khẽ gầm gừ. Đầu con thú cúi thấp, hình như đối với thanh cổ kiếm, nó mang một niềm khiếp sợ và tôn kính không thể diễn tả được.
Thân mình Đạo Huyền ẩn hiện trong vầng sáng, chầm chậm hạ xuống đầu linh thú Thủy Kỳ Lân.
Hít thở thật sâu!
Chĩa kiếm, hướng lên trời!
Vòm trời rực hào quang, đột nhiên văng vẳng những tiếng nhẩm chú kỳ dị, như thần phật niệm xướng, như ác quỷ gầm gào. Một cảm giác chấn động sâu xa, nhấn chìm tất cả mọi người.
Đột nhiên, từ đằng hậu sơn Thông Thiên Phong, nơi Huyễn Nguyệt Động Phủ, một luồng khí màu tím rùng rùng trỗi dậy, rọi lên mình Thuỷ Kỳ Lân và Đạo Huyền ngay trên đầu nó. Giây lát sau, ở mọi nơi xa xôi, đồng hướng về phía ấy, có sáu đạo kỳ quang rực rỡ từ sáu ngọn núi nhánh của dãy Thanh Vân bay tới, gồm các màu: vàng, xanh dương, đỏ, xanh lục, da cam, xanh lam, cùng lao xuống một lúc, rồi bảy đạo kỳ quang hội tụ lại trên thanh cổ kiếm Tru Tiên giờ đã rực lên long lanh chói lọi trong tay Đạo Huyền.
Trời đất biến sắc, sấm nổ ầm ầm!
Giữa từng trời rền vang một trận lôi thanh, cuồng phong nổi lên, mọi người đều tái mặt. Trên Thông Thiên Phong cát chạy đá bay, bụi đất mù mịt, bảy đạo kỳ quang rùng rùng bất tuyệt, chiếu rọi vào thanh Tru Tiên Cổ Kiếm rực rỡ chói loà, chầm chậm tụ hình một khí kiếm bảy sắc long lanh, không ngừng lớn lên, đồng thời từ thanh chủ kiếm, liên tục tách ra các khí kiếm đơn sắc, càng lúc càng nhiều, nháy mắt đã phủ rợp vòm không, bảy màu lưu chuyển chiếu ngợp ngọn Thông Thiên, vô cùng diễm lệ!
Thương Tùng Đạo Nhân thân hình run rẩy, rên lên khe khẽ: “Tru Tiên Kiếm Trận, Tru Tiên Kiếm Trận…”
Lúc này Độc Thần và Tam Diệu Tiên Tử cũng đã bay trở lại, Thương Tùng Đạo Nhân sắc mặt tái mét, nói: “Trận pháp này là do Thanh Vân Tử tổ sư khai phái sáng lập, lại được Thanh Diệp Tổ Sư dành ra tâm huyết trăm năm để hoàn thiện, nó được thúc động bởi cổ kiếm Tru Tiên, uy lực khó mà tưởng tượng được, chúng ta, chúng ta hay là lui mau đi?”
Quỷ Vương biến sắc mặt, nhưng Ngọc Dương Tử thì bừng bừng giận dữ: “Hồ thuyết bát đạo, lợi hại đến mức nào thì cũng chỉ có một mình y và một cây kiếm, thế thì làm được gì?”
Thương Tùng Đạo Nhân cười khổ lắc đầu, vội vàng ngoảnh sang bảo Độc Thần: “Tông chủ, Tru Tiên Kiếm Trận này dùng sức mạnh huyền diệu của thần chú để thúc động, căn bản cực kỳ lợi hại. Thanh Vân Môn chúng ta hồi mới khai phái, đều là dựa vào trận pháp này để có thể miễn cưỡng chi trì. Về sau Thanh Diệp Tổ Sư xuất thế, là tài năng thiên bẩm, hội tụ vào trận pháp kỳ sát linh lực ngàn năm vạn năm của bảy ngọn núi trong dãy Thanh Vân, lại dùng vật dẫn là linh khí vô thượng của vạn đại đệ nhất kỳ kiếm là Tru Tiên mà luyện thành, công lực ấy có thể khai thiên phá địa, chúng ta không cách nào đương cự nổi đâu!”
Độc Thần biến sắc mặt, nhưng để thử Tru Tiên Kiếm Trận từ xưa tới giờ chưa từng nhìn thấy hay là để thành công sắp nắm được vào tay tuột đi, bất luận thế nào lão cũng không thể lập tức quyết định được.
Ngọc Dương Tử đứng bên cạnh thì khỏi phải nói, nét mặt không cam chịu, chỉ có Quỷ Vương khẽ giậm chân, quả quyết: “Trận pháp này uy lực lớn quá, chúng ta không chống lại được, đi thôi!”
Ngọc Dương Tử và Độc Thần, lại thêm Tam Diệu Tiên Tử đều sững người, đang định tranh biện, thì chỉ trong giây phút do dự, trên cao Tru Tiên Kiếm Trận chói lòa rực rỡ, đã bắt đầu biến hoá.
Làn khí kiếm bảy sắc trên mũi cổ kiếm Tru Tiên hiển nhiên là thanh chủ kiếm của trận pháp, lúc này bắt đầu biến ra to lớn vô tỉ, vòi vọi vươn lên trời xanh, to lớn hơn cả cự thú Thuỷ Kỳ Lân. Trong lúc đó màn khí kiếm đơn sắc đầy trời càng dày đặc thêm, như vân vụ không tan, nhìn mà kinh hãi.
