Cách một lớp quần áo, nhưng cô có thể cảm nhận rõ tiếng tim đập thình thịch ngay dưới lòng bàn tay cô.
Dường như..đang biểu đạt thay cho tình yêu của anh.
Da thịt truyền đến hơi nóng, có chút thiêu đốt.
“Chú…chú ba Cố…”
Đây xem như là màn tỏ tình bất ngờ sao? Cô có chút chống đỡ không nổi, ngây người nhìn anh.
“Ừm, em chỉ cần trả lời anh, em có muốn không?”
“Nếu như cần, đến anh cũng là của em, nếu như không cần, anh cũng sẽ chủ động tặng cho em”
“Thế này…không phải là cùng một ý à? Cho dù có muốn hay không thì anh cũng là của em mà.”
“Ừm, đúng là như vậy.”
“…” Chú ba Cố, cáo lắm đó nha! Hai lựa chọn này có gì khác biệt sao? “Còn có lựa chọn thứ ba không?”
“Đánh gãy cái chân đó của em, có tính không?” Cố Gia Huy nhếch miệng lên, để lộ ra..một nụ cười nham hiểm, cô bất giác nuốt xuống một ngụm nước bọt, bắt đầu run rẩy.
Rất tốt, rượu mời không uống uống rượu phạt, đã bắt đầu uy hiếp mình rồi.
“Cần, cần, cần, có gì mà không dám chứ, sau này gả cho anh cũng phải thay anh quản chuyện tiền nong thôi, anh đưa sớm hơn cho em cũng không sao! Có thể làm cho em một cái két an toàn không? Em bỏ hết vào trong, mấy món đồ này…doạ em đến chống mặt, em lớn đến thế này cũng chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy.”
Cô tiện tay lật một cuốn sổ tiết kiệm, nhìn mấy con số không đằng sau đó thì liền thấy đầu óc mê muội.
Người ta là bị cái bên trên trời rơi xuống đánh ngất, còn cô thì sắp bị núi vàng mà Cố Gia Huy ném qua đè chết rồi.
Đây ít nhất cũng là mấy trăm ngàn tỉ phải không?
Hơn nữa, là còn chưa tính đến cổ phần trong tập đoàn J&C.
Hạnh phúc đến quá đột ngột, quá kịch liệt rồi!