Nhưng hiện tại lại càng khẩn trương hơn, bởi vì quần áo của Hoắc Ngập không chỉnh tề, vạt áo sơ mi còn mở một nút, mơ hồ có thể xuyên thấu qua khe hở, thấy cơ bụng bên trong.
Tầm mắt của Lâm Kiều hơi đình trệ, vươn đầu ngón út giúp anh kéo khe hở của áo sơ mi lên.
Hoắc Ngập cảm giác được động tác của cô, cúi đầu nhìn lại, thấy cô nhìn, cười nhẹ kéo vạt áo ra, “Muốn sờ à?”
Lâm Kiều nhìn anh kéo vạt áo ra, ngực hơi kinh hãi, đường cong cơ thể bên trong áo sơ mi của anh rất đẹp, cứng rắn rắn chắc, dây lưng trên quần, phía dưới là chân thon dài.
Anh hơi khuất chân, dựa vào tường, quần tây thẳng tắp không có chút nếp uốn nào, Lâm Kiều nửa dựa vào trên đùi anh, hoàn toàn ở vào vị trí chủ đạo.
Cô đột nhiên nhớ tới đồng nghiệp nữ trong công ty từng thảo luận, các cô ấy nói xúc cảm rất tuyệt…
Cô đã từng chạm qua một lần, nhưng bởi vì quá khẩn trương, căn bản không chú ý tới cảm giác chân thật, hiện tại nhiều ít có chút tò mò…
Hoắc Ngập thấy cô nghiêm túc nhìn, khóe môi cong lên, thấp giọng thúc giục một câu, “Nhanh một chút, nếu không sẽ bị người khác thấy.”
Lâm Kiều vốn đang do dự, nghe được lời này có chút khẩn trương, như trộm mà nhìn thoáng qua bên cạnh, vươn tay nhỏ nhẹ nhàng sờ lên.
Ngoài cửa sổ gió biển nhẹ nhàng thổi vào, phất bay mành lụa trắng, áng nắng chiếu vào, khúc xạ ra ánh sáng sáng ngời.
Lâm Kiều ngủ rất sâu, chờ đến khi hơi tỉnh dậy.
Cô nằm ở trên giường lật người, chỉ cảm thấy đau đầu, giường bên cạnh đã không thấy người, cũng không biết Phương Tình Hữu đi nơi nào.
Từ từ, Phương Tình Hữu?
Lâm Kiều chậm rãi ngồi dậy, suy nghĩ còn đang dừng lại ở việc chơi trò chơi, hình như cô bại bởi Hoắc Ngập, anh muốn cô cởϊ qυầи áo ra…
Điện thoại ở mép giường “Đinh” một tiếng, nhận được một tin nhắn.
Lâm Kiều đi lấy di động, vừa nhìn dãy số, là Hoắc Ngập gửi tới.
“Tỉnh chưa, dậy ăn cơm sáng.”
Lâm Kiều nhìn tin nhắn trong điện thoại, hơi ngốc, mơ hồ nhớ tới một đoạn ngắn ngày hôm qua.
Đầu cô đột nhiên càng đau, khó trách sẽ có câu uống say làm loạn này, hiện tại xem như cô đã khắc sâu cảm nhận được, sau khi uống xong rượu sẽ xúc động như thế nào.
Bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, Lâm Kiều đứng dậy đi dép lê, chậm rãi đi tới, mở cửa ra.
Hoắc Ngập đứng ở cửa, trong tay cầm theo cháo, nhìn cô hơi mỉm cười, “Ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Lâm Kiều phản ứng lại, “Cảm ơn cậu, tôi sẽ tự mình đi ăn.”
Hoắc Ngập đến gần một bước, “Đừng nói cho tôi, chị đã quên ngày hôm qua đồng ý với tôi việc gì?”
Lâm Kiều vừa vặn bị nói, ý thức của cô vẫn còn hơi mơ hồ, đầu óc mê mang, hoàn toàn là di chứng sau khi say rượu.
Hoắc Ngập cầm theo cháo đi vào, mở hộp giữ ấm, nhìn cô nói, “Ngày hôm qua chị đã đồng ý ở bên tôi.”
Cô trong mơ hồ, cũng có nghĩ tới, nhưng việc này vẫn không chịu thừa nhận là được.
Lâm Kiều hơi im lặng, theo sau, “Sao có thể, chúng ta không phải đang chơi trò chơi sao?”
“Không nhớ rõ?” Hoắc Ngập cũng không thấy lạ, ngồi xuống bên mép giường, duỗi tay lấy di động, nhìn về phía cô cười, “Không có việc gì, chúng ta có thể nghe lại.” Ngón tay anh vừa ấn, ấn xuống một đoạn ghi âm.
Bên trong truyền ra giọng nói của anh, “Thích không?”
Sau một lúc lâu bên trong không có tiếng, không biết đang làm gì, qua thật lâu, mới nghe thấy cô nhỏ giọng trả lời, hình như có chút thẹn thùng, “Thích.”
