“Được rồi! Chúng ta đi tiếp đi. Theo di thư thì dưới tình huống không phi độn nhanh thì sào huyệt của Hỏa Thiềm thú (cóc lửa) cách nơi đây khoảng một ngày lộ trình. Dọc đường đi, hai vị phải cẩn thận!” Nam Lũng Hầu nghiêm sắc mặt dặn dò.
“Nam Lũng đạo hữu cứ yên tâm. Tại hạ và Lỗ đạo hữu chắc chắn sẽ quý trọng tính mạng của chính mình.” Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, mỉm cười nói.
Lão giả họ Lỗ nghe vậy cũng gật đầu.
“Cũng nên đi thôi, chúng ta đã chậm trễ không ít thời gian rồi. Xuất phát!” Nam Lũng Hầu hài lòng nói.
Sau khi phân biệt phương hướng xong thì kim quang trên người Nam Lũng Hầu chợt lóe, bao lấy toàn bộ thân hình, chậm rãi bay về một hướng.
Hàn Lập cùng lão giả nhìn nhau liếc mắt một cái, linh quang hộ thể cũng xuất hiện, bay lên giữa không trung, theo sát sau Nam Lũng Hầu.
Chỉ cần bọn họ đi lệnh so với lộ tuyến khoảng mấy trượng thì cũng có thể kích động khe hở không gian hoặc thượng cổ cấm chế nên Hàn Lập cùng lão giả tự nhiên vô cùng cẩn thận.
Lộ tuyến phi hành của Nam Lũng Hầu cực kỳ cổ quái, lúc thì đi thẳng, lúc thì rẽ quẹo nhưng vô luận như thế nào thì sau khi phi hành được một thời thần, Nam Lũng Hầu nhất định phải dừng lại, phân biệt phương hướng thêm lần nữa rồi mới tiếp tục di chuyển.
Trên đường đi Nam Lũng Hầu không bao giờ lấy ngọc giản ra xem, rõ ràng là hắn đã thuộc lòng như cháo.
Thần sắc Hàn Lập vẫn như thường nhưng âm thầm ghi nhớ mỗi một bước hành trình ở trong đầu. Vạn nhất có gì kinh biến, đây chính là đường rút lui để bảo vệ tánh mạng. Mà hắn phỏng chừng, Lỗ Vệ Anh cũng đang làm chuyện này.
Dù sao tu tiên giả cũng đã tu luyện qua công pháp ngũ hành cơ bản nên bọn họ cơ hồ đều có thần thông đã gặp qua là không quên được. Nên việc nhớ kỹ lộ tuyến này tự nhiên không cần tốn nhiều sức lực.
Cứ như vậy phi hành hơn nửa ngày, đúng như Nam Lũng Hầu nói, quả nhiên ba người không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì.
Trong lòng Hàn Lập dần dần trỏ nên an tâm. Xem ra Nam Lũng Hầu thực sự có được bản đồ lộ tuyến của Thương Khôn Thượng Nhân năm đó.
Lúc này đi theo phía sau Nam Lũng Hầu, hắn dùng phương pháp nhất tâm nhị dụng, vừa dùng thần thức ghi nhớ đường đi, vừa cảm ứng hết thảy mọi thứ xung quanh.
Theo như hắn đánh giá thì dọc đường tối thiểu có ba, bốn chỗ phát ra ba động (sóng) mãnh liệt của cấm chế, còn một số chỗ khác thì như có như không, khiên cho hắn không có cách nào phán đoán được đó là pháp trận cấm chế hay linh khí vặn loạn tạo thành dị trạng.
Hàn Lập tự nhiên cảm thấy hứng thú đối với những chỗ kia, biết rằng hơn phân nửa ở đó có bảo vật của tu sĩ thượng cổ lưu lại. Nếu thập nhập một chuyến thì rất có thể có nhiều thu hoạch.
Bất quá hắn chỉ thoáng động tâm rồi lập tức đè nén lòng tham của bản thân.
Bởi vì hắn càng nghiên cứu về thượng cổ kỳ trận thì càng kiêng kỵ đối với loại cấm chế kia.
Thông qua những hiểu biết của mình, hắn biết rõ chỗ lợi hại của thượng cổ cấm chế chỉ có thể hơn chứ không thể kém so với khe hở không gian.
