“Ta biết.”
Trong nháy mắt, Thẩm Nhiễm bỗng nhiên cảm giác bị người bóp chặt yết hầu, nàng sắp hít thở không thông, rồi lại vô pháp tránh thoát, “Đây tính cái gì? Uy hiếp sao?”
Chu Thuật An nghe thanh âm nức nở của nàng gần như không thể, đôi tay run nhè nhẹ, tiến lên một bước, hắn thật sự không nghĩ cho nàng cơ hội cầu mình.
Tâm run rẩy, một tay kéo người vào trong ngực mình, “Thẩm Nhiễm.”
“Đáp ứng ta ba chuyện, ta sẽ bảo hộ Thẩm gia của nàng bình an.”
Nàng thân mình ngẩn ra, “Ba chuyện gì?” . Truyện Hài Hước
“Thứ nhất, không được nhập đạo quan.”
Thẩm Nhiễm mở to hai mắt.
“Thứ hai, không được để hắn chạm vào nàng.”
Thẩm Nhiễm lại nói: “Vậy thứ ba thì sao?”
“Chính là điều nàng đang nghĩ tới, nhưng ta sẽ không ép nàng.”
Thẩm Nhiễm không phải cô nương chưa hiểu sự đời, nàng biết ánh mắt nam nhân như vậy có ý nghĩa gì. Cũng biết lời nói hắn ám chỉ cái gì……
Nhưng mà điều làm nàng khó hiểu chính là ba điều kiện này với hắn có thể có bao nhiêu chỗ tốt?
Trong suy nghĩ của Thẩm Nhiễm, Chu Thuật An tìm tới nàng, không thể nghi ngờ là vì tìm cảm giác kích thích cấm kị, là vì thân phận phu nhân phòng chính của nàng.
Nhưng chuyện phong nguyệt này căn bản không đáng để hắn làm việc thiên tư giúp nàng……
Chu Thuật An cũng không cho nàng thời gian tự hỏi, khom lưng liền hôn xuống.
Một khắc môi răng tương dán, hắn liền biết, đời này, chính mình rốt cuộc sẽ không thể quay đầu nữa.
Động tác hơi lớn, chạm vào kệ sách bên cạnh, hồ sơ vụ án lần lượt rơi xuống đất.
Hắn kiềm giữ nàng.
Trong bóng tối, khó có thể tự ngưng thở dốc hết đợt này đến đợt khác.
Lúc Chu Thuật An cúi đầu xuống dưới, Thẩm Nhiễm đột nhiên vươn ngón trỏ chống lên hầu kết hắn, hô một câu dừng.
Chu Thuật An dừng lại.
Trong bóng tối, nàng không thấy rõ dáng vẻ của hắn, chỉ có thể thấy một dáng hình lãnh ngạnh, người này cư nhiên vẫn là một dáng vẻ cực kỳ đứng đắn.
Cánh tay Thẩm Nhiễm che chở trước ngực, “Chu đại nhân áo mũ chỉnh tề, tư thái thanh khiết, kết quả cũng chỉ là……”
“Đồ vô – sỉ sao?” Chu Thuật An cong khóe miệng, “Ta nhận.”
*****
Từ Đại Lý Tự ra tới, Thẩm Nhiễm lên xe ngựa, thấp giọng nói: “Thanh Lệ, cho ta ít nước.”
Thanh Lệ gật đầu, đưa một ấm nước qua. Thẩm Nhiễm tiếp nhận, liên tiếp uống vài ngụm.
“Cô nương người uống chậm một chút, cẩn thận sặc.”
Thẩm Nhiễm dựa vào trên đệm mềm, tim đập càng nhanh hơn, nếu mới vừa rồi nàng không kêu dừng, bọn họ có lẽ thật sự sẽ đi tới một bước kia……
Nàng xốc màn lên, mắt thấy thời tiết bên ngoài đột biến.
Mưa to rào rạt, không khí trong lành chậm rãi nhập vào khoang mũi, Thẩm Nhiễm ngơ ngác nhìn giọt mưa nện lên phiến đá xanh lục, thật lâu sau mới hồi thần.
Điên rồi, nàng nhất định là điên rồi.
Trở lại Lý phủ đã là chạng vạng, Lý Đệ ngồi trong phòng chờ nàng.
