Thật ra vẫn còn rất sớm, nhưng quầng sáng đỏ đặc trưng của nắng mai đã xuất hiện ở dải bụng cá trắng muốt nơi chân trời. Cao nguyên này được nhuộm đỏ cả một màu rực rỡ. Các lớp đá cứng được mưa gió bào mòn tạo thành những khối đá hình nón, hình nấm với nhiều màu sắc khác nhau như đỏ, vàng, xanh lá, xám…giống như biển rừng rực rỡ trải dài vào ngày thu. Có những hang động được đào trên mặt đá của khe núi, trong đó các linh mục của Cơ Đốc giáo cổ đại đã xây dựng nên nhà thờ hoặc vẽ tranh tường.
Tại nơi đây, người Hittite đã tạo ra một đế chế hùng mạnh, và người Ả Rập cũng đã từng châm ngòi cho ngọn lửa chiến tranh tôn giáo tại nơi này…… Dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử đã hội tụ đến hiện tại, cuối cùng hình thành nên một sự pha trộn văn hóa đa sắc tộc.
Nơi đây được chọn là điểm cuối của chuyến hành trình.
Những nơi Thích Thủ Lân đưa Trì Diễm đi dường như đều trải qua cả bốn mùa.
Tựa như đi qua một đời người vậy.
Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu đến từ những ngọn núi đá ở phía xa. Thích Thủ Lân đứng ngược sáng, ngũ quan trên gương mặt rõ ràng của hắn giờ đây bị bóng tối bao phủ nên khó có thể nhìn rõ.
“Chuẩn bị xong hộ chiếu và vé máy bay chưa?”
“Rồi……”
“Vậy cậu đi trước đi.”
Trì Diễm lắc đầu, thanh âm run rẩy nghẹn ứ: “Anh đi trước đi.”
“Được.” Thích Thủ Lân quay đầu đi, chỉ về nơi xa. “Khinh khí cầu của tôi sẽ bay lên từ nơi đó, chiếc màu đỏ ấy.”
“Trì Diễm, em tự do rồi.”
Sau một hồi im lặng, cuối cùng cậu cũng chấm dứt đoạn tình cảm dây dưa gần ba năm của mình.
Khinh khí cầu màu đỏ từ từ bay lên trời cao và bay về phía xa, dưới ánh mặt trời, nó trông giống một mặt trời khác. Mà Trì Diễm vẫn chính là Khoa Phụ (1) của ngày nào.
(1)Khoa Phụ (tiếng Trung: 夸父; bính âm: Kuāfù; Wade–Giles: K’ua-fu) là một người khổng lồ trong thần thoại Trung Quốc, người mà mong muốn chiếm được Mặt Trời.
Cậu dồn hết các cơ của toàn thân chạy nước rút bằng tất cả sức lực. Đuổi theo khinh khí cầu màu đỏ mà cậu cũng không biết rõ là mình có với tới được không.
Những du khách đi qua chỉ thấy một nam thanh niên quỳ ráp dưới đất, ôm tay bật khóc thảm thiết sau khi điên cuồng chạy đến đây. Phổi không còn không khí để có thể gào khóc thỏa thuê được nữa, như bị bóp nghẹt đến ngạt thở. Cậu dường như thu mình lại, giống như một Hòn Đá trên mặt đất vậy.
Nếu thật sự là một Hòn Đá thì tốt quá rồi. Bên trong cứng cáp nên sẽ không đau, trái tim cũng sẽ không động lòng vì ai.
Rõ ràng là do bản thân quyết định, rõ ràng là lý trí đã đưa ra lựa chọn tốt nhất. Nhưng lúc này đây, tim cậu như bị xé toạc ra làm hai mảnh.
Không biết từ lúc nào, hàng trăm ngàn quả bóng bay nhỏ đủ màu sắc bay qua đầu Trì Diễm. Chúng giống như những con người tí hon nếu so với khinh khí cầu to lớn trên trời cao kia. Tiếng cảm thán của những du khách xung quanh khiến cho Trì Diễm không khỏi ngẩng đầu lên.
“Rõ ràng là đã được tự do, nhưng vì sao em lại bật khóc thảm thiết như vậy?”
Giọng nói không thể nói là quá mức dễ nghe, nhưng đối Trì Diễm nó giống như giọng nói của thiên đàng vậy.
Như thường lệ, nó mang theo một phần đùa cợt, ba phần xảo quyệt…… và sáu phần dịu dàng. Gộp lại với nhau, tạo nên mười phần thâm tình.