Cho dù hắn có được linh nhãn thần thông, có thể tránh được khe hở không gian nhưng nếu đụng chạm đếnloại thượng cổ cấm chế mà mình không rõ thì chẳng phải là đang đùa giỡn với mạng sống hay sao?! Hơn nữa trong con mắt của hắn hôm nay thì cổ bảo bình thường đã không có nhiều giá trị nữa.
Hơn nữa nếu lần này vào cốc có thể lấy được yêu đan của Hỏa Thiềm cùng bảo vật lưu lại bên hài cốt cổ tu sĩ kia, cộng thêm Linh Chúc quả và một lượng lớn Cương Ngân Sa ở động khẩu thì đã xem như thu hoạch rất nhiều rồi.
Cho nên sau khi cân nhắc lợi hại, Hàn Lập không chút do dự, dứt bỏ ý nghĩ mạo hiểm.
Lúc này hắn phát hiện sắc mặt lão giả họ Lỗ bên cạnh có chút âm trầm, thường xuyên nhìn về những nơi ở phía xa xa.
Hàn Lập trong lòng thở dài.
Xem ra nếu lão không tìm được thứ cần thiết ở trong đám bảo vật chỗ tu sĩ thượng cổ kia thì hơn phân nửa sẽ tìm kiếm những chỗ khác.
Việc này cũng không thể nói đối phương có lòng tham. Nếu đại hạn sắp rơi xuống đầu mình thì Hàn Lập cũng sẽ chớp lấy cơ hội này để mạo hiểm một phen.
Dù sao nếu thành công thì thọ mệnh sẽ kéo dài thêm hoặc công pháp sẽ đột nhiên tăng mạnh.
Hàn Lập ngẫm nghi vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy một chút bi ai.
Nhưng lúc này, Nam Lũng Hầu đang dẫn đường đột nhiên dừng lại, nhìn thẳng về phía trước, sắc mặt có chút âm tình bất định.
Hàn Lập thấy vậy, nhướn mày, mơ hồ cảm giác có chút không ổn.
Ánh mắt hắn quét xung quanh một vòng rồi lập tức nhìn chăm chú nhìn bóng lưng của Nam Lũng Hầu, im lặng không nói gì.
Phía dưới bọn họ cách hơn trăm trượng có một ngọn núi nhỏ, trông rất bình thường không có gì đặc biệt cả. Mà xa xa phía trước, hai bên trái phải ẩn hiện hai ngọn núi vô cùng cao lớn, cực kỳ bắt mắt.
Rõ ràng Nam Lũng Hầu đã nói việc đi tới sào huyệt của Hỏa Thiềm thú phải mất một ngày đường, bây giờ mới qua hơn nửa ngày nên nơi đó tự nhiên không phải là mục tiêu.
Lỗ Vệ Anh nguyên bản đã có chút không yên lòng, khi thấy vậy thì lộ ra vẻ ngạc nhiên.
“Nam Lũng huynh, chuyện gì vậy? Vì sao không đi tiếp?” Trong mắt lão giả họ Lỗ xuất hiện vẻ cẩn thận, khó hiểu hỏi.
Nam Lũng Hầu nghe thấy vậy, chậm rãi xoay người lại liếc mắt nhìn hai người Hàn Lập và lão giả một cái, đột nhiên cười khổ nói.
“Hai vị, ta nghĩ chúng ta có thể gặp phải một ít phiền toái. Nói không chừng còn nguy hiểm nữa!”
“Sao? Nam Lũng huynh, lời này là có ý gì vậy?” Lão giả nhíu mày, có chút kinh nghi hỏi.
Hàn Lập sờ sờ mũi, yên lặng không nói nhưng trên mặt cũng hiện ra vẻ muốn hỏi.
“Hai vị đạo hữu có nhìn thấy hai ngọn núi xa xa kia không?” Nam Lũng Hầu giơ tay chỉ về phía trước, chậm rãi nói.
“Tất nhiên là thấy. Chẳng lẽ phiền toái có liên quan đến chúng?” Lỗ Vệ Anh kinh ngạc hỏi.
“Không sai!Chính là do chúng.” Nam Lũng Hầu khẳng định nói.