Lo lắng, nghi hoặc, sợ hãi, tuyệt vọng.
Y không dám nói với kỵ sĩ trưởng cũng không dám nói với ông nội, nhưng mà bệnh tình ập tới dồn dập khiến y không có thời gian chần chừ, lần nọ té xỉu làm mọi người đều hay biết cả.
“Đừng sợ.” Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy kỵ sĩ trưởng, từ dáng vẻ râu ria đầy mặt của hắn Đỗ Cửu đã đoán được bản thân chắc chắn hôn mê rất lâu.
Kỵ sĩ trưởng chăm chú nhìn y không chớp mắt, nhè nhẹ vỗ về gương mặt y, khẳng định chắc nịch: “Không sao hết, em yên tâm, tôi sẽ không để em có chuyện gì đâu.”
Từ trước tới giờ kỵ sĩ trưởng đều vững chãi đáng tin khiến y tin ngay tức thì, chớp chớp mắt, mặt mày cũng nhen nhóm hy vọng: “Được, ta tin ngươi, còn có ông nội nữa.”
Ngày tháng sau đó Đỗ Cửu vẫn luôn ra vẻ rất lạc quan, bọn họ kết thúc chuyến du lịch trở về Onekri sống cùng Viêm Thần, Viêm Thần và kỵ sĩ trưởng cũng ra vẻ rất lạc quan, tựa như y chỉ đang mắc bệnh vặt, điều chế ít thuốc bắt đúng bệnh là có thể khỏi hẳn.
Kỵ sĩ trưởng thường xuyên đi ra ngoài sau đó sương gió mỏi mệt trở về, cứ cách ngày Viêm Thân sẽ lấy ra thuốc mới đưa cho Đỗ Cửu, nhưng mà hết lần này tới lần khác đều là hy vọng rồi lại thất bại.
“Ta không muốn chết.” Đỗ Cửu níu lấy tay kỵ sĩ trưởng, trông mong nhìn hắn, “Ngươi đã nói là chỉ cần có ngươi ở bên thì ta sẽ không chết mà, ngươi sẽ cứu sống ta đúng chứ?”
Thất bại hết lần này tới lần khác khiến tinh thần y gần như sụp đổ, không có gì khiến con người ta bất lực hơn việc nhìn bản thân đi gần tới cái chết cả.
Y giận dữ đập phá trút giận, cuồng loạn trách cứ.
Kỵ sĩ trưởng không hề rời đi mà yên lặng ở cùng y, tùy y trút giận.
Nhưng tử thần cũng không bởi vì sự phẫn hận của y mà dừng bước, y cũng không thể không suy sụp mà chấp nhận số phận.
Sau lần trút giận cuối cùng Đỗ Cửu thỏa hiệp, nếu cái chết đã được định sẵn thì y làm vậy có ích gì chứ, sẽ chỉ khiến cho những người bên cạnh mình càng khó chịu mà thôi.
Vì vậy hôm nay tỉnh lại y không hề oán giận, không hề phẫn hận, cũng không đánh thức kỵ sĩ trưởng đang mệt mỏi mà lẳng lặng tự mình đứng dậy rửa mặt.
Xem ra kỵ sĩ trưởng đúng là thật sự quá mệt mỏi rồi, tới vậy cũng không hay biết gì, y ngồi xổm xuống hôn lên hốc mắt thâm đen của hắn, trong lòng tràn ra áy náy sâu đậm.
Y cứ nhìn chăm chú vào kỵ sĩ trưởng như thế, tựa như muốn ghi tạc dáng vẻ của hắn vào lòng, mãi tới khi hắn mở mắt ra.
“Xin lỗi.” Đỗ Cửu giành lên tiếng trước, y đưa tay vuốt ve gương mặt hằn lên mệt mỏi của hắn, “Mấy ngày này ngươi vất vả rồi.”
“Đừng lo.” Y nhớ lại những ngày suy sụp của quá khứ, trên mặt thậm chí còn khẽ mỉm cười, “Ta không sao cả, chỉ là đã hiểu ra mà thôi.”
“Đừng bận tâm, không phải lỗi của em.” Dáng vẻ của y khiến kỵ sĩ trưởng quá đau lòng, hắn nắm lấy tay y khẽ lẩm bẩm, “Sẽ ổn thôi, em nhất định sẽ khỏe lại.”
Trong mắt Đỗ Cửu thoáng qua một tia ảm đạm rồi lại nhanh chóng tươi cười trở lại, xuôi theo lời hắn: “Đúng thế, ta sẽ ổn thôi mà.”
Ngồi xổm một lúc lâu khiến hai chân y bắt đầu tê dại, bèn ngồi bệt xuống đất bên mép giường như kỵ sĩ trưởng, nghiêng đầu nói: “Ta không muốn ở lại đây nữa, không vui tí nào, chúng ta ra ngoài chơi đi.”
Ánh mắt kỵ sĩ trưởng chấn động, trong quay cuồng toát ra chịu đựng lẫn đau xót nhưng lại nhanh chóng giấu đi, tựa như vô số lần trong quá khứ mà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Đỗ Cửu: “Em muốn đi đâu?”
