Nhưng người mà hắn thích lại đang trú nhờ trong thân thể của cô ta, thế nên hắn nhất định phải thay cô ấy bảo quản thân thể này thật tốt, tuyệt đối không thể để nó bị vấy bẩn.
– anh cảm nhận sai rồi, em chính là Hà Nguyệt Vy.
Hạ Kỳ Như bình tĩnh phủ nhận suy đoán của hắn.
Cảnh Thiên nhìn cô hồi lâu sau cùng vẫn gật đầu.
– có lẽ là anh cảm nhận sai rồi.
Cô nói không phải thì dù có phải, hắn cũng sẽ nói là không phải.
Bởi cô mới là người quan trọng nhất với hắn.
– vậy chúng ta đi thôi.
Hạ Kỳ Như nói xong liền kéo tay Cảnh Thiên đi.
Hai người vừa rời đi một đoạn, chiếc xe của Cảnh Thiên liền nổ tung, bởi vì bãi đỗ xe cũng có khá nhiều xe ô tô đậu ở đó, có cái còn đậu ngay bên cạnh xe của Cảnh Thiên, cho nên chiếc này vừa nổ liền kéo theo mấy chiếc bên cạnh cũng bị lực nổ đánh bay.
Cảnh Thiên thấy vậy liền theo bản năng che chắn cho Hạ Kỳ Như.
Hạ Kỳ Như: “…” !!!!
Vừa trở về từ cõi chết liền suýt chết lần nữa!
Tiểu Hắc, có ai hố chủ nhân của mình như ngươi không hả?
Đồ bất hiếu!!!!
Tiểu Hắc: “…”
“Tiểu chủ nhân, nhưng Cảnh Thiên chết thì cô cũng sẽ chết.”
Nó làm vậy cũng vì cô thôi mà.
“…”
Hạ Kỳ Như biết là Cảnh Thiên sẽ chết ở đây, nhưng không biết là bị chết kiểu gì, cho nên khi vụ nổ xảy ra, cô cũng bị bất ngờ.
Mắt thấy một chiếc xe sắp rơi xuống mình và hắn, Hạ Kỳ Như tức tốc gọi Tiểu Hắc ra cuốn hai người ra khỏi nơi đó.
“Tiểu chủ nhân, nơi này có tử khí của thế giới thứ ba.”
Tiểu Hắc chắn chiếc xe kia xong liền lên tiếng nhắc nhở cô, Hạ Kỳ Như nghe vậy thì hơi cau mày.
Đám người Bạch Vô Thường vì muốn cản trở cô thay đổi vận mệnh của Cảnh Thiên mà đến cả “người” bên thế giới thứ ba cũng dám đưa đến rồi.
Hạ Kỳ Như nhớ đến Cảnh Thiên bản gốc kia, trong lòng mơ hồ có đáp án.
Nhưng cô không dám khẳng định nên chỉ có thể tạm gác vấn đề này lại trước.
…
Bởi vì xe bị hủy hoại nghiêm trọng nên cảnh sát cũng không tra được cái gì, chỉ cho là bình xăng xe có vấn đề, lại thêm thời tiết nắng nóng nên xe mới phát nổ.
Vụ án cứ như thế được khép lại.
Mà Cảnh Thiên dường như đoán ra được là ai làm nên cũng không truy cứu.
Sau khi đưa Kỳ Như đi kiểm tra sức khỏe xong thì đón luôn về nhà mình.
Hà Nguyệt Vy có lẽ thật sự chết tâm rồi, cho nên lần này Hạ Kỳ Như khống chế thân thể của cô ấy rất dễ dàng, cũng không còn theo bản năng của thân thể này mà ham hố diễn xuất nữa.
Cho nên thời gian sau đó của cô chính là ăn không ngồi rồi, cực kỳ nhàn rỗi.
Chỉ có Tiểu Hắc là gấp đến dậm chân.
Cứ hỏi 3 năm qua cô rốt cuộc đã đi đâu, nó vì sao lại không tìm được cô chứ?
Hạ Kỳ Như cũng làm sao biết được mình bị nhốt ở đâu, hơn nữa cô rõ ràng bị nhốt ở trong đó chưa tới một ngày, thế mà lúc trở lại đây, tuyến thời gian đã trôi tận 3 năm sau.
Trong 3 năm đó xảy ra chuyện gì nhiều cô còn không biết, thậm chí Hà Nguyệt Vy kia có yêu đương hay có hành động thân mật với Thiệu Huy kia hay không cô cũng không kiểm soát được.
Giờ cô còn đang lo lắng thân thể của mình có bị tên kia chạm hay chưa chạm đây này.
Nếu chạm rồi…vậy cô chỉ có thể ôm Cảnh Thiên cùng tự sát, đến thế giới sau lại gặp lại mà thôi.
Tiểu Hắc: “…”
Tiểu chủ nhân cứ yên tâm đi, cô vẫn chưa bị ai chạm qua đâu.
Dù Cảnh Thiên không ra tay thì nó cũng sẽ ra tay.
Bởi vì…
Dù thân thể này vốn là của Hà Nguyệt Vy, nhưng từ khi Hạ Kỳ Như xuất hiện, Hà Nguyệt Vy đã không còn là chủ nhân của thân thể này nữa.
Hà Nguyệt Vy của 3 năm này chỉ còn là một con rối được Âm giới gửi lên dương gian để kéo quỹ đạo của mọi chuyện trở về thời điểm ban đầu mà thôi.
Mà thời điểm đó là gì, nó và tiểu chủ nhân đều rất rõ ràng.