Tân Mãn chậm rãi xé bỏ lớp giấy gói, thấy gương mặt tái nhợt của nhân viên bán hàng như đang chờ đợi tuyên án tử hình thì rất hưởng thụ, thậm chí cố ý thả chậm động tác xé mở.
Người xung quanh bị hai người nói phục, đều xé mở đóng gói đồ mình vừa mua, muốn nghiệm chứng tại chỗ xem sản phẩm mình mua được có phải hàng chính hãng hay không.
Nếu là hàng giả bọn họ sẽ đập nát cửa hàng này!
Sắc mặt nhân viên cửa hàng tái nhợt, ngay cả ông chủ đều gấp đến mức nhảy dựng lên lại không dám chạy ra. Bây giờ chạy ra ngăn chẳng khác nào giấu đầu lòi đuôi.
“Xoẹet” Tân Mãn xé tem chống hàng giả, dùng móng tay cào lớp mạ, nhìn chằm chăm dưới móng tay, chắc chắn mình có thể thấy hàng mã vạch in mực dầu.
Nhưng mà…
Ông ta ngây người không dám tin!
“Cái này… sao lại như vậy?”
Vẫn là hàng thật!
Không thể nào!
Sao có thể như vậy được! Vẫn con mẹ nó là chính phẩm.
Rõ ràng ông ta chuyên môn dặn dò cửa hàng này phải bán hàng giả cơ mà! Sao mở hai cái đều là hàng chính hãng?
Tân Mẫn tức giận, cũng như phát điên mà chộp lấy sản phẩm khác trên quầy, xé mạnh tem chống giả, cào lớp mạ, nhưng vẫn là chính phẩm.
Ông ta sắp điên rš “Là thật, của tôi là thật mà!”
“Của tôi cũng là thật. Chắc đầu óc có vấn đề, hại tôi xé mất lớp đóng gói rồi. Thần kinh!”
“Đồ mọi người mua đều là chính phẩm mài! Người này rõ ràng là đến gây sự. Ông chủ đâu rồi? Mau gọi người đánh chết đồ khốn này đi!”.
Đến xưởng Tân Mẫn ngây ra, Tân Cương cũng đơ người.
Hai người đứng tại chỗ nhìn ba, bốn mươi sản phẩm bị mình xé mở, đều là chính phẩm. Bọn họ không giống đến vạch trần hàng giả mà cứ như chuyên môn đến nói cho mọi người sản phẩm của Lâm Thị trên thị trường… đều là chính hãng!
Hàng của Lâm Thị không thể mô phỏng!