– Nhìn hướng kia.
Dương Khai ngẩng đầu nhìn, thần sắc không khỏi ngẩn ra.
Không ngờ lúc này lại có một nữ tử đang đứng ở ngay vị trí mà thường ngày mình vẫn tu luyện. Nàng đang đứng ở chỗ mình đã trồng mấy cây Tam Dương quả, thân mặc bộ váy áo màu xanh nhạt, đang nhập thần, không biết đang nghĩ gì, thân mình cũng không động đậy, mặc kệ cho cuồng phong gào thét, tay áo phần phật.
Chiếc khăn che lấy khuôn mặt nàng khiến người ta không nhìn rõ dung nhan.
Trên trán nàng có một miếng ngọc thạch màu lam khiến nàng vô cùng thanh lệ thoát tục.
Thân hình nàng nhỏ bé yếu ớt nhưng dáng người uyển chuyển.
Đồng tử nàng trong sáng thuần khiết, nhìn qua chỉ giống như đứa trẻ chưa lớn.
Nhìn thấy nàng, Dương Khai nhớ tới mỹ nhân ngủ trên chiếc giường nát của mình đêm hôm đó dưới ánh trăng.
– Là nàng!
Ánh mắt Dương Khai bỗng trở nên dịu dàng.
– Ngươi quen nó sao?
Mộng Vô Nhai lập tức cảnh giác. Đệ tử bảo bối đã từng nói với mình, nó chưa từng nói chuyện với Dương Khai, mà sao tới đây hai người lại đã quen biết từ lâu?
– Nàng là người cần ta giúp đỡ ?
Dương Khai nhìn Mộng Vô Nhai hỏi một tiếng.
– Đúng.
Mộng Vô Nhai gật gật đầu.
– Ta sẽ giúp.
Nằm ngoài dự kiến của Mộng Vô Nhai, Dương Khai không do dự nhận lời, dứt khoát, nhanh chóng đồng ý. Uổng công hắn chuẩn bị những lời lẽ chối từ. Nào là nói lý không được thì nói tình, nào là dụ dỗ không được thì uy hiếp. Nếu không được nữa thì dùng tới vũ lực.
Trong lòng Mộng Vô Nhai bất giác cảm thấy không ổn, lão đột nhiên hối hận mình đã tìm Dương Khai.
– Sao ngươi lại đồng ý một cách sảng khoái như vậy?
Mộng lão đầu vẻ mặt cảnh giác.
– Không phải lão muốn ta giúp sao?
Dương Khai nhướn mày có chút khó hiểu nhìn Mộng Vô Nhai, thái độ của lão già này thay đổi thật là nhanh.
– Ta cần sự giúp đỡ của ngươi, đúng vậy, nhưng ngươi đáp ứng cũng quá thoải mái đấy.
Mộng Vô Nhai xua xua tay.
– Ngươi hãy giải thích cho ta nghe xem.
– Vậy rốt cuộc lão có cần ta giúp hay không?
Dương Khai không kiên nhẫn được nữa?
– Cần chứ, đương nhiên là cần rồi.
– Vậy lão còn hỏi cái gì? Ta đáp ứng không phải chuyện tốt hay sao?
Đúng vậy, hắn đáp ứng sảng khoái như vậy chẳng phải chuyện tốt hay sao? Vì sao mình lại cảm thấy có gì không phải? Mộng Vô Nhai ngẩn cả người.
Dương Khai từng bước tiến về phía đó.
Tiếng bước chân kinh động đến Hạ Ngưng Thường đang trầm tư. Đợi nàng lấy lại tinh thần, Dương Khai đã đi tới bên người nàng.
Hạ Ngưng Thường rõ ràng hoảng sợ, chân tay có phần luống cuống nhìn Dương Khai.
Không thể không kinh hoàng, trước sau hai lần gặp hắn vào ban đêm, bản thân mình đều làm những chuyện xấu hổ, Hạ Ngưng Thường làm sao có thể trấn định được?
– Hạ sư tỷ.
Dương Khai nhìn nàng.
– Sao ngươi lại ở đây?
– Ta… ta tới giúp ngươi xem quả. Mấy ngày nay ngươi không tới, ta sợ là những quả này bị người ta hái mất.
Hạ Ngưng Thường vội vã giải thích.
Dương Khai quay đầu nhìn lại, phát hiện thấy quả trên ba cây mình trồng đã không thấy đâu, chỉ còn có một gốc cây duy nhất có ba quả sắp chín.
– Đây là quả của ngươi, ta đã dùng nó luyện thành đan dược.
Hạ Ngưng Thường vừa nói vừa lấy ra một chiếc lọ nhỏ đưa cho Dương Khai.
Dương Khai tiếp nhận, phát hiện trong lọ này có chín viên đan dược màu đỏ đang chuyển động, bên trong tỏa ra Dương nguyên khí nồng đậm.
Rất thuần khiết, vẫn chưa bị trộn lẫn bất kỳ thứ gì, chỉ có điều… chỉ dùng một loại Tam Dương quả thì luyện đan như thế nào?
– Sư tỷ biết ta tu luyện ở đây?
Dương Khai giương mắt hỏi, nếu không phải như vậy thì sao nàng có thể cứ ở đây giúp ta trông coi Tam Dương quả.
Ánh mắt của Hạ Ngưng né tránh.
– Là vô tình nhìn thấy.
– Người đêm đó quả nhiên là tỷ.
Dương Khai khẽ mỉm cười, trong lòng cảm thấy ấm áp.