Tào trung thừa nghĩ lại, cũng cảm thấy việc này bên trong có chỗ kỳ quặc, cho nên đến dò xét.
Tạ Quyết ánh mắt chợt sắc bén, trầm giọng hỏi: “ Vậy ta lại hỏi, Tào trung thừa có dám để thê tử ta tới giải thích không? ”
Tào trung thừa đến cùng là làm quan nhiều năm, tuy bị Vĩnh Ninh hầu trẻ tuổi chấn nhiếp, nhưng trên mặt không có lộ ra nửa điểm thay đổi, chỉ nói: “ Ta vì sao không dám? ”
Tạ Quyết tay đặt ở eo, mắt nhìn ra nơi xa, sau đó thu lại ánh mắt nhìn về phía Tào trung thừa.
“ Phu nhân của Tào đại nhân không tài không đức, không cáo mệnh, lại là kế thất, cũng xứng để một cáo mệnh phu nhân giải thích cùng bà ta? ”
Tào trung thừa sắc mặt có chút xấu hổ, cũng ẩn có chút tức giận.
Lúc này lại nghe Tạ Quyết nói: “ Cho dù thê tử ta thật sự đã làm gì, Tào đại nhân hiện tại vẫn còn mặt mũi đến chất vấn? Làm trượng phu lại cùng biểu muội của thê tử tư thông, làm phụ thân lại bỏ mặc kế thất ngược đãi thân nữ, Tào đại nhân. . . ”
“ Tạ hầu! ”. Tào trung thừa gào một tiếng, lập tức mặt đen cả giận nói: “ Ngươi nếu là vũ nhục ta, vu khống ta, chớ trách ta đi tìm thánh nhân đòi hỏi công đạo! ”
Tạ Quyết khó có khi cười lạnh: “ Là vu khống, hay thực sự có chuyện này? Trong lòng Tào đại nhân hiểu rõ hơn ai hết, nếu Tào đại nhân một mực chắc chắn tại trước khi nguyên phối mất, cũng không cùng biểu muội thê tử tư thông. Cũng không có mặc kệ kế thất ngược đãi nữ nhi của nguyên phối, ta ngược lại điều tra một chút, chỉ sợ lời đồn sẽ lan ra toàn bộ Kim Đô ”
Nói đến lời cuối cùng, Tạ Quyết tiến lên một bước, môi áp gần tai ông ta hạ giọng, lạnh lẽo nói: “ Ở Kim Đô thành có nửa câu lời đồn về phu nhân ta là do Tào gia các ngươi truyền ra, ta sẽ khiến toàn bộ Tào gia thân bại danh liệt ”
Dứt lời, lui ra phía sau một bước.
Tào trung thừa trợn mắt một cái, lại nhìn về phía Tạ Quyết, chỉ biết người bên ngoài đều nói Tạ hầu quang minh lẫm liệt, trầm mặc ít nói, nhưng ánh mắt lại không phù hợp với độ tuổi của hắn.
“ Tạ hầu, ta cùng Vĩnh Ninh hầu phủ không cừu không oán, hai phu thê các ngươi vì sao lại tính toán Tào gia chúng ta? ”
Tào trung thừa dời đi chủ đề của Tạ Quyết, lại quay lại chủ đề lúc đầu.
Tạ Quyết thu lại ý cười lạnh, bình tĩnh nói: “ Xem ra lời ta nói, Tào đại nhân nghe không hiểu, vậy ta liền nói lại một lần cuối cùng ”
“ Chuyện Tào gia các ngươi, Vĩnh Ninh hầu phủ lười quản. Còn nữa hiện tại các ngươi ngược đãi người tương lai sẽ trở thành người hoàng thân quốc thích, là vị hôn thê của Mục vương điện hạ ”
Nói đến đây, không nhanh không chậm mà nói tiếp: “ Muốn hỏi, vẫn là nên đi hỏi Mục vương điện hạ ”
Tào trung thừa sững sờ, thấy Tạ Quyết không có nửa điểm dấu hiệu là đang nói dối, không khỏi hoài nghi có phải hay không mình đoán sai rồi?
Chẳng lẽ Mục vương mới là người đứng sau tính toán Tào gia?
Ngay tại lúc Tào trung thừa còn đang hoài nghi, sau lưng chợt truyền đến thanh âm nội thị: “ Tào đại nhân, thánh nhân có chuyện, muốn Tào đại nhân đến Đại Nguyên điện ”
Chợt nghe được thánh nhân muốn gặp mình, Tào trung thừa biết không phải chuyện gì tốt, cho nên tâm lập tức chìm xuống đáy cốc, sắc mặt cũng có chút trắng bệch.
Tạ Quyết nói: “ Ta liền không phụng bồi ”
Dứt lời gật đầu một cái, xoay người rời đi.
Tào trung thừa mắt nhìn bóng lưng Tạ Quyết, âm thầm thở một hơi, sau đó mới quay người hướng nơi nội thị nói đi đến.
*
Trong trà lâu.
Bên trong nhã gian, Mục vương hớp một ngụm nước trà, suýt nữa đem mình làm cho sặc.
Thả chậm động tác, nhìn về phía cháu họ đang ngồi trước mặt, không dám tin lời mình vừa nghe.