“Đi đâu?” Lý Đệ nhàn nhạt nói.
Thẩm Nhiễm như không có việc gì nói: “Tới chợ phía đông đi dạo.”
Lý Đệ gật đầu, nói, “Hôm nay đại phu tới, hài tử trong bụng nàng ấy có thể sẽ không giữ được.”
Thẩm Nhiễm nghiêng mắt: “Sao lại thế này?”
Lý Đệ xoa huyệt Thái Dương, “Nói là suy nghĩ quá độ.”
“Vậy ngươi nhớ đi thăm nàng nhiều một chút.” Thẩm Nhiễm giả làm người tốt một lần, “Hai ngày nay cũng đừng đi chỗ Chiêu di nương nữa.”
Lý Đệ nhìn bộ dáng nàng không sao cả, hai mắt nhíu lại, “Nàng hiền huệ như vậy từ khi nào?”
Thẩm Nhiễm ngồi vào trước bàn trang điểm, nghiêng đầu tháo khuyên tai, “Ta còn có thể thế nào? Đuổi hết các nàng ra ngoài sao?”
Lý Đệ đi đến phía sau, nhìn vết thâm tím trên cổ nàng, dùng tay phủ lên, chậm rãi vuốt ve, “Hình như so với hôm qua lại thâm hơn rồi.”
Hô hấp Thẩm Nhiễm cứng lại, hơn nửa ngày mới ngăn chặn trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng, nói: “Bằng không ngươi kêu mẫu thân lần sau nhẹ chút?”
“Sẽ không có lần sau.” Lý Đệ xoa vành tai nàng, “Nhiễm Nhiễm, chúng ta nên có một hài tử.”
Khuyên tai trên tay Thẩm Nhiễm rơi xuống mặt đất.
******
Đảo mắt đã tới 20 tháng 6, Lục Yến theo thường lệ lại chạy một chuyến tới Thái Y Thự.
Viện chính lắc đầu nói: “Lục đại nhân, chúng ta đã nghe theo ngài phân phó, phái người đúng giờ đến các dược tứ kiểm tra. Nhưng như ngài chứng kiến đó, nóng lên thì có, nhưng chẳng qua đều là cảm mạo bình thường, còn ôn dịch thật sự là chưa bắt gặp ca nào.”
Lục Yến rũ mắt, mặt mày lạnh lùng, vẻ mặt ngưng trọng.
Gần đây thái độ của những người ở Thái Y Thự đối với Lục Yến có thể nói là giận mà không dám nói, theo bọn họ thấy không cần thiết vì một Cái thiên sư mà lao tâm như thế.
Ai chẳng biết lời truyền bá về ôn dịch vô cùng nhanh, nhưng mắt thấy đã tới 20 tháng 6 mà một chút bệnh hoạn cũng chưa nhìn thấy, hiển nhiên lời đạo sĩ kia chỉ là lừa gạt mà thôi.
Lục Yến nhíu mày nói: “Thuốc chữa ôn dịch vẫn nên chuẩn bị trước đi.”
Thái y liên tục lắc đầu, “Ta nói này Lục đại nhân, ngài biết hiện tại dược liệu ở kinh thành quý thế nào không? Ngay đến hùng hoàng, hoa tiêu, cây giáng hương, đàn hương, tang căn, ngải, nếu thật sự muốn chuẩn bị, ngài có biết hết bao nhiêu bạc không?”
“Còn có lần trước ngài đề ra phương pháp đốt huân hương, nam thương truật, bắc tế tân lại càng khó cầu, ngài vào kho Thái Y Thự mà xem, nào có những thứ mà ngài muốn chứ?”
Lục Yến xoay chuyển nhẫn ban chỉ, biết khó xử Thái Y Thự cũng vô dụng, liền nói: “Ta sẽ đi tìm bệ hạ giải quyết việc này.”
Lục Yến đi rồi, thái y liên tục lắc đầu, “Lục đại nhân này sao thế nào cũng phải nhận định Trường An sẽ có ôn dịch đây?”
Viện chính nheo mắt, cười lạnh nói: “Ta thấy hắn hẳn là bị ma chướng quấy phá, không cần phải xen vào.”