“Tôi thích cô ấy.”
“Phụt…” Tô Đài suýt chút nữa vẩy gạo.
“Cô ấy là zombie.” Đáy lòng Tô Đài rất rõ ràng, hắn theo Minh Thù là vì Hạ Lai mà không hề có ý nghĩ đối với Minh Thù.
Nguyên Dã hỏi: “Loài động vật móng vuốt không thể yêu đương?”
“Cậu hiểu tôi nói gì.” Tô Đài hơi nghiêm túc.
“Chuyện của tôi, tự tôi biết.” Nguyên Dã có chút không kiên nhẫn đứng lên.
“…”
Tô Đài lắc đầu, nấu cháo cho tốt. Nguyên Dã múc một chén, không biết từ đâu móc ra một gốc cây cắt gãy bỏ vào trong cháo, sau đó trộn thêm đường.
Tô Đài xem Nguyên Dã bưng cháo vào phòng của Minh Thù.
Hắn thở dài.
Trước đã cảm thấy Nguyên Dã kỳ lạ…
…
Minh Thù đã thức dậy, thân là zombie, cô có ngủ hay không thật ra cũng không khác biệt.
“Này, thử xem.” Nguyên Dã đứa chén cháo tới.
“Đây là gì?” Minh Thù nhìn thứ trong bát màu xanh biếc, không dám động, tiểu yêu tinh sẽ không bỏ độc chứ?
“Cô không phải nói mùi vị ăn không ngon sao? Tôi bỏ đường cho cô rồi, cô thử xem.” Nguyên Dã trực tiếp ngồi vào bên cạnh Minh Thù.
Minh Thù: “…” Cô chỉ là nói bậy.
Tuy rằng đúng thật rất khó ăn nhưng cũng không đến mức cô ăn không trôi.
Minh Thù tiếp nhận chén ăn hai ngụm, vị đắng và vị chát bị đường trắng và mùi gạo đè xuống, quả thực không khó ăn như vậy.
Minh Thù chừa lại nửa bát: “Không ngon, không ăn nữa.”
Nguyên Dã nhíu mày, Minh Thù lanh lẹ xuống giường kéo cửa phòng ra đi ra ngoài.
Hai người một trước một sau từ cùng một căn phòng đi ra, vẻ mặt mọi người tỉnh lại trở nên có chút kỳ lạ.
Cái này…
Một người một zombie là tình huống gì?
“E hèm…” Tô Đài hắng giọng một cái, ánh mắt kỳ lạ rơi trên người bọn họ một lúc mới thu hồi lại.
“Ngày hôm nay chúng ta dự định xem một chút ở An Thành.” Tô Đài nói.
Chuyện thịt người làm cho bọn người Tô Đài rất quan tâm, cho nên quyết định điều tra một chút.
Nguyên Dã không nói gì chỉ là dặn dò bọn họ cẩn thận.
Nguyên Dã không có ra ngoài, Diệp Tương Tư và Minh Thù cũng không ra ngoài.
Diệp Tương Tư ở trong phòng chơi đùa cùng mấy đứa trẻ, Minh Thù làm tổ ở trên ghế sô pha. Ánh sáng gay gắt chiếu vào, nướng cả phòng oi bức không gì bằng.
Thân thể như lò lửa dựa đi tới: “Vẫn là bên cạnh cô thoải mái.”
“Có đói bụng không?” Nguyên Dã quay đầu hỏi cô.
Minh Thù gặm bánh quy từng miếng một, trong miệng đều là một mùi vị.
“Cậu lại không biết làm cơm.”
“…”
Không biết làm cơm không chứng minh lão tử không làm được đồ ăn nha!
“Không phải nói buồn nôn, cô ăn từng miếng một như thế không phải luôn buồn nôn chứ?” Nguyên Dã muốn lấy bánh bích quy trên tay cô đi.
Vẻ mặt Minh Thù đề phòng.
Nguyên Dã giơ hai tay lên cho thấy bản thân sẽ không giành với cô.
Tật xấu gì vậy?
Bảo vệ thức ăn như thế.
Nguyên Dã đột nhiên cúi người tiến gần Minh Thù. Trong lúc Minh Thù bảo vệ thức ăn, hôn vào cánh môi cô.
Xét thấy chuyện lúc trước, hắn chỉ mổ một cái rồi buông ra, thấp giọng hỏi cô: “Tôi hôn cô có phải không buồn nôn hay không?”
Giọng nói kia rất trêu ghẹo, trong âm cuối dường như mang theo sự dịu dàng lưu luyến.
Minh Thù tốn hơi thừa lời: “Tôi muốn cắn anh.”
“Vậy không được đâu, cắn hỏng rồi thì cô đi đâu tìm tôi…” Nguyên Dã có điểm đắc ý vênh váo, hắn nhanh chóng thu lại một chút.
Minh Thù giống như không chú ý tới sự lạ thường của hắn.
Trẫm xem ngươi diễn.
Nguyên Dã nhìn thời gian một chút: “Tô Đài dự là sẽ không trở về, tôi đi ra ngoài làm đồ ăn cho cô.”
Nguyên Dã nấu rất nhanh. Minh Thù sau khi ăn xong, hắn mới nhớ tới Diệp Tương Tư và mấy đứa nhỏ nhưng hắn cần rất nhiều thức ăn, hắn làm cho Diệp Tương Tư vài món ăn.
“Anh Tô bọn họ có phải đi thăm dò chuyện của ngày hôm qua hay không?” Diệp Tương Tư bới cơm, hỏi không rõ ràng đối mặt hai người.
Minh Thù dựa vào sô pha, Nguyên Dã ngồi dưới đất, sau lưng dựa vào đùi Minh Thù tư thế hơi thân mật.
Diệp Tương Tư có chút không quen bọn họ như vậy cho lắm, nhưng lại cảm thấy hài hòa lạ thường, nói chung rất kỳ lạ.
Minh Thù ậm ờ một tiếng: “Không biết.”
“Nếu việc này là thật…” Diệp Tương Tư nắm chiếc đũa thật chặt: “Đám người kia cũng quá đáng hận rồi.”
Cô nghĩ đến chuyện mình bị trói trước đó, nếu như những người đó và những người An Thành này là một phe, vậy các cô bị trói để làm gì? Làm đồ ăn cho con người sao?
“Nếu như là thật, cô muốn thế nào?”
Diệp Tương Tư sửng sốt, sau đó ánh mắt vô cùng kiên định: “Tôi sẽ nghĩ biện pháp cứu người.”
“Lý tưởng không tệ, cố lên.” Minh Thù đột nhiên đứng lên.
Trước mặt Nguyên Dã tất cả đều là tài liệu, hắn nhanh chóng đẩy ra một chút, căn dặn Minh Thù: “Cẩn thận một chút.”
Diệp Tương Tư lập tức bị bỏ thức ăn cho chó vào đầy miệng, vừa mới bùng cháy lên lòng hăng hái vời vợi đã bị dập tắt trong chớp mắt.