Giọng nói của Hoắc Ngập hơi trầm thấp, thả nhẹ nhàng, “Chị, nếu cứ sờ soạng như vậy, đã đồng ý chuyện làm bạn gái tôi, thì không thể đổi ý.”
“Được.”
Sau đó chính là tiếng hôn môi mờ ám, nghe còn khá kịch liệt.
Cả khuôn mặt Lâm Kiều đều đỏ lên, đầu ngón chân theo đó dường như cũng sung huyết, vậy mà anh còn ghi âm lại…
Cô nghe được mấy lời này, nhanh chóng nhớ tới chuyện ngày hôm qua, hình như cô thật sự đã sờ soạng cơ bụng của anh, lại còn là trường hợp công khai ở hành lang như vậy…
Lâm Kiều hổ thẹn không chỗ dung thân, “Tôi… Tôi ngày hôm qua uống say, không tỉnh táo lắm, lời nói ra đều không thể tính.”
“Không phải uống say thì đều nói thật sao?” Hoắc Ngập nhìn cô, nói thẳng ra.
Lâm Kiều trực tiếp không nói nữa, khô khan đứng, định cắn chết không nhận.
Hoắc Ngập hơi nhướng mày, “Vậy nghe lại lần nữa, ngẫm lại xem ngày hôm qua chị nhiệt tình bao nhiêu.”
Nghe một lần đã xấu hổ và giận dữ muốn chết, lại còn phải nghe thêm một lần nữa!
Lời Lâm Kiều muốn nói mắc ở cổ họng, vội vàng đi lên, muốn đoạt di động.
Hoắc Ngập thuận thế nghiêng về sau, Lâm Kiều trực tiếp bổ nhào vào trên người anh, anh cầm di động, cười nhẹ nhìn cô, “Chủ động như vậy?”
Lâm Kiều ghé vào trên người anh, cảm giác được thân thể cứng rắn thon dài, hoàn toàn không giống với cơ thể mềm mại của nữ sinh.
Cô như bị dọa bỏng, vội bò dậy, nhìn điện thoại trong tay anh, trên mặt nóng rát, “Hoắc Ngập, uống say sẽ không giống lúc bình thường.”
“Vậy chị sờ tôi thì sao?”
Lâm Kiều bị nói cho cứng họng không trả lời được, quẫn bách nói không ra lời.
Hoắc Ngập chậm rãi ngồi dậy, “Cũng bởi vì chị nguyện ý làm bạn gái tôi, tôi mới cho chị sờ, hiện tại chị được sờ sướиɠ tay, còn không muốn chịu trách nhiệm?”
Lâm Kiều không tiếng động mà cúi đầu, giống như một tên tra nam bị khiển trách.
Hoắc Ngập cũng không nói nhiều, đứng lên đi ra ngoài, “Xem ra chị không định nhận, vậy tôi chỉ có thể tìm người tới bình luận thử.”
“Không được! Đừng để người khác nghe!” Lâm Kiều hoàn toàn luống cuống, vội vàng đi lên giữ chặt anh, nhỏ giọng nói, “Hoắc Ngập, trước kia không phải tôi cũng đã từng sờ sao?”
“Trước kia chị là bạn gái tôi, có thể tùy ý sờ, hiện tại không phải, tôi không có khả năng cho chị sờ không, ngày hôm qua chị còn muốn tháo dây lưng của tôi, tính ngủ tôi à?” Hoắc Ngập nói chuyện thong thả ung dung nhàn nhã, nói nửa thật nửa giả.
Lâm Kiều xấu hổ nói không nên lời, không biết anh nói là thật hay là giả, lúc sau hình như cô mệt quá nên ngủ, chuyện tháo dây lưng hẳn không có khả năng?
Nhưng duy nhất cô có thể chắc chắn chính là, lời Hoắc Ngập nói vừa rồi, tuyệt đối sẽ làm ra được.
Đoạn ghi âm này nếu để cho người khác nghe thấy, thật sự có thể không cần ra ngoài nữa.
“Xem ra là không nhận.” Hoắc Ngập nhìn cô không nói lời nào, xoay người đi ra ngoài.
Lâm Kiều vội vàng lôi kéo, “Không phải! Cậu từ từ, để tôi nghĩ lại.”
Hoắc Ngập cũng không ép buộc, cúi đầu nhìn cô, giọng nói dịu đi rất nhiều, “Được rồi, chị chịu trách nhiệm là được, tôi chỉ muốn một người bạn gái.” Anh nói, duỗi tay ôm cô, “Ngày hôm qua tôi nhịn rất vất vả, chị chắc hẳn cũng muốn có bạn trai, tay chị rất không an phận, vẫn luôn sờ đến chỗ khác, nói chị dừng lại cũng không chịu, suýt chút nữa đã bị người khác thấy.”
Lâm Kiều: “…”
Cả đầu cô đều loạn rầm rầm hết cả, đã cảm thấy thẹn không biết nên đối mặt với anh ra sao.