Vi Tiểu Bảo đem cái bát hướng về trước mặt nàng đẩy tới:
-Được, trong đây có ba hạt xúc xắc, sau khi thảy xong, ai lớn điểm hơn thì thắng cược.
Tăng Nhu đưa tay cầm lên ba hạt xúc xắc, đôi tay run rẩy, hiển nhiên trong lòng nàng cực kỳ căng thẳng, lắc lắc rồi thả vào trong cái bát.
Phái Vương Ốc Phái mọi người nhìn theo, khuôn mặt ai cũng trắng bệch lo lắng, thì ta Tăng Nhu ném ra hai hạt một điểm, một hạt chỉ có hai điểm , tổng cộng chỉ có bôn điểm, xem ra là đã thua chín mươi chín phần trăm.
Một tên hán tử áo lam đột nhiên kêu to lên:
-Đầu của ta, là do ta tự mình đánh cược, người khác đanh cược thì không tính.
Tư Đồ Bá Lôi cả giận nói:
-Nam tử hán đại trượng phu, há có thể sợ chết như vậy sao?
Hán tử kia nói:
-Ngươi chỉ là sư phụ của ta, chứ không phải là phụ thân của ta, dựa vào cái gì mà quyết định đến sự sống chết của ta.
Trong đám người có người cười lạnh nói:
-Vừa rồi lúc tiểu sư muội quăng hạt xúc xắc, ngươi lại không nói, bây giờ nhìn thấy chỉ có bốn điểm , thì người mới mở miệng nói…
Vi Tiểu Bảo cũng ánh mắt sáng ngời, xem như là có kẻ thế mạng liền vội vàng hỏi:
-Người tên gọi là gì?
Hán tử kia vui mừng:
-Tiểu nhân tên là Nguyên Nghĩa Phương.
-Ngươi không có nghĩa khí, sao không cải lạii tên, nên gọi là Qui Phương mới đúng.
Phái Vương Ốc có người nói lên.
-Còn có vị nào muốn chính mình đánh cược?
Vi Tiểu Bảo nhìn chung quanh toàn trường, có mấy người do dự một chút, nhưng chung quy vẫn không có lên tiếng.
-Nếu không thì ta sẽ thảy xúc xắc đây.
Vi Tiểu Bảo tuy rằng ngoài mặt ung dung, nhưng trong lòng cũng căng thẳng, đã lâu rồi không có luyện tập, nhỡ ném ra không được ba điểm, điểm nhiều hơn làm hại chết đám người kia, nếu bị sư phụ quở trách còn không nói, còn cô nương xinh đẹp như đoá hoa kia cũng chết theo rồi, há là rất đáng tiếc?
Cuối cùng thì Vi Tiểu Bảo cũng gian lận thảy ra được ba hạt xúc xắc đều có một điểm, tận dụng cơ hội thả cả đám người của phái Vương Ốc ra, cuối cùng chỉ có đem Nguyên Nghĩa Phương nghiêm hình tra tấn, áp giải về kinh để Khang Hi định đoạt.
-Hừ..con bà nó, ta có lòng tốt tim cách thả ra, tiểu nương bì kia lại không có liếc nhìn ta một cái..
Thấy Tăng Nhu im lặng không lên tiếng, trái lại nàng lại còn dùng ánh mắt thăm thẳm nhìn Tống Thanh Thư, Vi Tiểu Bảo trong lòng hơi khó chịu, gã cảm thấy cuộc mua bán này dường như lỗ vốn..
Tống Thanh Thư bị Tăng Nhu kia liếc nhìn trước khi rời khỏi thì trong lòng run sợ, âm thầm đổ mồ hôi lạnh: “ Nữ nhân lúc mấu chốt chính là không thể nào dựa dẫm được, nếu nàng cứ nhìn kiểu này, nếu ai tinh mắt thì rất dễ lộ ra sơ sót là có thông đồng biết mặt nhau. ..”
Tống Thanh Thư vì muốn dời đi sự chú ý của mọi người, vội vã lãng qua chuyện khác:
-Vi huynh đệ, chuyện của phái Vương Ốc đã dọn dẹp xong rồi, kế tiếp là môn phái nào đây?
Vi Tiểu Bảo lấy ra mật lệnh nhìn nhìn, sắc mặt có chút ngượng ngùng, nghĩ thầm chữ này tự nó nhận thức mình, còn mình thì không quen biết với nó, liền vội vã đưa cho Tống Thanh Thư:
-Tống đại ca, đọc cho mọi người cùng nghe.
Tống Thanh Thư đi tới nhìn một chút, không khỏi giật mình nói:
-Phái Thái Sơn?
-Tống công tử, phái Thái Sơn rất lợi hại sao?
Cưu Ma Trí thấy vẻ mặt Tống Thanh Thư như vậy liền hỏi.
-Phái Thái Sơn võ công cũng bình thường thôi, được cho là cao thủ cũng chỉ có một là Ngọc Chân Tử.
Tống Thanh Thư trả lời.
-Ngọc Chân Tử?
Đa Long cau mày nói:
-Có phải là đạo nhân được xưng danh là đệ nhất cao thủ của Bảo thân vương?
-Đó là cũng không là vấn đề, Ngọc Chân Tử mặc dù là sư thúc của Thiên Môn đạo nhân chưởng môn nhân phái Thái Sơn, có điều lão ta phẩm tính không hợp, đã bị trục xuất khỏi phái Thái Sơn.
Tống Thanh Thư trong thời gian này thu thập cũng được nhiều tin tức trong chốn giang hồ, bởi vậy mà biết được cũng nhiều chuyện, hắn nói tiếp.
-Điều tôi lo lắng chính là Ngũ Nhạc Kiếm Phái, bọn họ liên kết với nhau như thể chân tay, bây giờ nếu phái Thái Sơn chịu nạn, chỉ sợ rằng bốn phái còn lại sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
-Ngũ Nhạc Kiếm Phái?
Vi Tiểu Bảo cũng từng có nghe qua nên gã thắc mắc.
-Nhưng ở đây chỉ có phái Thái Sơn, còn Tung sơn, Hoa Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn lại không ở trong cảnh nội Đại Thanh, bọn họ sẽ từ hàng mấy trăm dặm xa xôi tới đây chỉ để dầm vào vũng nước đục này sao?