Nghĩ xong mới thấy Trần Lộ Chu cũng may mắn, Từ Chi muốn xinh có xinh, muốn điện nước có điện nước, thông minh lanh lợi, không kiểu cách, còn luôn bảo vệ cậu.
Cuối cùng thở dài thườn thượt, hai bọn họ thật may mắn.
Người bất hạnh là tôi.
Đệt mợ.
**
Cuối cùng người may mắn vẫn đi tới khách sạn.
Từ Chi đã đặt phòng từ trước, khi lấy thẻ phòng từ trong túi xách ra quẹt, ánh mắt Trần Lộ Chu bỗng trở nên sâu xa, “Đã đặt phòng từ trước chờ anh. Tặng quà? Anh mới là quà đúng không?”
Cửa phòng mở ra, Từ Chi không để cậu vào mà nói, “Anh đứng bên ngoài chờ một lát.”
Trần Lộ Chu hơi bối rối, thân hình cao ráo chỉnh tề mặc đồ đen đút tay vào túi đứng trước cửa, giọng điệu có chút cứng rắn, “Làm gì thế?”
Đôi mắt trong veo thẳng thắn của Từ Chi chốn trong khe cửa, cười mập mờ nhìn cậu: “Em chuẩn bị ít đồ.”
Cửa bị đóng lại.
Trong đầu Trần Lộ Chu tự nhiên nảy ra một số suy nghĩ không đứng đắn. Với kinh nghiệm khổng lồ của cậu, khi yêu bạn trai bạn gái sẽ luôn vội vã thăm dò cơ thể của đối phương, coi sung sướng là việc chính. Cậu và Từ Chi đương nhiên cũng đã đến bước này rồi, nhưng dù sao bọn họ vẫn chưa đến hai mươi tuổi, nghiêm khắc mà nói thì năm nay mới mười chín tuổi. Có một vài tình thú của người trưởng thành cậu chưa muốn thử quá sớm.
Cho nên rất không kiên nhẫn, tựa người vào bức tường hành lang, nhìn hành lang bốn bề vắng lặng, không yên lòng gõ nhẹ hai cái lên cánh cửa, “Đừng quậy nữa, mở cửa ra.”
Khoảng hai phút sau, Từ Chi mới đi ra mở cửa, nhưng không thay quần áo, cô cởi áo khoác rồi ném ngang trên sô pha, dưới chân đi đôi dép lê.
Trần Lộ Chu bước vào không có chỗ ngồi liền ngồi xuống mép bàn, lấy điện thoại trong túi ném qua một bên, kéo cô lại, “Em làm gì ở bên trong thế?”
Từ Chi cúi đầu nhìn cậu: “Chuẩn bị bất ngờ cho anh.”
Trần Lộ Chu nhìn xung quanh theo lời nói của cô, “Ở đâu?”
“Ở bên trong cơ, bây giờ anh không nhìn thấy đâu.”
Trần Lộ Chu tự nhiên nghĩ lệch, ho một tiếng, “Em đừng có khiêu dâm.”
Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt, không biết cô lấy từ đâu ra một chiếc bánh kem đặt trên bàn trà nhỏ. Lúc này cô đang quỳ trên thảm, chú tâm bật lửa châm nến. Trong phòng không bật đèn, chỉ bật một ngọn đèn tường nhỏ, bóng của cô bị kéo dài, nhẹ như lông vũ rơi trên thảm, ánh sáng lấp lánh nhảy nhót trên khuôn mặt cô, làn da vốn trắng trẻo lạnh lùng được nhuộm thành màu vàng ấm áp dưới ánh nến, dịu dàng không tả nổi, cũng xinh đẹp đến khó tả. Từ Chi chỉ mặc một chiếc áo len bó chặt, phác họa dáng người thanh tú với bờ vai cao và tấm lưng rộng, những đường cong khiến người ta mơ màng. Dường như cô không nghe rõ, cô quỳ xuống dưới, ngồi im thắp nến cho cậu, cười ngẩng mặt lên hỏi: “Sao? Anh nói gì?”
Lúc ấy Trần Lộ Chu khoanh tay ngồi trên bàn trà nhỏ, cúi đầu lặng lẽ nhìn cô, trong lòng dâng lên từng đợt sóng không thể kiềm nén. Có con cá nhỏ không chịu nổi nhảy lên mặt nước, như được thả lỏng, sau đó lại có nhiều con cá nhỏ vô hình liên tục nhảy tưng tưng trong lòng cậu, cảm xúc khó có thể kìm nén. Nhưng lúc đó trong lòng chỉ có một ý nghĩ, may mà cậu không đi.
Từ Chi châm nến xong lại đẩy bánh kem tới trước mặt cậu, hai cánh tay chống xuống bàn trà, cẩn thận che đi những cây nến đang muốn đổ, “Bạn trai, mau cầu nguyện đi.”