Alpha đứng phía sau cậu không xa, một tay đút vào túi, dáng vẻ trông như đã tính trước hết thảy.
Nhưng thực tế, Thích Thủ Lân đã đánh cược, đánh cược vào tình cảm của Trì Diễm dành cho hắn.
Một con trai cứng đầu này phải dùng dao nhọn cạy dọc theo khe hở, phần thịt trai mềm chỉ khi nào chịu đau mới chịu ló ra ngoài.
“Tôi hy vọng rằng khi yêu một ai đó trên thế giới này, không phải là vì pheromone của em ấy, mà điều tôi yêu chính là “con người” của em ấy.”
Trì Diễm đứng dậy, ngơ ngác nhìn người đàn ông mà cậu cho rằng đã rời đi trên khinh khí cầu màu đỏ, miệng hắn phát ra những lời như trong dòng trạng thái được viết bởi tài khoản “Ngải 10”.
Ngải 10. Ái Mười. Ái Thạch. (2)
(2) Nguyên văn 艾 10. 爱十. 爱石. Trong đó từ Ái Mười (Ái Shí) và Ái Thạch (Ái Shí) đồng âm với nhau.
Hắn đã từng nói với Trì Diễm: Chỉ cần em nguyện ý vứt bỏ tất cả mọi thứ để yêu anh, anh có thể vì em dọn sạch hết mọi trở ngại.
Thích Thủ Lân đương nhiên không phải là thần, nhưng hắn có thể thay đổi thế giới của Trì Diễm.
“Trì Diễm, anh yêu em.”
Một quả bóng bay nhỏ từ trên trời dần đáp xuống, ở đuôi quả bóng có một chiếc hộp nhung đen nhỏ. Thích Thủ Lân bắt lấy nó, mở ra, rồi quỳ một gối xuống trước người thanh niên beta vẫn còn đang sững sờ.
“Gả cho anh đi.”
Mặc dù đã từng cầu hôn trước đó, nhưng những lần đó đều bị Trì Diễm từ chối. Lần này là một màn cầu hôn nghiêm túc.
Trì Diễm từng bước đi đến. Bước qua rừng rậm mùa xuân, bước qua pháo hoa ngày hè, bước qua khinh khí cầu mùa thu, bước qua cực quang ngày đông.
Cậu không có nhận lấy nhẫn.
Nhưng cậu lại ôm chặt lấy Thích Thủ Lân. Cậu ôm lấy cổ hắn, vùi sâu vào hõm cổ của hắn.
Đừng đi mà, đừng rời xa cậu, cũng đừng bỏ mặc cậu. Mãi đến thời khắc mà Thích Thủ Lân quay lưng đi, Trì Diễm mới thật sự nghe thấy giọng nói đè nén trong tim mình.
Hóa ra tình yêu mà cậu dành cho Thích Thủ Lân, từ trước đến nay đều chưa từng phai nhạt.
“Em không đồng ý cũng muộn rồi.”
Thích Thủ Lân lo tự mình đeo nhẫn vào ngón tay của Trì Diễm, ôm lấy gò má trắng bệch đang không biết là đang khóc hay cười này.
“Đồng, đồng ý mà.” Trì Diễm nức nở nói.
Thích Thủ Lân mỉm cười, lại ôm cậu vào lòng, tựa như muốn khắc sâu cậu vào trong xương tủy của chính mình.
Phía sau lưng, nơi Trì Diễm không thể nhìn thấy, nước mắt của alpha cũng khẽ rơi xuống.
【 Tác giả có lời muốn nói: 】
Tài khoản “Ngải 10” không phải là lão Thích đâu, mà do hắn chỉ mở miệng ra lệnh nhân viên tự tạo content rồi đăng một bài cảm động trời xanh mà thôi. ( Lão Thích: Yêu cầu của tôi chính là tình yêu chân thành, khiến cho người ta với rơi lệ. Được rồi chứ, mấy cậu tự suy nghĩ đi)
Nếu không chú ý Weibo của tui, thì mấy bạn cũng không biết tại sao lão Thích lại bắt đầu hút thuốc đâu hehehehehe.
______________________
Escanor: Yayyy cuối cùng 2 đứa cũng nói rõ lòng mình với nhau éc éc. Tui edit mà muốn gớt nước mắt luôn mọi người. Chương này là có mấy chỗ tui edit theo những gì tui hiểu á nên là có khác qt xíu xíu nha. Mà tui edit lẹ là muốn bù chương cho mọi người mấy tuần trước đó hihi, chòi ơi thương mọi người thế gòi còn gì nữa a.