Hắn nheo lại đôi mắt, hỏi: “ Cho nên ngươi đem chuyện thê tử ngươi làm đẩy lên người bản vương? ”
Tạ Quyết lạnh nhạt hỏi lại: “ Tào đại cô nương là vị hôn thê của biểu thúc ”
Chợt nghe một tiếng biểu thúc, Mục vương sửng sốt một chút, nhẹ giọng nói: “ Có việc liền kêu biểu thúc, không có việc lại kêu Mục vương điện hạ, ngươi khi nào thì học được thói mượn gió bẻ măng rồi? Ngươi vẫn là tên đầu gỗ mà bản vương nhận thức? ”
Tạ Quyết nhấp chút trà, ngước mắt nhìn về phía Mục vương: “ Sao lại không phải? ”
Mục vương bật cười: “ Từ khi trở về Ung Châu, ngươi ngược lại có chút không giống ”
Dứt lời, hỏi hắn: “ Đúng rồi, ngươi mới vừa nói, lời đồn Tào gia đang lan truyền toàn bộ Kim Đô thành, đều là thật? ”
Tạ Quyết lại uống một hớp thượng phẩm Phổ Nhị trà, gật đầu: “ Hôm nay ta thăm dò Tào trung thừa, nói đến những việc kia, hắn có chỗ né tránh, hiển nhiên là thật ”
Mục vương lông mày nhíu chặt, nói: “ Hành vi làm trái luân lý, chuyện Tào gia quả thực rắc rối, cũng may Ông nương tử xuất thủ tương trợ, bằng không tiểu cô nương kia không đòi được công đạo, chính là về sau gả cho ta, chỉ sợ ta cũng chỉ có thể đảm bảo nàng không còn bị người khác bắt nạt thôi ”
Nhớ tới hôm ở phàn gia ngõa xá, vị hôn thê nhát như cáy, sắc mặt Mục vương nhiều mấy phần ngưng trọng.
Thở dài một hơi, sau đó nói: “ Ngươi đã đề cập chuyện này với bản vương, sau khi trở về, cùng Ông nương tử nói một tiếng tạ ơn hộ ta, dù sao Tào đại cô nương cũng là vương phi chưa qua cửa của ta ”
Tạ Quyết gật đầu, hỏi: “ Việc này nháo ra trò, chỗ thái hậu nương nương vẫn sẽ tán đồng hôn sự này? ”
Mục vương lạnh nhạt nói: “ Tào gia tiểu cô nương kia ngược lại là rất tốt, bản vương nếu không đổi, mẫu hậu cũng sẽ không can thiệp nhiều ”
Uống hai chén trà, Tạ Quyết lại hỏi: “ Tay điện hạ như thế nào rồi? ”
Nói đến việc này, trên mặt Mục vương nhiều hơn mấy phần ý cười, cúi đầu nhìn tay của mình, ở bên trong áo choàng, có một thanh nẹp kẹp lấy, tay áo che lấp cũng nhìn không ra.
Mục vương nói ra: “ May có ngươi nói với ta về người này, hắn nói cánh tay của ta còn có cứu vãn ”. Nói đến đây, lại không khỏi cảm khái: “ Người tài ba thật đúng là thích ẩn ở sơn thủy hoặc là chợ búa, miếu đường phía trên chân chính đều không có người bản lĩnh ”
Dứt lời, lại uống một chén nước trà.
Uống xong chén trà, đứng lên, nói: “ Vị hôn thê mang bệnh, còn gặp phải những chuyện không vui, bản vương lẽ ra nên đi nhìn một chút, không thể tiếp tục ở cùng ngươi, đợi ngày sau lại chọn ngày thiết yến cảm tạ ”
Tạ Quyết cũng đứng lên, nói: “ Thiết yến liền không cần, ta cũng không đến, muốn trở về với thê nhi ”
Nói đến đây, trên mặt lộ ra ý cười nhạt.
Mục vương nhìn thấy, tấm tắc lấy làm lạ: “ Hóa ra tên đầu gỗ như ngươi cũng biết cười ”
Tạ Quyết trầm ngâm một giây: “ Dù sao ta cũng có thất tình lục dục*, cũng chỉ là một người bình thường muốn trải qua cuộc sống với thê nhi ”
(*Thất tình lục dục: chỉ những cảm xúc của con người hàng ngày. Thất tình là 7 sắc thái của con người gồm – mừng, buồn, vui, yêu, giận, ham muốn. Lục dục là 6 nguyên nhân khiến con người yêu một ai đó gồm – sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Ngoài ra lục dục còn chia thành hai loại là ham muốn với một người – sắc, hình mạo, oai nghi, ngôn ngữ âm thanh, tế hoạt, nhân tướng và ham muốn với người bên ngoài – nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý).
Mục vương cười một tiếng: “ Ngươi ngược lại nhiều thêm mấy phần nhiệt huyết, biểu huynh cùng biểu tẩu ở dưới cửu tuyền cũng không cần lo lắng nữa ”
Dứt lời vỗ nhẹ bả vai Tạ Quyết, tiếp đó đi ra ngoài nhã gian.
Nhiệt huyết?
Tạ Quyết lắc đầu cười một tiếng, lập tức cũng rời khỏi phòng.
Trên người hắn có nhiệt huyết hay không, Tạ Quyết không biết nhưng hắn chỉ biết là đời này thê nhi đều tìm không dễ, hắn không nghĩ lại có bất kỳ thất thoát nào, cho nên hiện tại mọi thời khắc đều trân trọng từng phút giây.