Căn bản người nọ đâu có nghe, không nói lời nào thổi tắt ngọn nến.
“Anh không cầu nguyện….”
Cô quỳ trên thảm, vừa mới ngẩng đầu, bóng đen đã đuổi tới bên cạnh, miệng bị người nọ chặn lại, gáy cũng bị túm lấy. Từ Chi bị ép phải ngửa đầu, hơi thở quen thuộc chặt chẽ lại chui vào kẽ hở.
Trong phòng yên tĩnh, tiếng hôn giữa môi lưỡi dần trở nên rõ ràng và mãnh liệt, tiếng ve kêu mùa hè không thể ngăn nổi nữa, mà tuyết rơi đầu mùa đông cũng không có cách nào ngăn nổi.
Ánh đèn chao đảo, hình bóng hai người quấn lấy nhau như những bông tuyết rơi nhẹ xuống thảm, chưa từng tách rời.
“Tuyết rơi rồi!” Có lẽ trong khách sạn có người miền Nam, thấy tuyết rơi thì cực kỳ phấn khích, hò hét gọi bạn ra ngắm tuyết. Đó là trận tuyết đầu mùa của năm nay.
Bên trong nhà, hai người đều không động đậy, nhắm mắt yên lặng hôn nhau.
Không biết Trần Lộ Chu đã cởi áo khoác từ bao giờ, đẩy người lên thành ghế sô pha, một tay chống lên đệm sô pha tiếp tục hôn cô thật sâu, không nói một lời nào. Trong không khí như có ai đó ném một quả cầu lửa nhỏ, bầu không khí nóng vô cùng. Một tay Trần Lộ Chu sờ từ vành tai cô, từ từ, chậm rãi trêu chọc vuốt ve xuống dưới, sờ cằm, cổ, gáy, xương quai xanh. Những nơi bị ngón tay cậu lướt qua,Từ Chi ảm thấy như bị xẹt điện, da đầu tê dại, sống lưng tê rần.
Xung quanh có tia lửa bốc chảy, không khí tràn ngập hơi thở gấp gáp.
Phóng đãng lại mê loạn, ý thức của Từ Chi đã bị chèn ép, trong cơn mê muội, cô bị người nọ bấu vào hông: “Đồ đâu?”
“Trên bàn máy tính.” Cô đáp theo bản năng.
Trần Lộ Chu đặt cô nằm ngang trên giường, cúi đầu khẽ hôn rồi đứng dậy đi lấy đồ.
Thế nhưng, trên bàn máy tính chỉ có một hộp bánh kem hình vuông.
Làm gì có áo mưa?
Vừa rồi cậu định đi mua, Từ Chi nói là không cần. Cậu còn tưởng là cô mang theo.
“Không có.” Cậu tìm một vòng.
Từ Chi lười biếng hất cằm chỉ vào hộp bánh kem trên bàn, “Mở ra, ở bên trong.”
Trần Lộ Chu mở hộp bánh kem ra, Từ Chi bước xuống giường bằng chân trần, đi tới nói: “Em cố ý mua hộp bánh có kích thước tương tự, nếu không để ở đâu cũng rất dễ nhìn thấy, anh có thể dễ dàng phát hiện ra.”
Lúc này Trần Lộ Chu mới nhận ra đây là món quà dành cho cậu, có kích thước bằng một chiếc bánh kem 8 inch, hình vuông, là một mô hình nhà trệt nhỏ được làm bằng gỗ, hoàn toàn sử dụng kết cấu mộng gỗ, không dùng một cây đinh nào. Bởi vì việc ghép mối của mộng gỗ rất quan trọng, nếu một chốt khóa gỗ sai thì có thể sẽ không xây được một căn nhà lớn. Trần Kế Thân có người bạn xuất thân là thợ mộc, sau này đã mở một công ty xây dựng lớn. Ông ấy nói trong số rất nhiều cấu trúc của tòa nhà, cấu trúc mộng gỗ là rườm rà tốn thời gian nhưng cũng bền bỉ nhất. Mô hình này có tổng cộng bốn tầng, bên cạnh có một khu vườn hoa nhỏ với bãi cỏ xanh mướt, chắc được cô làm bằng thủ công. Thiết kế chân thực như thế này hẳn là phải tốn không ít tâm tư, một công trình lớn như thế không thể hoàn thành trong một hai tháng được.
Bên cạnh còn có một tấm thẻ được viết chữ.
Trần Lộ Chu cầm lên, là kiểu chữ ngay ngắn đầy ý nghĩa.
“Gửi tới bạn nhỏ Trần Lộ Chu sáu tuổi:
Trần Lộ Chu mười chín tuổi đã có Từ Chi mười chín tuổi ở bên, món quà này mình muốn tặng cho bạn nhỏ Trần Lộ Chu sáu tuổi.”