Cảnh tượng kỳ lạ thiên cổ hiếm có này, chẳng mang lại cho người ta chút cảm giác phấn hứng nào, chỉ có từng trận từng trận sát ý và băng lạnh.
Đạo Huyền Chân Nhân đứng trên Thuỷ Kỳ Lân, thân hình ẩn ước lay động, đồng thời, dường như niệm dẫn pháp chú, tay phải huy động cổ kiếm Tru Tiên, tay trái khép lại bắt pháp quyết, vạch xuống phía dưới!
“Xoẹt…”
Trên Tru Tiên Cổ Kiếm, lấp loáng một đợt hào quang, giây lát sau, vô số khí kiếm bung ra trong khoảng không, hình thế lăng lệ, lao vọt xuống, nhằm thẳng hướng bọn người Ma giáo.
Kiếm toả như mưa, thiên địa nghiêm sát!
Chúng đồ ma giáo cử binh kháng cự, nhưng khí kiếm vững vàng kiên cố, lạnh lùng xả thẳng xuống, những kẻ công lực hơi yếu liên bị chém ngã ngay, máu tươi tung toé.
Trên Thông Thiên Phong, tức thời như có quỷ tru sói gào, tiếng hét thảm thiết vẳng lên lồng lộng, vô số thân rơi thịt nát văng tung, thật là huyết nhục tả tơi, gió tanh mưa máu, cảnh tượng không khác nào địa ngục. Nhìn cảnh ấy tình ấy, đến người của Thanh Vân Môn và Thiên Âm Tự cũng đều lặng lẽ biến sắc, Pháp Tướng khe khẽ cúi đầu, lâm râm niệm phật.
Tứ đại tông chủ của Ma giáo sắc mặt đại biến, khắp lượt giáo đồ dưới kỳ trận huyền bí, hầu như đều đã bị thương. Nhìn lên kiếm trận như mưa rơi, thanh chủ kiếm bảy sắc trên cao lại không ngừng tách ra thêm nhiều khí kiếm đơn sắc, phạm vi phủ chụp càng lúc càng rộng, hầu như bao bọc toàn bộ Thông Thiên Phong!
Quỷ Vương vung tay chặn phá một thanh khí kiếm, chỉ thấy thân mình rúng động, linh lực sát khí trong kiếm đầy rẫy vô cùng vô tận, xem ra quả nhiên đúng như lời Thương Tùng Đạo Nhân nói, đã hấp thụ được linh khí trời đất ở cả bảy mạch núi của Thanh Vân Sơn, thực không thể dùng sức người mà chống cự được, huống hồ đây chỉ là khí kiếm đơn sắc, nếu là thanh chủ kiếm bảy màu đáng sợ kia, e rằng ai nấy đã chết không có chỗ chôn.
Trong bốn đại tông chủ, Quỷ Vương xưa nay vốn túc trí đa mưu nhất. Giữa lúc nguy nan vạn phần, ý nghĩ xoay chuyển, ông ta đột nhiên phát hiện Đạo Huyền Chân Nhân đang ở trên cao, thân hình rung lắc dữ dội, hiển nhiên cực kỳ mất sức, bèn kêu lên: “Chư vị, Đạo Huyền lão tặc trọng thương, không thể điều chuyển hoàn toàn kiếm trận này, chúng ta lập tức hợp lực mở một đường thoát đi!”
Đám người Ma giáo vốn đang nháo nhác, dưới trận mưa kiếm đoạt hồn hầu như chỉ biết chống đỡ theo bản năng, lúc này nghe Quỷ Vương kêu lên, chúng không nghĩ ngợi nhiều nữa, tất cả các cao thủ Ma giáo trên Thông Thiên Phong liền đằng thân bay lên, theo Quỷ Vương lao về phía đông, nơi khí kiếm đơn sắc thưa thớt nhất.
Trên đường đi, tiếng kêu la thảm liệt, giữa trời khí kiếm đoạt mệnh như ác ma cười gằn, từng búng máu tươi đáng sợ văng tung toé, người của Thanh Vân Môn và Thiên Âm Tự cứ nhìn đến ngây sững, quên cả ngăn chặn chúng đồ Ma giáo. Nhưng dù có nhớ đến, cũng chỉ e là lực bất tòng tâm, đầy trời kiếm toả như mưa, nếu họ vọng động, chắc sẽ bị đả thương trước nhất trong cơn mưa kiếm đó.
Cuối cùng, sau khi bỏ lại gần một trăm thi thể, mấy chục tên cao thủ ma giáo đã tới được phía cực đông. Tứ đại tông chủ và Thương Tùng Đạo Nhân, ai nấy thân mình thương tích, nhưng cũng thoát được ra ngoài.
Mưa kiếm ngập trời, cuối cùng cũng suy yếu, rồi từ từ ngừng lại.
Vô số máu tươi tán lạc, lặng lẽ rớt xuống, biến thành một trường huyết tanh kinh tâm động phách, phủ một màn máu lên cả ngọn Thông Thiên Phong.
Khí kiếm trong không trung dần dần tiêu tán, Đạo Huyền Chân Nhân theo Thủy Kỳ Lân từ từ hạ xuống. Bọn Điền Bất Dịch lúc này mới sực tỉnh, lập tức chạy lên đón, nhưng mới động đến người Đạo Huyền Chân Nhân, còn chưa kịp nói một câu, đã thấy thân mình ông chao đi, ngã vào lòng Điền Bất Dịch đang đà lao tới, rồi ngất lịm, bất tỉnh nhân sự.
——–
1: Triền Miên Ti: sợi tơ dằng dặc