Gần bốn giờ chiều Hoắc Dận nhận được điện thoại của Mặc Bảo gọi tới. Lúc đó, cậu đang cùng em gái Nhược Nhược ở trong phòng khách xem anime, tuy rằng cậu không thích cho lắm nhưng mẹ nói cậu phải chăm sóc em gái nên cậu đành phải ở bên cô em gái bất đắc dĩ này.
Điện thoại gọi tới, Hoắc Dận đi qua nhấc máy lên.
“A lô?”
“Hoắc Dận, mẹ đã về chưa?” Câu đầu tiên Mặc Bảo nói sau khi nghe điện thoại, chính là câu này.
“Mẹ?”
Hoắc Dận liếc nhìn xung quanh ngôi nhà chỉ có hai anh em, nhíu mày: “Không có, sao vậy?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Bảo nhất thời càng thêm âm trầm.
Mẹ rời vịnh Thiên Thủy lâu như vậy còn chưa về đến nhà. Xem ra, người mẹ ngốc nghếch này nhất định lại lén lút trốn đến nơi nào đó để khóc. Trước kia lúc ở nước ngoài, nếu ở bên ngoài chịu ủy khuất, Ôn Hủ Hủ sợ hai đứa nhỏ lo lắng nên lén lút chạy đến một chỗ nào đó chờ tâm tình bình tĩnh sau đó mới về nhà.
Mặc Bảo hận không thể lập tức bay về nhà, đi tìm người mẹ ngốc nghếch này!
“Hoắc Dận, chúng ta đổi lại đi?”
Hoắc Dận nghe vậy, lắp bắp kinh hãi, “Đổi lại? bây giờ? không phải nói… ngày mai đổi lại sao?”
Trải qua buổi trưa, Hoắc Dận đã có chút quyến luyến nơi này, muốn ở bên cạnh mẹ nhiều hơn, cậu không muốn trở lại căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh như băng kia.
Thế nhưng sau khi nghe Hoắc Dận hỏi, Mặc Bảo ở đầu dây bên kia điện thoại đột nhiên nổi giận: “Không, tôi không thể ở lại đây lâu hơn được nữa, Hoắc Dận, cái nơi quỷ quái này của cậu, tôi không thể ở lại dù chỉ một khắc nào nữa!”
“Tại sao?”
“Hoắc Dận, tôi hỏi cậu, người phụ nữ tên Cố Hạ kia rốt cuộc là ai? Vì sao diễn xuất của cô ta vụng về như vậy, ba còn coi như không nhìn thấy?”
“……”