Linh khí thiên địa vọt tới, ông ông ông, một đạo lại một đạo thần tướng liên tiếp hiện lên, trong nháy mắt đạt tới chín đạo!
Sáng Thế Vương 9 tướng!
Tinh khí sinh mệnh mà Hắc kiếm hấp thu được còn không có tiêu hao hết, tiếp tục tăng tu vi của hắn lên. Đáng tiếc, sau khi đặt chân đến Sáng Thế Cảnh, tinh khí sinh mệnh vốn to lớn lập tức trở nên không đủ, không ngờ chỉ làm cho hắn có thêm một đạo thần tướng liền hoàn toàn hao tổn!
Tuy nhiên không có vấn đề gì, sát chiêu mạnh nhất bây giờ của hắn chính là Ngũ Hành Phù Văn, tu vi cảnh giới của bản thân cũng không phải là trọng yếu nhất!
Hắn vừa lòng cười, sau khi phá vỡ mà vào Sáng Thế Vương, hắn có thể liên tục sử dụng Ngũ Hành Phù Văn, số lần sử dụng lập tức tăng lên gấp đôi, uy lực cũng đồng dạng tăng lên gấp đôi! Đáng tiếc, bởi vì pháp tắc không thay đổi, cho nên lực lượng của hắn tuy rằng lập tức tăng vọt hơn vạn lần, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ tăng uy lực của Ngũ Hành Phù Văn lên gấp đôi!
Đúng như trước hắn liền phát hiện, uy lực thì của Ngũ Hành Phù Văn lớn, nhưng lại xa xa không bằng Lăng Thiên Cửu Thức!
Trăng có tròn khuyết, đâu có thể nào có chuyện thập toàn thập mỹ?
Hắn rời khỏi Tiên Cư, lúc này phát hiện đã về tới Bắc Hợi Thành, khoảng cách địa phương xuất quan chỉ có hành trình không đến nửa giờ.
– Di, làm sao ngươi, làm sao ngươi là Sáng Thế Vương?
Lam Long nữ hoàng sau khi liếc mắt quét Chu Hằng một cái, đột nhiên kinh hô một tiếng, tràn đầy vẻ khó tin.
Kim Long nữ hoàng cũng ngạc nhiên, Sáng Thế Vương, đây là chuyện bất khả tư nghị cỡ nào!
Sáng Thế Cảnh là cấp độ khó có thể vượt qua mức nào, nhưng tên này ngược lại, chính là chừng mười ngày liền vượt qua không hề khó khăn, đây quả thực không phải là người a!
Không hổ là chủ nhân!
– Đừng ngạc nhiên như vậy, cũng không phải chuyện gì lớn lao!
Chu Hằng lạnh nhạt nói, đối với hắn mà nói, dung hợp Ngũ Hành Phù Văn mới là khó khăn nhất, cũng là chuyện có cảm giác thành tựu cao nhất, sau khi bước ra một bước này, tiến vào Sáng Thế Cảnh cũng liền như thế.
Kim Long nữ hoàng cùng Lam Long nữ hoàng đều là liếc mắt, chỉ cảm thấy trên thân Chu Hằng xuyên thấu qua một cỗ hương vị giả ngu nồng nặc.
Mười ngày đã đột phá Sáng Thế Cảnh còn không có gì đặc biệt hơn người?
Điều này bảo các nàng làm sao chịu nổi a!
Cho dù các nàng đều là kiều nữ kiệt xuất nhất trong một chi nhánh của Long Tộc ở Tiên giới, lúc trước đột phá Sáng Thế Cảnh tốn bao lâu thời gian? Hơn 100 năm! Nhưng đã được ca tụng là thiên tài mười mấy vạn năm mới xuất hiện!
Đây là chuyện các nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo từ trước đến nay, nhưng bây giờ lại bị Chu Hằng đả kích làm cho hoàn toàn không có lòng tự tin! Ghê tởm hơn chính là, ngay cả thiên tài mười ngày đột phá Sáng Thế Cảnh cũng không coi vào đâu, các nàng tính là cái gì?
Ngu như heo sao?
Ở bên trong ánh mắt ai oán của hai đại Long Hoàng, bọn họ rời khỏi Bắc Hợi Thành, cũng không cần tinh thuyền, trực tiếp dùng thân thể trống rỗng vượt qua tinh không, một ngày sau đó liền tới Tây Hợi Thành.
Chu Hằng thẳng đến Dã Mã Thành, nhạc phụ Dương Thiết Hổ tiện nghi của hắn là ở chỗ này, thay thế hào môn Phó gia lúc đầu. Hiện tại cường đạo tinh hải kéo tới, không biết vị cha vợ tiện nghi này có chuyện gì hay không.
Vẻn vẹn chỉ mấy giờ sau, bọn họ liền tới tòa cổ thành này.
Nơi này đã bị cường đạo tinh hải phá được, hết thảy trật tự đều không còn tồn tại, tường thành sớm đã bị oanh phá, gạch vỡ khắp nơi đều có, không cần thông qua cửa chính liền có thể tiến vào tòa thành thị này.
