– Tồn tại mạnh mẽ như Á Long cũng sinh bọ chét?
– Tráng niên thì đương nhiên không thể, nhưng tuổi già, khí huyết suy yếu, khả năng động một ngón tay cũng không làm được, vậy sinh bọ chét cũng rất bình thường.
Hách Liên Tầm Tuyết nói.
Long tộc sinh mệnh dài lâu, coi như tuổi già, còn sót lại một hơi, nhưng cũng phải mười năm tám năm mới sẽ chết thật, lúc này có ký sinh trùng liền không kỳ quái. Thật giống như Huyết Nhuyễn Trùng ở tầng thứ nhất, phỏng chừng cũng là khi tuổi già, khí huyết suy yếu, phát sinh biến hóa quái lạ.
– Bọ chét hấp thu máu rồng, lại có thể cao chừng mười trượng, vậy cũng rất ngạc nhiên nha.
Lăng Hàn cười nói.
– Có điều, nó ngồi ở đó bất động, thật giống như bảo hộ vật gì, nói không chắc lại có một cây Long Huyết Thảo.
– Đi, chúng ta đi xem xem.
Bọn họ đi về phía trước, không lâu lắm, chỉ thấy phía trước ngồi xổm một quái vật màu đỏ thẫm to lớn, hình như khỉ, nhưng lại có sáu chi, quả nhiên rất giống bọ chét. Mà ở dưới chân quái vật này, là một khối Thạch Đầu màu máu to lớn, màu sắc đậm hơn những tảng đá khác rất nhiều.
Hách Liên Tầm Tuyết hơi kích động nói:
– Lẽ nào là Chân Long huyết thạch?
Chân Long huyết thạch, do tinh hoa máu của Á Long đúc thành, bởi vậy một khối to bằng đầu nắm tay cũng có thể so với Long Huyết Thảo ba lá, mà khối trước mắt lớn như thế… quả thực kinh người.
Bởi vậy, Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết đều hít vào một ngụm khí lạnh, có một loại kinh hỉ đến không thể tin tưởng.
Có điều, con bọ chét kia là cấp bậc Phá Hư Cảnh, xa xa nằm ở đó liền tỏa ra khí tức đáng sợ, hơi tới gần liền làm da dẻ của Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết muốn nát.
Phải biết thể phách của bọn họ ngang trân kim cấp chín, nhưng tới gần cũng không cách nào làm được, đủ thấy con bọ chét kia mạnh mẽ.
Sức chiến đấu của Phá Hư mười tinh, thậm chí mười hai tinh, mười ba tinh?
Trong lòng Lăng Hàn có loại cảm giác, con bọ chét này gần như đạt đến độ cao của Thi Vương mười lăm mắt, có thể so với Tri Chu màu bạc ở Hỏa Quốc, nhân vật như vậy dù cho hắn lấy Băng Long Oanh Địa Trận cũng vô dụng, đi tới chính là bị miểu sát.
Chuyện này làm sao chơi?
Bảo vật đang ở trước mắt, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn?
– Chúng ta đi! Chúng ta đi!
Hổ Nữu lôi kéo tay của Lăng Hàn, muốn đi về phía trước, nàng như nghé con mới sinh, hoàn toàn không biết cái gì gọi là sợ hãi.
Lăng Hàn ấn nàng lại nói:
– Không được, khí trận ở phía trước mạnh mẽ quá đáng, chúng ta không chịu đựng được, sẽ bạo thể mà chết.
Nguyên bản còn có thể dùng Băng Long Oanh Địa Trận kéo chân, nhưng tên to xác kia quá mạnh mẽ, giết chết Băng Long xong, quay đầu lại cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
– Nhưng Nữu không sợ a!
Hổ Nữu nhảy nhót tưng bừng nói.
Tiểu nha đầu thiên phú dị bẩm, không sợ uy thế, thậm chí độc vật, băng hỏa… đều vô hiệu với nàng, trước thậm chí xông qua con đường phong tỏa ngũ giác của Lôi Hỏa Đại Đế. Nhưng vấn đề là, nàng không có Hắc Tháp, làm sao thu lấy khối huyết thạch lớn như vậy?
Hơn nữa, Hắc Tháp nhỏ như hạt cải, không cách nào để Hổ Nữu mang trên người, bằng không do nàng lặng lẽ tiếp cận, sau đó Lăng Hàn lại đột nhiên xuất hiện, trực tiếp lấy Chân Long huyết thạch, lại trốn vào đúng là một biện pháp.
– Nữu dẫn đi nó!
Hổ Nữu xung phong nhận việc.
—————