“Đi đảo Lạc Nhật!” Đỗ Cửu chống cằm, hai mắt sáng ngời như thuở xưa, “Chúng mình quay lại đảo Lạc Nhật một lần đi, ta muốn xem thử nhà chúng ta có còn hay không.” Với y mà nói thì đảo Lạc Nhật chính là thiên đường, y không biết sau khi chết mình có thể lên thiên đường hay không, nhưng y hy vọng vào những giây phút cuối đời mình có thể ở tại thiên đường của nhân gian.
“Được.” Kỵ sĩ trưởng cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại, khó khăn cất lời.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. [Ngôn Tình] Sống Chung
2. [Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện
3. Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa
4. Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
=====================================
Đỗ Cửu nói đi thì đi ngay, trưa hôm đó lập tức chào tạm biệt ông nội rồi lên đường cùng kỵ sĩ trưởng, hướng tới đảo Lạc Nhật.
Từ Onekri tới đảo Lạc Nhật mất mười ngày, còn là do hai người sử dụng trận pháp truyền tống, nếu không thì ít nhất phải mất hai tháng.
Hai ngày đầu tinh thần Đỗ Cửu vẫn còn tốt, đến ngày thứ tư đã bắt đầu mơ màng muốn ngủ, tới khi y tỉnh lại nhận ra mình đã tới đảo lạc Nhật rồi, còn đang ở trong ngôi nhà mà bọn họ từng sống.
“Nó vẫn còn à…” Y híp mắt lại, thị lực càng ngày càng yếu, đôi mắt tím như đá quý rực rỡ hoàn toàn ảm đạm xuống.
“Ta muốn đi ra ngoài.” Y vươn tay với kỵ sĩ trưởng.
Kỵ sĩ trưởng nghe theo ôm y ra khỏi nhà, đi tới ngồi xuống ghế đá bên cạnh bể bơi.
“Hay quá.” Đỗ Cửu mỉm cười với kỵ sĩ trưởng, “Nhà của chúng ta vẫn còn.”
Y ở thế giới này rất vui vẻ, thật sự thật sự vui vẻ, vui vẻ nhất từ trước tới giờ, mà hiện giờ y rất đau lòng, đau lòng nhất từ trước tới giờ.
Những thế giới trước cho dù y không nỡ nhưng biết được Tần Cửu Chiêu sẽ đợi mình ở thế giới kết tiếp, cho nên cũng chỉ là không nỡ mà thôi, còn lúc này y thật sự có suy nghĩ muốn ở lại.
Hóa ra chia xa lại là chuyện khó khăn đau khổ tới vậy, hóa ra tình yêu cũng có một mặt khiến người ta buồn thương tới vậy.
Y dùng chút sức lực cuối cùng ôm lấy cổ kỵ sĩ trưởng, muốn hôn môi hắn, khiến hắn không cần đau lòng như thế kia.
Đôi mắt kỵ sĩ trưởng rõ ràng là màu xanh lục nhưng hiện giờ lại ánh ra màu đỏ tươi.
“Đừng đau lòng.” Đỗ Cửu cố gắng giữ nụ cười, “Cảm ơn ngươi đã ở cạnh ta đến bây giờ, nếu có kiếp sau ta nhất định sẽ thích ngươi trước, sẽ yêu ngươi hơn cả ngươi yêu ta, sau đó tới lượt ta bảo vệ ngươi.”
“Được.” Hầu kết kỵ sĩ trưởng trượt xuống, trong cổ họng tựa như có cát sỏi khiến một từ đơn giản lại nhỏ máu tươi.
Đỗ Cửu cười sau đó nhắm mắt lại, dường như mệt mỏi tới tận cùng nặng nề mà ngủ, dần dần mất đi ý thức.
Kỵ sĩ trưởng ôm y từ hừng đông cho tới mờ tối, khoảnh khắc ánh trăng treo giữa trời hắn đột nhiên mở mắt ra, nhẹ nhàng bế lên cơ thể đã mất đi hơi ấm trong lòng mình, khẽ hôn lên trán y: “Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở thế giới kế tiếp.”
Sau đó đứng lên đi về phía biển rộng không bờ.
– ——-
Editor: Hmm hỏi thật mấy bồ chớ động lực nào để mấy bồ đi đọc một bộ truyện đang edit mà tiến độ còn cà xịt cà đụi, một bữa trồi tám bữa lặn như bộ này vậy? Mà dạo này thú thiệt là mình bận lắm lắm nên hông ấy mình đi kiếm bộ nào hoàn rồi đọc, đợi năm sau quay lại biết đâu thấy mình edit xong rồi ấy, chứ chờ như này cực quá!
Nhưng yên tâm mình sẽ cố hoàn trong vòng năm sau, tại raw Tấn Giang có thời hạn 2 năm thôi, năm sau không hoàn nữa phải mua lại, mất công. =)))))))))))