Mà so với thảm trạng bên trong thành, phá hư phía ngoài này thật sự là không đáng giá nhắc tới.
Trong thành, khắp nơi là thi thể, bất kể là nam nữ lão ấu, mà chỉ cần là thi thể nữ tính trẻ tuổi đều là khỏa thân, hiển nhiên trước khi chết đã bị lăng nhục, trên mặt ai cũng mang theo biểu tình vô cùng thống khổ, trong ánh mắt u ám vẫn còn có thể nhìn thấy hận ý không cam lòng.
Cường đạo tinh hải nam nhiều nữ ít, tuy rằng mỗi một đoàn cường đạo đều có doanh kỹ tồn tại, nhưng sao có thể thỏa mãn được nhiều người như vậy? Bọn họ tiến vào Tiên Thành, thật giống như con sói đi vào đàn dê, không chút kiêng kỵ phát tiết thú tính của bọn họ.
Hai đại Long Hoàng đều là lửa giận ngút trời!
Các nàng thân là Long Tộc, vốn sẽ không để ý sinh tồn diệt vong của chủng tộc khác, bằng không các nàng cũng sẽ không phát động đại chiến ở hơn 300 vạn năm trước, nhưng thân là nữ nhân, thảm kịch như vậy trước mặt lại là xúc động giới hạn cuối cùng của các nàng!
Võ giả khi còn sống tránh không được giết chóc, nhưng loại chuyện ác này . . . Không xứng là người!
Chu Hằng khuôn mặt lạnh lùng, hắn trừ tức giận ra còn có lo lắng, vạn nhất cha vợ tiện nghi kia có chuyện , Dương Lan Hinh khó tránh khỏi sẽ thương tâm! Hắn không muốn nhìn thấy nhất chính là nữ nhân của mình thương tâm rơi lệ.
Hiện tại, vô luận là bởi vì lý do nào, hắn cũng phải tiêu diệt những cường đạo tinh hải này!
Hắn mở thần thức ra, rất nhanh thì đã phong tỏa vài người, sau khi thân hình nhoáng lên một cái, hắn liền xuất hiện trước mặt của mấy người kia.
– Ai?
Đó là bốn cường đạo tinh hải, lúc này đang ăn uống thả cửa trong một ngôi tửu lâu. Trong tinh không không ánh sáng không trăng, ít có súc vật cùng thực vật, bọn họ có rất ít cơ hội ăn uống.
Nhìn thấy Chu Hằng đột ngột xuất hiện, bốn người này tất cả giật mình, không tự chủ được mà đứng lên.
– Ngồi xuống đi!
Chu Hằng xoay chuyển ánh mắt, khí thế chấn động, bốn người kia lập tức đặt mông ngồi xuống.
Bốn người này bất quá là Nhật Diệu Vương, đừng nói Chu Hằng có được Tử Diễm Thiên Long, chỉ là uy áp Sáng Thế Vương của hắn đã không phải là bốn người này có thể chống cự! Bọn họ nơm nớp lo sợ, đối mặt với Chu Hằng giống như đối mặt với Thần Linh vô thượng, làm cho bọn họ phát ra sự kính sợ không gì sánh được từ đáy lòng.
– Trong thành này, còn có người còn sống không?
Chu Hằng hỏi.
– Có! Có!
Bốn người kia liền vội vàng gật đầu.
– Ở đâu?
– Nhốt tại ngoài Bạch Hạc Hạp thành!
Hưu, Chu Hằng bay lên trời, mà ở phía sau hắn, bốn cường đạo tinh hải kia đã bạo liệt mà chết.
Không cần hắn nói gì, hai đại Long Hoàng đã là theo sát phía sau, ba người rất nhanh liền đi tới bên ngoài Bạch Hạc Hạp thành. Nơi này lúc trước có vô số Bạch Hạc đậu ở đây, bởi vậy liền có tên là Bạch Hạc Hạp.
Chỉ thấy hẻm núi trống trải như mặt đất trên quảng trường, đang có mười hai tên nam nhân quỳ trên mặt đất, trên thân “trống không”, hai tay bị trói sau lưng, đầu gục xuống đất, trên lưng có một vết thương đỏ bừng.
Có một nam nhân tóc dài tay cầm roi da, đi tới đi lui sau lưng của bọn họ, quất mạnh một roi, đánh vào mỗi một người, một đạo máu tươi bắn ra, đau đến mức người nọ run rẩy kêu lên.
Xung quanh bọn họ, có một đám người quần áo rách nát ngồi đó, nữ có nam có, mỗi người vẻ mặt uể oải, tay chân của bọn họ cũng đeo gông xiềng, xem ra đều là bị bắt làm tù binh.
Bên ngoài nữa, thì có cường đạo tinh hải cầm đao kiếm, bọn họ là phụ trách trông coi, nhưng lúc này đang xem trò vui, mang trên mặt nụ cười tàn bạo.
Cha vợ tiện nghi của Chu Hằng đúng là một trong những nam nhân đang quỳ trên mặt đất.