Trong khoảng thời gian hút một điếu thuốc, vẫn không thấy có ai ra vào, Vạn Vĩnh Khôn thấy hơi kỳ lạ, anh nhìn sang Trần Thiên Vũ để xin ý kiến, Trần Thiên Vũ chỉ lắc đầu một cái, ra hiệu cho anh vẫn tiếp tục đợi ở đây.
Phán đoán của Trần Thiên Vũ không sai, có khói bếp thì tất nhiên sẽ có người phải kết thúc công việc và về nhà ăn cơm. Ông còn vui mừng nghĩ hôm nay phải ăn chực một bữa mới được, đầu óc của ông bây giờ đều đang nghĩ về việc này. Sáng sớm tinh mơ đã lên núi tìm kiếm, lúc đến đây đã là giữa trưa, bụng hai người đều hơi đói cồn cào.
Cuối cùng, khi một người đàn ông trung niên dính đầy bùn đất đi từ con đường nhỏ giữa ruộng tới, Trần Thiên Vũ còn đang khổ sở suy nghĩ, Vạn Vĩnh Khôn thấy ông không có bất cứ phản ứng nào, không thể làm gì khác đành phải tự mình tới đón.
Vạn Vĩnh Khôn rất quen thuộc với việc chào hỏi những người sống trên núi, anh cố ý dùng giọng địa phương của mình: “Ông anh à, cho tôi hỏi với, đường nào tới thôn Vương thế?” Vạn Vĩnh Khôn thuận miệng bịa ra tên một cái thôn, anh tin rằng nhất định sẽ có tác dụng.
Quả nhiên, người đàn ông trung niên kia dừng bước, cũng trả lời bằng giọng tiếng địa phương rất nặng nhưng vẫn đúng ngôn ngữ phổ thông: “Thôn Uyển? Mấy người tới thôn Uyển làm cái gì…” Ông ta không nghe rõ, tưởng đó hẳn là một cái tên thôn quen thuộc.
Vạn Vĩnh Khôn hơi mỉm cười, chiêu này quả nhiên trăm lần thử trăm lần linh, dù là vương tộc Bố Y thì đã làm sao? Anh trả lời: “Tôi tìm người ấy mà. Ông anh là người thôn nào vậy? Thôn Uyển còn cách đây xa không…” Anh lấy cái tên chính xác ra dùng ngay lập tức, dự định rút ngắn cảm giác khoảng cách giữa hai người.
“Tìm người? Tìm ai…” Không ngờ người đàn ông trung niên này lại lập tức cảnh giác, bắt đầu dùng ánh mắt nghi ngờ đánh giá Vạn Vĩnh Khôn, còn liếc nhìn Trần Thiên Vũ đang ngồi xổm dưới đất.
Vạn Vĩnh Khôn đang định bịa tiếp một cái tên thì Trần Thiên Vũ đột nhiên đứng dậy, cười rồi nói: “Khang Thoa.”
Vạn Vĩnh Khôn âm thầm bội phục, sao mình lại không nhớ tới người này nhỉ, rõ ràng Khang Thoa là người của vương tộc Bố Y, tìm anh ta không phải quá thích hợp hay sao, không chừng người ở trước mặt này lại quen Khang Thoa.
Không ngờ, người đàn ông trung niên này không chỉ biết cái tên ấy mà trong mắt còn lóe lên sự kinh ngạc: “Hai người tìm Khang Thoa à? Thằng bé đó ở ngoài núi còn chưa về đâu… Tôi là chú của nó.”
Đúng là đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi tìm được lại chẳng tốn công, Vạn Vĩnh Khôn cũng không ngờ lại có sự trùng hợp như vậy, vừa vào núi đã gặp được chú của Khang Thoa, lẽ nào người lo bữa ăn đã tới rồi? Anh mừng thầm trong bụng.
“Khang Thoa là bạn tốt của cháu… Anh ấy nói dạo này ở nhà mà.” Vạn Vĩnh Khôn muốn không khí thân thiết hơn, anh còn chưa nói hết lời thì người đàn ông trung niên đã khá nhiệt tình, nói: “Nhiều năm rồi chưa từng thấy bạn nào của thằng bé cả, có thể tìm tới chỗ hẻo lánh như của bọn tôi đúng là không dễ dàng. Đi thôi, tôi mang hai người tới gặp cha mẹ thằng bé, không chừng nó đã về rồi đấy…”
Vạn Vĩnh Khôn lập tức vui mừng, vận… vận may này… Anh nhìn về phía Trần Thiên Vũ, Trần Thiên Vũ gật đầu.
Thế là hai người ung dung đi theo người đàn ông trung niên vào thôn. Người đàn ông trung niên đặt dụng cụ xuống trước cửa một căn nhà gỗ rồi dẫn bọn họ ra khỏi thôn. Hai người không nói gì, bọn họ biết rõ lợi ích của việc nhìn nhiều, nói ít. Hơn nữa, qua lời nói vừa rồi của người đàn ông trung niên thì thôn Uyển rõ ràng không phải thôn này.
Trên đường, bọn họ còn nghe được không ít tin tức từ miệng người đàn ông trung niên, nơi này là thôn Tiển, là khu vực quản lý của chi thứ bảy, mà thôn Uyển là khu vực quản lý của chi thứ chín, cách thôn Tiển mấy cây số. Người đàn ông trung niên cười nói hai người đã đi ngược đường rồi, ở trong núi đi lạc đường cũng là chuyện bình thường.
Đường đi không ngắn, mấy người dần dần thân quen hơn, hai người mới biết người đàn ông trung niên này thật ra không phải là chú ruột của Khang Thoa mà là bà con xa. Trong lòng hai người đều thầm than rằng phải thế chứ, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được.
Khoảng hơn một tiếng sau.
Cuối cùng, đoàn người đã tới một căn nhà gỗ trông khá là khí thế ở trước mặt. Căn nhà này được làm hoàn toàn bằng gỗ, còn cao ba tầng, hơn nữa còn trạm trổ, sơn vẽ rất hoa lệ, tinh xảo, làm cho Trần Thiên Vũ và Vạn Vĩnh Khôn thấy thật kỳ lạ. Trên đường đi, lọt vào mắt hai người đều là cảnh tượng rách nát khắp nơi, không ngờ trong khe núi còn ẩn giấu một kiến trúc xa hoa như thế.
Mấy người vừa tới gần, trên tầng lại có một người đàn ông cao gầy với tư thế đi rất quái dị đi ra.
Người đàn ông tuổi trung niên rõ ràng cũng hơi kinh ngạc, ông ta còn chưa kịp mở miệng thì Vạn Vĩnh Khôn đã bật cười, không ngờ người mới tới cũng cười ha hả.
Đây đúng là chuyện kỳ quái nhất thế giới mà!