“Nói thật thì nếu như người mà cậu làm bị thương không phải là con trai của tôi, thậm chí tôi không nỡ giết cậu, thật sự rất muốn để cậu đi theo tôi.”
“Nhưng không còn cách nào khác, cậu dám đụng vào đứa con độc nhất của Thủy Thanh Diệu tôi, mạng của cậu đã sớm không thuộc về thế giới này nữa rồi.”
“Bản thân cậu còn khó mà đảm bảo, làm sao có thể bảo vệ cho người phụ nữ này?”
Giang Nghĩa không hề hoang mang, rót một bát rượu, vừa uống vừa nói: “Tôi đã nói rồi, ông không thể động vào cô ta là không được động, không tin thì thử xem?”
Thủy Thanh Diệu ném cho thủ hạ một ánh mắt nhắc nhở.
Tên thủ hạ kia lập tức giơ con dao lên muốn đâm vào lưng Tiểu Điệp.
Phốc!
Một cái đũa trực tiếp đâm xuyên qua bàn tay của người kia, con dao rơi xoảng xuống đất, anh ta đau đớn phát ra tiếng gào thét thảm thiết.
Giang Nghĩa thật sự dám làm lần hai.
Thủy Thanh Diệu nhìn Giang Nghĩa, cười lạnh một tiếng: “Thân thủ của cậu thật sự rất tốt, nhưng vậy thì sao chứ? Đầu óc của cậu không thông minh, đầu óc ngu si tứ chi phát triển, sao có thể là đối thủ của Thủy Thanh Diệu tôi đây?”
“Tôi không ngại nói cho cậu biết rượu mà cậu uống đã bị tôi bỏ thuốc rồi, cậu chỉ có một con đường chết.”
Tiểu Điệp càng khóc dữ dội hơn nữa.
Đây cũng là chuyện mà cô ta đã làm giúp Thủy Thanh Diệu, bỏ thuốc vào rượu để Giang Nghĩa mất đi năng lực chiến đấu.
Người bình thường nghe nói như vậy chắc chắn sẽ tuyệt vọng cực độ, nhưng Giang Nghĩa lại không có.
Anh khinh thường hừ lạnh một tiếng, anh đã chủ động rót đầy một ly rượu.
“Ồ, ông nói là ông bỏ thuốc vào rượu à?”
“Vậy tại sao đến bây giờ tôi lại không có vấn đề gì thế?”