“Cậu chỉ cần đi cúng bái mẹ của cậu, người chết là quan trọng nhất, tôi sẽ xử lý bên phía thủ đô. Cậu không đi thì chắc chắn Cố Triệt sẽ không ra tay.”
“Vậy ông có chắc chắn Cố Triệt sẽ ra tay không? Nếu Cố An Nhiên xảy ra chuyện gì thì anh ta chính là đối tượng tình nghi đầu tiên.”
“Chuyện này không phụ thuộc vào anh ta, tôi tự có biện pháp riêng của tôi.”
Khóe miệng Ngồn thần khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh lùng độc ác.
Trăm mưu nghìn kế.
Kiêu hùng.
Hai từ này dùng trên người Ngôn Dương là thích hợp nhất.
Cố Gia Huy cũng không thể không bái phục tâm tư kín đáo của Ngôn Dương, mỗi một bước đi ông ta đều tính toán vô cùng chính xác.
Nếu như ai bị ông ấy nhắm trúng thì chắc chắn cuộc sống sẽ không an lành.
“Ngôn Dương, tôi rất tòn mò, vợ ông có biết ông là người thế này không?”
“Cậu nói chuyện cười sao, vậy vợ chưa cưới của cậu có biết cậu thế này không? Sợ là trên tay cậu cũng đã dính không ít máu rồi đúng không? Đều đã từng làm ra chuyện không thể để người khác biết, phải xem bản lĩnh của ai cao hơn, ai có thể tạo ra được cảnh bình yên giả tạo.”
“Thị trường ở thủ đô là một miếng bánh béo bở, ao cũng muốn chia một phần, mà chuyện chúng ta cần làm chính là đọc chiếm, một nhà nuốt trọn!”
Ngôn Dương vô cùng tự tin nói.
Ông ta có tự tin này, chỉ cần Cố Gia Huy phối hợp tốt với ông ta là được.
“Hy vọng lần này chúng ta có thể hợp tác vui vẻ. Còn cần tôi giúp ông làm chuyện gì nữa không?”